đến một cổ hương hoa nhàn nhạt, tiếp theo cầm
lấy đưa đến trước mũi ngửi, tươi cười càng đậm, nói: "Mai vàng."
"Vâng." Diệp Thanh Linh mặt mày hớn hở, cười đến hàm súc.
Mai vàng này không giống trà lài mua trong siêu thị, nó lưu lại mùi vốn
có, cho dù ở mùa hạ, cũng có thể làm cho người ta cảm thấy hương vị mùa
đông, lạnh lùng, nhẹ nhàng khoan khoái. Hắn đem cầm trà lài trong tay
lúc lâu, mới đưa cho người đàn ông bên cạnh.
"Diệp tiểu thư khó khăn vì tình?" Thầy Chu đột nhiên hỏi.
Diệp Thanh Linh nghe xong, nhìn nhìn Thượng Quan Sở, cười gật đầu, nói: "Có tình."
"A..." Thầy Chu dường như có hứng thú cô nói tiếp.
"Tôi có một người bạn bị thương, hôn mê bất tỉnh." Diệp Thanh Linh nói ra mục đích bọn họ đến chuyến này.
"Đều nói bắt người tay ngắn, xem ra tiểu thư Diệp có chuẩn bị mà đến."
Thầy Chu vẻ mặt ý cười, ở trong vẻ mặt của hắn nhìn không ra vui giận.
Diệp Thanh Linh cúi đầu trầm tư, Thượng Quan Sở cười nói: "Còn nhờ thầy Chu ra tay trị liệu."
Thầy Chu không để ý đến Thượng Quan Sở, cơ hồ xem anh như người vô hình, không chuyển mắt nhìn Diệp Thanh Linh.
Thượng Quan Sở nhìn ánh mắt thầy Chu, trong lòng một ngọn lửa vô cớ dâng lên, nhưng vì Mễ Lam Nhi, anh nhịn.
"Thầy Chu tâm tình như thế nào?" Diệp Thanh Linh ngẩng đầu vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Thầy Chu ngẩn người, cảm thấy người phụ nữ này quá thú vị, cười to nói: "Tâm tình không tệ."
Diệp Thanh Linh tươi cười đầy mặt, nói: "Khương Thừa nói thầy Chu cứu
người xem tâm tình, không biết bây giờ thầy Chu có thể đáp ứng điều trị
cho người bạn của tôi hay không?"
Thầy Chu cau mày, sao lại cảm thấy mình giống như bị lừa vậy? Nhưng làm
đàn ông chung quy không thể để phụ nữ coi thường đi, thuận tiện nói:
"Không phải không thể đáp ứng, chẳng qua..." Muốn hắn dễ dàng liền ra
tay điều trị bệnh nhân không dễ dàng như vậy.
"Chỉ cần không quá phận, yêu cầu gì đều được." Diệp Thanh Linh cười nói.
Thượng Quan Sở Hòa Nhạc Nhạc nghe Diệp Thanh Linh nói như vậy, đều khẩn
trương nói: "Thanh Linh, em cần nghĩ kỹ, nếu hắn ra yêu cầu quá phận
chút làm sao bây giờ?"
"Tôi chỉ muốn tiểu thư Diệp đáp ứng tôi ba việc, tôi chữa trị cho bạn cô." Thầy Chu cười nói.
"Được." Diệp Thanh Linh đáp ứng thật thẳng thắng, vì điều trị cho Mễ Lam Nhi, đừng nói ba việc, cho dù ba mươi việc, chỉ cần là chuyện cô có thể làm, cô đều đã đáp ứng.
"Nếu tiểu thư Diệp đã đáp ứng, bây giờ tôi đi điều trị cho bạn của cô."
Thầy Chu nói xong liền phân phó người thay hắn chuẩn bị đồ dùng.
Nhạc Nhạc lại nóng nảy, nói: "Ngài muốn Thanh Linh đáp ứng ba việc còn chưa nói mà?"
"Tôi còn chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra thì nói sau!" Thầy Chu cao giọng cười to. Thầy Chu tên đầy đủ là Chu Ngao, tuy rằng được xưng là thầy, nhưng hắn còn
trẻ, không đến ba mươi tuổi. Ít người biết hắn là Chu Ngao, nhưng nói
đến bác sĩ trên núi Lăng Không, đầu tiên mọi người sẽ nghĩ đến một thầy
châm cứu rất già, đều đem thầy Chu cùng ông già gắn liền nhau.
Chu Ngao có một bệnh viện tư nhân tốt nhất nước, nhưng không có người
biết hắn biết châm cứu, về phần vì sao mọi người biết trên núi Lăng
Không có thầy Chu, đương nhiên là truyền thuyết mấy mươi năm.
Diệp Thanh Linh xuống núi, Chu Ngao cùng xuống núi, vẻ mặt hắn lúc nào
cũng cười, không ai có thể nhìn ra tâm trạng thực sự của hắn. Nhìn như
một người ở chung rất hiền hòa.
Vừa xuống núi, thì đã có người đàn ông chờ ở khách sạn. Người đàn ông bộ dạng có thể nói là thanh tú, một thân âu phục vừa vặn, nhìn thấy Diệp
Thanh Linh bước về phía trước, rất lễ phép nói: "Tiểu thư Diệp, thiếu
gia Tiền muốn gặp cô không biết có được không?"
"Được." Lúc trước Diệp Thanh Linh nghe Thượng Quan Sở nói Tiền Nguyên bị bắt về thành phố C, cô vốn định đi gặp Tiền Nguyên, không nghĩ tới
người nhanh như vậy mời cô qua.
Không cần Diệp Thanh Linh nói gì, một đám trai đẹp liền đi theo phía sau cô cứ vậy theo người đàn ông nhà họ Tiền do Tiền Nguyên phái tới.
Nhìn biệt thự xa hoa của nhà họ Tiền, Diệp Thanh Linh đi vào, chung
quanh biệt thự nhà họ Tiền có mười mấy vệ sĩ, đương nhiên là đặc biệt
phòng ngừa Tiền Nguyên chạy trốn.
Mọi người vừa bước vào nhà họ Tiền, chỉ thấy một quý bà đi về phía bọn
họ, nhìn thấy người đàn ông dẫn đường phía trước đã kêu: "Gia tuấn, cậu
lại giúp Tiền Nguyên chạy trốn sao?”
Gia tuấn dẫn đường ở trước dừng chân, nhìn phu nhân cười nói: "Phu nhân Tiền, thiếu gia Tiền muốn gặp bạn ạ."
"Bạn?" Phu nhân Tiền vẻ mặt khinh thường nâng cằm nhìn Diệp Thanh Linh
cùng Thượng Quan Sở như người hạ đẳng, nói: "Đây đều là bạn bè bừa bãi?"
Gia Tuấn vừa nghe lời này của Phu nhân Tiền, mặt tái đi. Xấu hổ cực kỳ
hướng Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở khiêm tốn nói: "Tiểu thư Diệp, thiếu gia Sở, thật xin lỗi, Phu nhân Tiền không biết mọi người là ai."
Thấy Gia Tuấn rất lễ phép giải thích, Diệp Thanh Linh cũng không so đo,
vẫn đạm mạc, nói: "Không có gì. Người không biết, chúng tôi cũng không
so đo làm chi!"
Thượng Quan Sở khinh bỉ nhìn Phu nhân Tiền, trên mặt đột nhiên lộ ra 1
nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, nói: "Thị trưởng Tiền thật