Insane
Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210074

Bình chọn: 7.00/10/1007 lượt.

đôi lứa tới

hẹn hò bí mật, 'đánh dã chiến' (ack ack, tại mình BT hay tại tác giả BT

mà mình lại nghĩ ra 'cái gì đó' nhỉ? o___O). Có điều bình thường Tiêu

Thỏ chẳng bao giờ hẹn hò với Lăng Siêu ở đây. Thứ nhất, Lăng Siêu rất

khinh thường vụ hẹn hò bí mật này, hắn luôn luôn quang minh chính đại mà làm. Thứ hai, Tiêu Thỏ quả thật chịu không nổi việc hai người đang đi

tự dưng có một số hình ảnh bất nhã không trong sáng đập vào mắt... Rất

không trong sáng a! (Ờ, là tác giả BT :">)

Có điều hôm nay do mọi người đều về nhà cả rồi, trong Tiểu Thụ Lâm cũng chẳng còn ai, cho nên đi đi một chút cũng chẳng sao.

Hai người tay trong tay đi một lúc. Tiêu Thỏ vẫn cúi đầu không nói câu nào.

Lát nữa nàng phải về nhà rồi. Tuy cách không xa xôi lắm, nhưng xét

cho cùng vẫn không thể thường xuyên gặp hắn... Có chút không nỡ chia

tay.

"Sao thế, không nỡ xa anh?"

Một lời của hắn chạm đúng suy nghĩ trong lòng nàng, dĩ nhiên là Tiêu

Thỏ không thừa nhận rồi. "Bớt tự yêu chính mình đi! Không cần nhìn thấy

anh em còn vui chẳng hết!"

Hắn không đáp lời nàng, chỉ tiếp tục nói. "Yên tâm đi, ngày nào anh cũng sẽ gọi điện cho em."

"Ai muốn anh gọi điện chứ? Thật lãng phí!"

"Mỗi ngày gọi ba lần, đủ không?" Hắn tiếp tục 'độc thoại'.

"Em sẽ tắt máy!"

"Hay anh mua webcam gắn vào máy tính nhỉ..." Hắn lẩm bẩm khẽ trong miệng.

Này, anh đừng có không thèm quan tâm em nói gì chứ! T____T

"Nếu em vẫn lo lắng..." Lăng Siêu bỗng dừng lại vươn tay về phía cổ

nàng, chiếc nhẫn trên tay hắn chạm phải chiếc dây chuyền trên cổ. "Đằng

nào em cũng trói anh lại rồi còn gì?"

Tiêu Thỏ sửng sốt, rồi lại đứng hình trong gió.

Là ai? Là ai đã cả gan khuyên nàng mua nhẫn làm quà Giáng Sinh cho

hắn cơ chứ? Nàng muốn bóp cổ người đó! Bóp cổ chết a! Bóp cổ a!

Có điều sự đã tới nước này, bóp cổ ai cũng chả còn tác dụng gì, chiếc dây chuyền trên cổ Tiêu Thỏ chỉ sợ là đã trói người nào đó lại cả đời.

Hay nói cách khác, nàng đã bị người nào đó xích cổ cả đời dắt đi...

Haizzzz! Ai bảo nàng ngốc?

***

Chú thích:

(1) Tam Á: Khu du lịch Tam Á nằm ở cực Nam của đảo Hải Nam của

Trung Quốc, là một khu du lịch vô cùng nổi tiếng với biển xanh mây

trắng... Dân tình Tung Của rất thích tới đó, nhất là để đi giăng mật

:">

(2) Giải Oscar: vốn là giải thưởng về điện ảnh do Viện Hàn lâm điện ảnh trao tặng. Ở đây nghi là bạn Đông Đông nhầm :D

Sáng sớm hôm sau khi Tiêu Thỏ về tới nhà, nàng không ngủ nướng cho

lại giấc, cũng không nhào vào xử lý bữa tiệc lớn do 'mẫu hậu' đích thân

tỉ mỉ nấu nướng, mà trước tiên là chạy tới quảng trường kỹ thuật số mua

một cái webcam.

