Old school Easter eggs.
Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch

Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327970

Bình chọn: 9.00/10/797 lượt.

hông sao xứng là người?” Thang viên ngoại bộ dạng rất nghiêm trọng, mặt quay về phía Thu Hàn Nguyệt. “Đại ân của Thu thành chủ, thảo dân sẽ ghi nhớ trong lòng, nếu đời này không báo được, xin hẹn kiếp sau cắn

rơm ngậm cỏ báo đáp…”

“Ai nói kiếp này không thể báo đáp?” Thang phu nhân lên tiếng. “Chúng ta cho dù già rồi chết đi, còn có con gái chúng ta. Làm nô cũng được,

làm tỳ cũng xong, hãy để Chi Yết thay chúng ta hầu hạ thành chủ kiếp

này, báo đáp ân đức của thành chủ, Chi Yết, còn không mau bái kiến chủ

nhân?”.

Đôi mày đẹp của Chi Yết cau lại, môi mím chặt, khuôn mặt hồng phấn cố gắng đè nén nỗi tủi nhục trong lòng, lập tức đứng dậy, định quỳ xuống

hành lễ.

Thu Hàn Nguyệt không nói lời nào, cụp mắt xuống, vươn tay ôm Linh Nhi ngồi bên cạnh vào lòng. Linh Nhi đang ngủ gà ngủ gật vẫn dựa vào lòng

hắn theo thói quen, rồi vặn vẹo như con rắn tìm được vị trí thích hợp để nằm, sau khi tìm được tư thế thoải mái nhất, cứ thế ngủ lịm đi, miệng

còn chóp chép nói gì đó, cũng không biết là ngôn ngữ của quốc gia nào,

khiến người đàn ông chăm chú ngắm nhìn nàng kia phải nhếch miệng cười

dịu dàng.

Tình cảnh này, nếu còn tiếp tục quỳ xuống bái kiến, e tự chuốc lấy tủi thân ấm ức mà thôi.

Thang Chi Yết sắc mặt trắng bệch.

Phu thê họ Thang kia cũng ngượng ngùng vạn phần.

Nam cung phu nhân trừng mắt lườm cháu trai một cái, cười dàn hòa:

“Hai vị nói quá lời rồi. Theo thân phận, Chi Yết nên gọi Hàn Nguyệt là

ca ca, trên thế gian này làm gì có biểu muội đi làm nô tỳ cho ca ca chứ? Các vị đừng làm khó cho hai đứa trẻ nữa.”

“Phì!” Túc Hao đột nhiên phì cười chế giễu. “Chính thất phu nhân ở

ngay trước mặt, hai người lại muốn dúi con gái mình vào tay hắn làm

thiếp, ti tiện tới nước này, thì việc hai vị bị nhốt trong nhà lao quả

thật không oan uổng.”

“Ngươi… ngươi…” Phu thê họ Thang mặt đỏ tới mang tai.

Thang Chi Yết nắm chặt nắm tay, mặt sa sầm khó coi.

Nam cung phu nhân lạnh mặt, “Huynh trưởng thân gia nói đi đâu vậy? Những lời như thế thật không hay…”

“Có chỗ nào không hay?” Túc Hao chẳng hiểu cái gọi là kính lão đắc

thọ, chỉ biết nếu bất bình mà không nói sẽ khó chịu. “Thân gia phu nhân

cho rằng hành động đẩy con gái vào tay người ta làm thiếp ngay trước mặt phu nhân người ta, là hành động thỏa đáng sao?”.

“… Họ một lòng muốn trả ơn, nên có lẽ suy nghĩ không được chu đáo,

nhưng những lời của huynh trưởng thân gia thì quá khắc nghiệt, thật thất đức.”

“Thất đức thì sao? Các người nếu ai dám bắt nạt Linh Nhi, bổn đại gia ta không chỉ thất đức bằng lời nói thôi đâu”

“Ngươi…” Nam cung phu nhân có lẽ chưa từng gặp phải kẻ nào mồm miệng không phân biệt lớn nhỏ như thế, tức tới mặt mày biến dạng.

“Bạch Hổ huynh, không được vô lễ.” Lúc này Thu Hàn Nguyệt mới lên

tiếng. “Mong di nương đừng giận Bạch Hổ huynh, huynh ấy là người trên

giang hồ, tính cách thẳng thắn, không hiểu lễ nghĩa rườm rà. Nói cho

cùng, mọi người đều bị cái gọi là “một lòng tận tâm” kia sai khiến. Vừa

rồi, Thang viên ngoại và Thang phu nhân một lòng muốn báo ơn, sau thì

Bạch Hổ huynh lại tận tâm bảo vệ muội muội của mình, cùng sự “một lòng”

bảo vệ nghĩa nữ của di nương, xét về tình đều có thể tha thứ, chuyện này tới đây thôi.”

Lời hắn nói, đã giúp tìm lý do cho mọi người, nếu muốn giữ thể diện, thì nên im lặng ở đây thôi.

Phu thê Thang thị ngượng ngùng cúi đầu.

Nam cung phu nhân sắc mặt sa sầm.

Thang Chi Yết đôi mi dài cụp xuống, không biết là buồn hay vui.

Túc Hao hừ một tiếng, nói: “Hôm nay ta cứ nói thế đã, các người ai

dám bắt nạt Linh Nhi, bổn đại gia sẽ khiến hắn biến thành cái cây!”

Lời vừa dứt, tay vung, gió rít như lưỡi đao, thân cây to lớn xù xì lần lượt đổ rạp, chất ngổn ngang dưới đất.

Từ rừng Bách Nhàn về, người duy nhất không mang khúc mắc trong lòng,

chỉ có mình Linh Nhi. Nằm trong lòng ca ca ngủ không còn biết trời trăng gì nữa, khi tỉnh lại đã thấy đang được tắm táp trong suối nước nóng,

sau đó thì lanh cha lanh chanh không ngớt lời kể với người đàn ông đang

tắm rửa cho mình kia về chuyến đi chơi, rồi cái miệng bị người đàn ông

kia ngậm chặt, xuân sắc ngời ngời…

Gia đình họ Thang kia chẳng biết nặng nhẹ, Thu Hàn Nguyệt lại không

thể bỏ mặc di nương. Trong rừng Bách Nhàn, hắn ít nhiều cũng hiểu được ý tứ của di nương, chính vì biết mình không thể khiến bà được như ý

nguyện, nên vô cùng buồn bực, phải buông lời phản bác di nương, hắn thật không muốn.

“Ca ca, không còn bị vỡ đê nữa chứ? Không phải đến đó nữa chứ?” Mấy

ngày liền, có ca ca ở bên cạnh, sợ lặp lại cảnh cô đơn trước kia, nên

thỉnh thoảng Linh Nhi lại hỏi.

“Ca ca ở đây với Linh Nhi, không thích ư?” Thu Hàn Nguyệt thôi không

nghĩ ngợi nữa, cúi đầu hỏi. Thành hôn hơn một năm rồi mà người ta vẫn

yêu thương dựa dẫm mình như thế, thật khiến hắn cảm thấy rất hãnh diện

với tư cách người làm chồng.

“Thích. Nhưng…” Khuôn mặt nhỏ ưu phiền. “Nước tràn nhiều, rất nhiều

người không có nhà, ca ca không lo, thì thật đáng thương cho họ”.

Hắn dùng ngón tay miết thẳng phần lông mày đang cau lại của Linh Nhi, đáp: “Nước đã không còn tràn vào nữa,