Old school Easter eggs.
Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328452

Bình chọn: 9.5.00/10/845 lượt.

'ta đã nhớ ra'—

« Tôi bị cậu ném xuống sông, cậu thấy chỉ một câu xin lỗi là xong sao ? »

« Chứ cậu còn muốn làm sao nữa ? »

« Cậu phải bồi thường cho tôi bằng hành động. »

« Bồi thường thế nào ? »

« Ví dụ như giúp tôi giặt dồ, dọn dẹp phòng ở, mua đồ ăn sáng... »

« Cậu còn đi học ở trường A, làm sao tôi làm mấy thứ đó được ? »

« Cũng đúng. »

« Đúng mà, cậu vẫn nên nghĩ thêm một chút, tìm biện pháp nào thực tế

một chút, tóm lại chỉ cần làm được, tôi nhất định sẽ làm, tuyệt không

đổi ý ! »

« Đấy chính là cậu nói nhé... Cứ tạm ghi nợ đó, chờ thắng đại hội võ

thuật lần này xong thi tới trường A học, rồi bồi thường cho tôi. »

...

—giải phân cách 'ta đã nhớ ra xong'—

Oành...

Đầu Tiêu Thỏ như bị một cây búa dộng thật mạnh thức tỉnh, quay lại

nhìn Lăng Siêu, đã thấy hắn sớm chạy xa rồi, chỉ còn có mỗi đống quần áo vô cùng hôi hám trong tay nàng, thêm cô ả Tương Quyên Quyên đang không

ngừng liếc nhìn nàng một cách ái muội.

« Tớ đã bảo mà, không phải sao ? Con dâu nuôi ? »

Thời gian thấm thoắt trôi, hè qua thu tới, Tiêu Thỏ của chúng ta đi học ở trường trung học A cũng đã được hơn một tháng.

Mấy ngày gần đây, Tiêu Thỏ cũng đã thích ứng được với cái sự nghiệp

học hành ở trường A này. Tuy sức học của nàng không giỏi bằng các bạn

cùng lớp, nhưng dù sao trường A cũng là trường trọng điểm, giáo trình

học cũng tân tiến, các giáo sư giảng dạy cũng rất tận tình chu đáo. Nên

một tháng vừa qua, Tiêu Thỏ cũng vẫn miễn cưỡng theo kịp tốc độ học ở

trường.

Có điều, lẽ tự nhiên cho thấy không có việc nào có thể thuận lợi diễn ra một cách tuyệt đối cả, Tiêu Thỏ cũng vẫn gặp phải chuyện khiến nàng

buồn bực.

Nguyên nhân nỗi buồn bực của nàng chính là Lăng Siêu.

Từ lần đó giặt áo thi đấu cho hắn xong, Lăng Siêu dường như sai bảo

nàng đã thành thói quen, mỗi lần thi đấu bóng rổ xong áo đều đưa cho

nàng giặt, đến nỗi sau một thời gian, bên ký túc xá nữ các bạn ở chung

nhà bắt đầu phát hiện ra có điều lạ.

« Phòng của các cậu tại sao lại phơi quần áo của nam sinh thế ? »

« Ơ ! Bộ đồ thi đấu này không phải của đội bóng rổ trường mình sao ? »

« Số bảy ! Hình như là áo thi đấu của Lăng Siêu đó ! »

......

Đối mặt với các loại nghi vấn của các nàng, Tiêu Thỏ vẫn là không nói gì hết, chỉ có Tương Quyên Quyên lần nào cũng không ngại phiền phức, tỉ mẩn giải thích cho mọi người. « Đó đúng là áo thi đấu của Lăng Siêu.