Lăng Đại công tử đã có lệnh rõ ràng, mỗi ngày nhất định không nhìn thấy phương dung của kiều thê là không được.

Đáng tiếc là, webcam tuy đã mua về, nhưng nàng Tiêu Thỏ nhà chúng ta

vốn là một kẻ mù tịt về máy tính nên không biết cài đặt. Lắp vào chờ cả

nửa ngày mà máy tính vẫn không có phản ứng nhận webcam, nàng đành bất

đắc dĩ chạy ra nhờ ba mình.

Ba nàng vừa nghe nói con gái lắp webcam là để chat thường xuyên với

Lăng Siêu, lập tức đổi sắc mặt bày ra bộ dáng

ta-già-rồi-làm-sao-biết-dùng-máy-tính, liên tục lắc đầu thở dài.

"Haizzzz, già thật rồi, không theo kịp thời đại rồi!"

Còn nói sao, con gái mình còn chưa gả cho nó, làm sao có thể để cho tiểu tử Lăng Siêu kia chiếm tiện nghi thế chứ?

Thấy ba mình cũng không làm gì được, Tiêu Thỏ đành phải vứt webcam

qua một bên, gõ cái tin nhắn gửi cho Lăng Siêu: Webcam mua rồi, nhưng

không cài được.

Chỉ trong chốc lát, Lăng Siêu gửi tin nhắn lại trả lời, chỉ có hai chữ: Đồ ngốc!

Ngây ngốc nhìn cái tin nhắn ngắn ngủn kia một lúc, Tiêu Thỏ bỗng dưng ngộ đạo.

Mình đang làm cái quái gì thế này? Lăng Siêu nói phải mua webcam,

nàng liền cun cút đi mua. Lăng Siêu nói muốn chat có hình, nàng liền

nghiên cứu cả nửa ngày làm thế nào cài webcam để chat. Lăng Siêu nói

nàng là đồ ngốc, nàng còn thật sự biến thành đồ ngốc thật thà ngoan

ngoãn nghe lời hắn sao?

Hừ, trời cao, hoàng đế ở xa (1), webcam á, bổn cô nương cóc thèm cài đấy, xem nhà ngươi làm gì được ta nào?

Cứ nghĩ như thế, Tiêu Thỏ vứt béng cả webcam lẫn điện thoại di động qua một bên, khoan khoái đi ăn cơm còn hơn.

Ăn cơm xong, nàng liền ngồi lọt thỏm trên ghế sô pha ngoài phòng

khách xem TV. Bởi đang là kỳ nghỉ đông, đài truyền hình bắt đầu chiếu

liên tục mỗi ngày mười hai tập phim truyền hình các loại. Hôm nay lại

vừa vặn chiếu đến một bộ phim võ hiệp kỳ tình TVB (2), đúng loại Tiêu

Thỏ thích nhất. Nàng ngồi xem vô cùng khoái chí, quên luôn cả thời gian

trôi.

Xem tới lúc chiều muộn, chuông cửa bỗng réo liên hồi.

Nàng vô cùng lưu luyến cái ghế và cái TV nhưng vẫn phải đứng lên đi ra mở cửa, bên ngoài là một chàng trai vô cùng lạ mặt.

"Xin hỏi có phải Tiêu tiểu thư không?"

Tiêu Thỏ cả đầu mờ mịt không hiểu gì cả. "Đúng, tôi họ Tiêu đây, xin hỏi có việc gì vậy?"

"Chào cô, tôi là nhân viên công ty XX chuyên cung cấp người giúp

việc, được sự ủy thác của Lăng tiên sinh nên tới giúp cô lắp webcam."

(3)

Người giúp việc? Lắp webcam? Tiêu Thỏ thật muốn khóc mà, đúng là chỉ