ừa chảy nước mắt,
“Tiểu Lục, tao chưa từng thích qua một ai, một giây đó, tim của tao thật đau. Tiểu Lục, tại sao lại như vậy chứ, tao có cái gì không tốt, tại
sao không phải là tao? Tao chỉ là gặp anh ấy muộn chút thôi mà…….”
Hướng Vi uống tám lon bia, đầu hơi choáng váng, nắm tay Trịnh Lộ Lộ, nói: “Lộ Lộ, anh ấy chính là tên khốn kiếp, là đồ bỏ, chúng ta quăng anh ta đi,
lại đi tìm kĩ, có được hay không, Lộ Lộ.”
Trịnh Lộ Lộ cười nói: “Đúng, lại đi tìm kĩ. Quăng anh ta, đi tìm kĩ…………. Hu hu Hu……… lại đi tìm kĩ……”
“Lộ Lộ, chị đừng khóc mà. Vì tên khốn như anh ta mà khóc, khóc cái rắm
ấy…….” Đầu Hướng Vi gục lên gục xuống, nhìn đồ trước mắt đều mơ hồ.
“Tiểu Lục, tao, tao bị thương……… giống như là bị ai đó hung hăng đâm một đao.”
Hướng Vi vỗ bàn một cái, “Chị lộ Lộ, chị quên đồ bỏ đó đi, đời này đàn ông
tốt còn nhiều mà, chúng ta tìm thêm là được. Ai……. Yêu đơn phương đúng
là con mẹ nó đau khổ, chị ở bên này khóc đến chết đi sống lại, còn hắn ở bên kia lại không hề biết gì! Không được, em muốn gọi điện thoại mắng
anh ta!.”
Hướng Vi hoa mắt cầm điện thoại, trong lòng tức giận trào dâng, quyết định phải mắng anh trai cô một trận.
“A lô…….”
“Này, Lưu Khải. Anh còn dám nghe điện thoại, con mẹ nó, anh xem anh làm
chuyện tốt gì, không có chuyện gì thì đừng có đi chọc ghẹo con gái nhà
người ta, còn bắt người làm em gái như em đi lau mông cho anh. Lưu Khải, anh đúng là tên cặn bã, tại sao lại có cô gái vì anh mà muốn sống muốn
chết chứ, đúng là khổ tám đời mới phải làm em của anh, anh là người
không có trách nhiệm…….” đầu óc Hướng Vi hỗn loạn vô cùng, nghĩ gì thì
nói đó, căn bản cũng không rõ mình đang nói cái gì.
Trịnh Lộ Lộ
đoạt lấy điện thoại của Hướng Vi, “Lưu Khải, em rất thích anh, em đã
hiểu rồi, anh đã có bạn gái, thật xin lỗi, về sau em sẽ không bao giờ
quấy rầy anh nữa………… Hẹn gặp lại.”
"Này, Lộ Lộ, chị đừng uống nữa."
"Tao muốn uống , tao không có say. . . . . ."
"Lộ Lộ. . . . . ."
. . . . . .
Chu Thần Dật cầm điện thoại vẻ mặt không biểu cảm, cái này. . . . . . Hắn nên nói cái gì?
Người nằm chung cũng nghe, ở trên giường lăn lộn, “ Ai nha, là người nào vậy cà, hahaha………. “
Khóe miệng Chu Thần Dật co giật, quát: “Mau ngủ”
“Được được được, ngủ…… Ôi trời ơi, nước mắt của anh muốn rớt ra luôn rồi, làm sao lại có chuyện thú vị thế này……..”
Chu Thần Dật đầu đầy hắc tuyến, đây là cuộc thoại gọi nhầm số của Hướng Vi!
