Polaroid
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210263

Bình chọn: 8.00/10/1026 lượt.

đưa tay muốn giữ tay Giản Nhụy Ái lại, khiến thân thể cô hơi ngẩn ra.

Đơn Triết Hạo lập tức cau mày, không để cho cô đi tiếp, tay dùng chút lực, ôm lấy Giản Nhụy Ái vào lòng mình: "Em đang nghĩ cái gì vậy?"

"Không có, không có gì. . . . . ." Giản Nhụy Ái hốt hoảng trả lời.

Gương mặt tái nhợt và tiều tụy cố gắng trốn tránh, khiến trong lòng Đơn Triết Hạo cảm đau đớn.

"Em sợ?" Đơn Triết Hạo dịu dàng hỏi.

"Không có. . . . . . Không có." Giản Nhụy Ái cảm giác thần kinh mình đang đau nhức, nhưng cô không dám nói chuyện với anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh, trong đó là những tia máu tanh cùng sự tàng nhận.

"Tiểu Nhụy, em phải biết rõ, anh có thể làm mọi chuyện, nhưng em phải hiểu, anh làm tất cả là để bảo vệ em, anh chính là người đàn ông của em." Giọng nói của anh nhẹ nhàng và linh hoạt, khuôn mặt anh tuấn lộ ra nét ôn nhu lạ thường, muốn lợi dụng sự ấm áp của mình đầu độc lấy tâm hồn cô, trấn an sự bối rối trong lòng cô.

"Em. . . . . . Em không có sợ hãi!" Giản Nhụy Ai quay mắt, bước đi như người mất hồn, không dám quay lại nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, trong lòng một hồi hốt hoảng, thân thể của cô khẽ run rẩy.

Anh nâng khóe môi lên: "Tiểu Nhụy, anh ở đây, em đừng sợ?"

"Em... em không có. . . . . . em thật sự là không sợ, em nghĩ thông rồi, Hạo, anh đừng ép buộc em" Lý tri Giản Nhụy Ái như sắp rơi đi.

Cô khó chịu ngồi chồm hổm lên, chậm rãi ôm thân thể mình, đem gương mặt giấu vào nơi sâu nhất, khóc không ra tiếng .

Lòng anh đau đớn, ôm chặt lấy thân thể của cô, Đơn Triết Hạo biết Giản Nhụy Ái sợ! Hình ảnh mới vừa rồi có lẽ đã hù dọa cô, anh thật hối hận và xúc động, anh không làm được gì, hối hận cũng đã rồi, huống chi anh không cho phép người khác làm tổn thương cô, nếu người kia tiếp tục sống trên thế giới này, anh sẽ vô cùng lo lắng.

Đơn Triết Hạo mặc cho cô khóc thút thít, chỉ cần có thể bảo vệ an toàn cho cô. . . . . .

"Tiểu Nhụy, Tiểu Nhụy. . . . . ." Đơn Triết Hạo gọi tên cô, Giản Nhụy Ái không động tĩnh, đã ngất đi, khuôn mặt anh trở nên đông cứng, ôm lấy cô tiến lên xe hơi riêng, chạy tới bệnh viện.

Anh ôm Giản Nhụy Ái vào lòng ngực, dịu dàng ra lệnh: "Tiểu Nhụy, Tiểu Nhụy. . . . . . Em mau tỉnh lại cho anh."

Cô gái nhỏ đang nằm trong ngực dường như đối nghịch với anh, gương mặt trắng nõn giờ đây đã tái nhợt, môi đỏ mọng không nhúc nhích.

Bình tĩnh như thế là sao? Anh có thể cảm nhận được hơi thở suy yếu của cô, sắc mặt lạnh lùng đạt tới cực hạn, hướng về phía tài xế quát: "Nhanh lên một chút!"

Tâm tài xế không khỏi run rẩy, tay thấm ướt mồ hôi, cố gắng chạy với tốc độ nhanh nhất có thể.

Chiếc xe thể thao chói sáng như bay khỏi mặt đường, với tốc độ điên cuồng, khiến cho các chiếc xe chạy ngược lại, dùng có tức giận cũng không dám đi chống lại, dù sao chỉ cần chiếc xe kia bị trầy một chút, mọi người cũng khó có tiền mà trả. Trong bệnh viện, Đơn Triết Hạo vì khẩn trương mà áo sơ mi ướt đẫm thành một mảng lớn, cái trán chảy một luồng mồ hôi, coi như đã thật chặt, những con mắt anh vẫn không rời khỏi Giản Nhụy Ái dù là nửa giây.

Bác sĩ có phần kinh ngạc, nhanh chóng chuẩn đoán cho Giản Nhụy Ái, chẩn đoán bệnh xong, bác sĩ đứng dậy, hướng về phía Đơn Triết Hạo nói: "Tổng giám đốc Đơn, tiểu thư Giản không có đáng ngại, chỏ là kinh sợ quá độ, nên ngất đi, đợi chút sẽ tỉnh lại thôi."

Đơn Triết Hạo gật đầu một cái, đưa mắt ý bảo bác sĩ cứ rời đi.

Bác sĩ nhìn về vết thương trên tay Đơn Triết Hạo nói: "Tổng giám đốc Đơn, cánh tay của anh bị nứt ra, cần băng bó lại một chút."

"Không có chuyện gì, ông ra ngoài đi, đợi chút tới phòng bệnh của tôi."

"Dạ!"

Đơn Triết Hạo đưa mắt nhìn bác sĩ rời đi, tròng mắt băng lạnh khẽ hiện ra tia máu đỏ, xem ra là đoạn thời gian trên xe ôm lấy Giản Nhụy Ái, khiến vết thương rách ra.

Anh tự tay kéo ghế đến ngồi cạnh giường cô, nhìn gương mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng như càng liễu phất phơ, không muốn để gió khiến cô nhiễm lạnh, nên khẽ khàng lấy chăn đắp lên người cô.

Ngoài miệng không khỏi nâng lên mỉm cười, chưa bao giờ anh nghĩ đến việc chăm sóc người bệnh lại khiến anh hạnh phúc như thế.

Đặc biệt nhìn người mình yêu, cái loại cảm giác hạnh phúc đó, anh không có cách nào diễn tả được.

Giản Nhụy Ái cảm thấy toàn thân bị sợ hãi bao quanh, giống như đứng trong thế giới bóng tối, rất nhiều thi thể đột nhiên vây quanh cô, sắc mặt bọn họ tái nhợt, mắt trợn trắng, từng bước, từng bước dẫm lên người cô.

Cô hốt hoảng sợ lui về phía sau, mặc kệ cô lui thế nào, chạy thế nào, những người đó cứ dây dưa, đi theo phía sau cô.

Giản Nhụy Ái nghĩ sẽ hô cứu mạng, nhưng vô dụng, cổ họng cô như bị ai đó níu lấy, không thể phát ra được bất cứ tiếng nào, nước mắt như nước suối trào ra.

"A. . . . . . Cứu mạng. . . . . ."

Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái sợ hãi giãy giụa, thấy toàn thân cô đều đang run rẩy, nước mắt theo tròng mắt xinh đẹp mà rơi xuống, nhỏ từng giọng xuống gối dài.

Nước mắt của cô hóa thành một thanh kiếm sắc bén, ghim vào trái tim Đơn Triết Hạo.

Lòng anh chỉ biết trách mình vô dụng, yêu thương cô đến thế, chỉ có thể hung hăng ôm cô vào lòng, nhỏ giọng