Duck hunt
Công Chúa Quý Tính

Công Chúa Quý Tính

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326612

Bình chọn: 7.00/10/661 lượt.

ng cung ở,

bọn họ không hề sợ hãi mà còn vui mừng khôn xiết.

Ta hoàn toàn hoài nghi về chỉ số thông minh của Bắc đế cùng toàn bộ Bắc Xương Quốc này.

Đi đến chỗ khối thép to lớn kia, ta cẩn thận đứng bên cạnh, ném tảng đá

xuống trúng vào chỗ trong hồ kia, sau đó một tiếng rầm vang lên, cửa

thép lớn mở ra.

Khối thép mở ra rồi, bên trong vang lên tiếng la xé ruột xé gan của Ngô Ung: “MAU —- THẢ —- TA —- RA —- ĐI —–!!!”

Ta ném cục đá trong tay vào trong đó.

“Á——!!!”

Xem ra ta ném rất chuẩn xác, hiển nhiên là trúng vào Ngô Ung, hắn rên dài một tiếng, sau đó ngâm miệng.

Ta phát hiện ra không có âm thanh gì của hắn, sợ rằng Ngô Ung đã chết, cẩn thận đi đến chỗ đó, gọi: “Ngô Ung?”

Ngô Ung còn chưa kịp nói chuyện, cánh cửa sắ lớn kia vừa đến thời gian liền khép lạirầm một tiếng .

Ta: “…”

Ngô Ung thổ huyết: “…”

Ta chỉ có thể lấy dây cột tóc của mình buộc vào cánh cửa rồi buộc vào

tượng hổ đá bên cạnh kéo ra, khối sắt từ từ mở ra, hơn nữa lần này hẳn

là sẽ không đóng lại quá nhanh.

Ta nhìn xuống xem, phát hiện Ngô Ung đã đốt nến, ta nheo nheo mắt, hình như phát hiện hắn…

Mặt toàn máu…

Ta: “…”

Ngô Ung: “…”

Một lát sau, Ngô Ung ngẩng đầu lên phun về phía ta một ngụm máu, nhưng

đương nhiên máu hắn phun ra không phun đến chỗ ta, cuối cùng chỗ máu đó

chỉ phun xuống mặt hắn mà thôi.

Ngô Ung: “…”

“Ô ô ô ô ô… thả ta ra ngoài đi…” Ngô Ung tuôn lệ.

Ta thở dài: “Ngươi tội gì thế này…”

Ngô Ung tiếp tục khóc: “Thả ta ra ngoài đi… ô ô ô…”

Ta thật sự không đành lòng, nói: “Ngươi chờ một lát đi, ta đến giúp ngươi.”

Ngô Ung lập tức ngừng khóc, không thể tin nổi nhìn ta: “Thật chứ?”

Ta gật đầu: “Nhưng mà sau khi ngươi ra ngoài rồi nhớ đi nhanh môt chút,

trăm ngàn đừng để cho Vô… à, đừng để cho Trường Nghi… đừng để cho hoàng

hậu nhìn thấy ngươi.”

Xưng hô của ta bất ngờ thay đổi liên tục,

Ngô Ung ngây ngốc nhìn ta, cuối cùng hắn lo lắng nói: “Tây hoàng, ta

muốn nói rõ một chút trước, ta không thích nam nhân… Ta cũng không bởi

vậy mà đi hầu hạ ngài…”

“……”

Ta đứng sang bên cạnh một chút, lấy dây cột tóc lại: “À, ngươi nghĩ quá nhiều rồi, thật đó.”

Ngô Ung: “…”

Khối sắt ầm ầm đóng lại.

Ngô Ung: “…”

Ta lắc đầu, xoay người rời đi.

Quên đi, vẫn là chờ Vô Mẫn Quân đến đây rồi nói sau, ta mặc kệ hắn…

Nghĩ đến Vô Mẫn Quân, ta không khỏi bắt đầu nhớ lại quá trình ngượng ngùng

kia, cũng may ta trái lo phải nghĩ, rốt cục nghĩ ra một biện pháp làm

cho mình chẳng phải xấu hổ, chính là đem toàn bộ trách nhiệm quẳng cho

Vô Mẫn Quân.