Ngày hôm sau thức dậy, Hướng Vi nhìn đồng hồ, thấy sắp đến mười giờ, trên
bàn là một đống lộn xộn, Hướng Vi đưa tay gõ đầu, cảm giác uống say thật không dễ chịu tý nào, lắc lắc đầu, xuống giường, lúc đi giày xém té,
sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, Hướng Vi lấy điện thoại ra nhìn, có một tin nhắn, là của Chu Thần Dật, Hướng Vi chu mỏ, thầm nghĩ, tại sao
anh ta lại nhắn tin cho cô nhỉ.
“Về sau đừng uống say nữa.”
Hướng Vi càng không giải thích được, lại lật danh sách cuộc gọi tối qua ra
xem, cuộc gọi vừa gọi………. Chu Thần Dật, Hướng Vi run run nhấn một cái,
thời gian gọi, 22h45p………….
Ném điện thoại, Hướng Vi phát điên,
chạy vô phòng kí túc xá, nhanh chóng leo lên giường của Trịnh Lộ Lộ,
hùng hổ vén chăn của cô ấy lên, quát vào Lộ Lộ: “Trịnh Lộ Lộ, chị dậy
ngay cho em, chuyện xấu xảy ra rồi.” Năm 2001 nhanh chóng
trôi qua, đối với năm 2002 Hướng Vi tràn đầy chờ mong và hi vọng năm mới sẽ là một năm gặt hái thành công. Lễ quốc khánh năm ngoái Lưu Khải về
nhà một lần, Hướng Vi dẫn Trịnh Lộ Lộ về nhà, lúc đầu cô nàng này còn
nhăn nhăn nhó nhó, trong chớp mắt đã nhanh chóng biến thành thục nữ, làm Hướng Vi bất ngờ muốn rớt cằm, cô chỉ phụ trách việc bắc cầu mai mối,
chuyện còn lại, Hướng Vi không dám quan tâm típ.
Một năm
trôi qua, Hướng Vi làm được rất nhiều chuyện, việc khiến cô cảm thấy
ngoài tưởng tượng là quan hệ giữa cô và đàn anh Lý Bác đã gần gũi hơn
nhiều, nếu gặp nhau trên đường anh ấy còn có thể cười và chào hỏi với
cô, khiến Hướng Vi cảm thấy kinh sợ vì được quý mến.
Hướng Vi
đang vẽ tranh ở kí túc xá, Trịnh Lộ Lộ nằm trên giường chơi điện thoại,
lúc này chỉ có hai cô ở phòng, Trịnh Lộ lộ ngồi bật dậy, chúi đầu xuống, “Tiểu Lục, tao hỏi mày, anh Lưu Khải có ở trước mặt mày nhắc tới tao
không vậy?”
Hướng Vi ngẩng đầu nhìn Trình Lộ Lộ, “ Sao, ý của chị là gì thế?”
Trịnh Lộ Lộ hừ một tiếng, “Mày biết rõ ý của tao là gì còn…. nếu tao biết……… tao sẽ tới hỏi mày sao?”
Hướng Vi nghe vậy bật cười ha ha, “Lộ Lộ, cuối cùng bây giờ cũng có người trị được chị rồi. Đúng rồi, chị có còn liên lạc với anh ấy không?”
Trịnh Lộ Lộ cúi gằm mặt, “Ngày tết cũng chỉ mới chào hỏi có một lần mà thôi.
Tao với anh ấy lại không quen thân, tao cũng không phải là không biết
xấu hổ.”
Hướng Vi thở dài, nhìn Trịnh Lộ Lộ, “Như vậy đi, để em
lặng lẽ thăm dò giùm chị. Có được không, nhưng em không dám bảo đảm em
sẽ biết.” Hướng Vi nói xong còn nhìn Trịnh Lộ Lộ nói: “Điều kiện của chị không tệ, tại sao lại để ý anh của em nhỉ, mấy năm nay anh ấy càng lúc
càng ít nói, em còn cảm thấy mệt và sợ. Chị xem chị này, muốn vóc dáng
có vóc dáng, muốn nhan sắc có nhan