Tiêu Thỏ mang về giặt hộ anh ấy thôi. »

« Tại sao áo thi đấu của Lăng Siêu lại đưa cho Tiêu Thỏ giặt ? Bọn họ có quen nhau sao ? »

« Không phải chỉ quen thôi đâu. Tiêu Thỏ là con dâu nuôi của Lăng gia đó ! »

Tiêu Thỏ : « ... ... »

Lâu dần, nhân vật truyền kỳ nổi danh của trường A là Lăng Siêu lại có thêm một lời đồn đại mới bổ sung vào bộ sưu tập lời đồn đại... nghe nói nhà hắn có cô con dâu nuôi, mỗi ngày đều giặt quần áo, dọn dẹp phòng ở, lại còn mua điểm tâm cho hắn nữa !

Cứ như vậy, lời đồn thổi bay đến chật cả tai, khiến cho Tiêu Thỏ vốn rất ngoan hiền dễ tính cũng không nhịn được nữa.

Trước kia trong trường có lời đồn nàng là bạn gái của Lăng Siêu, tuy

không phải là sự thật nhưng ít ra nghe cũng vẫn thuộc loại bình thường

(*hô hô* tâm lý tiềm thức đã chấp nhận a), làm sao lên trung học lại

biến thành 'con dâu nuôi' cơ chứ ? Đã thế kỷ hai mươi rồi, không thể làm cho lối suy nghĩ độc hại cổ hủ của chế độ phong kiến làm tổn hại tới

đóa hoa ưu tú của tổ quốc được. (*cười lăn lộn*)

Do đó, tới lần tiếp theo Lăng Siêu đưa bộ đồ thi đấu cho nàng, nàng rốt cuộc lấy hết dũng khi mở lời cự tuyệt.

« Cậu đã nói mà lại định không giữ lời sao ? » Lăng Siêu mặt không đổi sắc hỏi. (Iu bé vẻ mặt lạnh lùng quá đi...)

Tiêu Thỏ đã sớm nghĩ phải nói gì, liền giả bộ tỏ ra khó xử. « Phòng

ngủ nữ sinh lại đi phơi quần áo của nam sinh, ảnh hưởng không tốt lắm. »

Nguyên tưởng rằng, xét trình độ IQ của Lăng Siêu, chỉ nói tới mức này là hắn sẽ hiểu, nào ngờ hắn lại bổ sung một câu. « Có gì mà không tốt ? »

« Ơ... thì... không tốt là không tốt chứ sao... »

« Rốt cuộc không tốt chỗ nào, hẳn phải có lý do gì chứ ? » Hắn như kiểu quyết tâm phải hỏi cho ra nhẽ vậy.

« Thì là bọn các nàng toàn nói... nói là... là... » Tiêu Thỏ lắp bắp

thêm mấy lần nữa, cuối cùng mặt cũng vẫn khóc không ra nước mắt, tay

cũng vẫn chìa ra nhận lấy bọc áo thi đấu hôi rình của Lăng Siêu. « Thôi

thà để tôi giặt cho cậu vậy. » (*cười lăn lộn*)

Ai da, lời đồn mất thể diện như vậy, thật khiến nàng không nói ra

khỏi miệng được ! >___< Đấu tranh giành chính quyền nửa ngày trời, cũng vẫn phải mang áo thi đấu của Lăng Siêu về giặt, khiến hôm đó đi

học Tiêu Thỏ tinh thần vô cùng uể oải.

« Tiểu Thỏ. » Cảm thấy có người bên cạnh khẽ gọi nàng, Tiêu Thỏ giật

mình tỉnh lại, phát hiện đó là cô bạn Tương Quyên Quyên cùng bàn với

nàng.

« Sao hôm nay trông cậu như có tâm sự gì thế hả ? » Tương Quyên Quyên ép giọng thấp xuống hỏi.

« Haizzz... » Tiêu Thỏ thở dài. « Quyên nhi à, trước đây người khác nhờ cậu làm gì đó, cậu làm thế nào để từ chối chứ ? »

« Từ chối ư ? Thì trực tiếp nói với người đó là được ! »

« Thế nếu không nói nên l