Vì thế ta hùng hổ trở về Chưởng Kiền điện, Vô Mẫn

Quân ngồi trước chiếc gương ngắm nghía… Không đúng, là ngồi trước gương

xem trên mặt có thật sự bị hủy dung không, thấy ta đến, hắn quay đầu:

“Rốt cục không thẹn thùng nữa à?”

Ta chỉ vào hắn: “Đương nhiên! Ta chưa từng thẹn thùng! Nhưng thật ra ngươi, hẳn là rất xấu hổ đi…”

Vô Mẫn Quân: “…”

“À, ngươi nói xem, vì sao?” Vô Mẫn Quân ung dung khoanh tay. Tròng mắt ta xoay vòng vòng: “Thật ra đều là phản ứng nam nhân các người sinh ra, ta nằm mơ… Ta nói cho ngươi, ta chỉ là mơ một giấc mơ rất bình thường, chỉ là chúng ta uống rượu chung với nhau mà thôi, tuyệt đối

không có cái gì kỳ quái khác… Cho nên đủ thấy, khẳng định là thân thể

của chính ngươi không thể kiềm chế… Nghĩ đông nghĩ tây…”

Vô Mẫn Quân: “… Ngươi thật đúng là nhanh mồm nhanh miệng, chuyện này mà cũng có thể đổ lên đầu ta.”

Hắn làm ra bộ dáng “Ta thua rồi”, sau đó tiếp tục chủ đề: “Nhưng, ngươi nói là ngươi nằm mơ thấy chúng ta uống rượu ư?”

Ta lắp bắp nói: “Đúng, đúng vậy! Thì sao?”

“Không có gì, đừng khẩn trương như vậy…” Vô Mẫn Quân nở một nụ cười không tử

tế gì, “Nhưng ta hỏi này, có thật sự chỉ là uống rượu không?”

“Đúng, đúng vậy! Không thì sao?” Ta khẩn trương trả lời.

Vô Mẫn Quân gật đầu: “A, không có gì, chẳng qua… uống rượu cũng có thể làm chuyện đó.”

Mặt ta lại biến thành lò lửa: “Ngươi… ngươi đừng nói lung tung, làm gì có chuyện gì!”

“Hahahaha.” Vô Mẫn Quân thoạt nhìn sung sướng cực kỳ, vung tay áo, đi đến cửa, “Đúng vậy, không có gì.”

Ta nhẹ nhàng thở ra.

Vô Mẫn Quân đẩy cửa điện ra, quay đầu lại cười với ta: “Nhưng ta nhớ rõ, lần trước ta với ngươi…ừ hử?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân lớn tiếng cười haha, đóng cửa phòng lại.

… Hắn nói như vậy, ta… không phải rất khẩn trương, dù sao hán không có khả năng sẽ quên mất.

Nhưng hắn có bệnh sao… tại sao đến phải nói khi mở cửa điện ra?! Hắn không

thấy thị vệ và cung nữ ở ngoài kia sao?! Thật là trong lòng nghĩ luẩn

quẩn nhiều sao!!

***

… Quả nhiên, không lâu sau, tin tức “hoàng hậu nương nương căn bản không đứng đắn như vẻ ngoài”, nhanh chóng truyền ra…

Hơn nữa, phạm vi truyền ra còn là tứ quốc.

Không lâu sau khi ta thành hôn với Vô Mẫn Quân, Lưu Lương rời đi trước, hắn

từ đầu tới cuối cũng chưa để lại ấn tượng gì, thậm chí sau ngày hắn đi,

ta nghĩ về hắn, hóa ra còn không thể nhớ rõ diện mạo của hắn.

Sau đó Nguyên Úc cũng rời đi.

Thoạt nhìn Nguyên Úc đối với Trường Nghi… cũng là ta, có chút lưu luyến,

nhưng bây giờ danh hiệu “Hoàng hậu nương nương không đứng đắn” đã bị lan truyền rồi, ta