ca!”
Trong lúc nói đã bật người ngồi dậy, lao vào lòng huynh trưởng.
Bách Diêu bước lên phía trước một bước ấn muội muội nằm xuống, khuôn mặt anh tuấn trầm hẳn, “Đừng có cử động.”
“… Đại ca ca?” Hai bàn tay nhỏ túm chặt chéo áo gấm, khuôn mặt xinh xinh thoáng lo lắng: “Đại ca ca giận Linh Nhi ư?”
“Linh Nhi làm gì mà đại ca ca phải giận?”
“Ừm… Linh Nhi rất ngoan…” Nghiêng cái đầu nhỏ, bộ dạng ngoan ngoãn
hồi tưởng lại. “Linh Nhi rất nghe lời… nhưng, gần đây Linh Nhi thích ca
ca nhiều hơn đại ca ca… nhưng, Linh Nhi cũng không bớt thích đại ca đi…”
Bách Diêu vốn chỉ tiện miệng hỏi vậy, không ngờ tiểu ngốc nghếch này
lại tự động thật thà khai hết khiến hắn càng thêm tức giận. Đúng lúc ấy
bên tai lại vang lên tiếng cười hinh hích đầy khoái trá của kẻ vui sướng trong nỗi đau khổ của người khác, khiến hắn chau mày: “Muội còn nói
nữa, ta sẽ giận thật đấy.”
“Ồ!” Linh Nhi sợ, hai bàn tay nhỏ đan vào nhau rồi ôm lấy cái miệng,
đôi mắt to lấp lánh, thì thầm lặp đi lặp lại: “Đại ca ca đừng giận, đại
ca ca đừng giận, đại ca ca đừng giận, đại ca ca đừng giận…”
“Phì…” Lần này người không thể nhịn được là Vân Thương Hải. Sau khi
Quan Vân đi giúp Hàn Nguyệt trở về, đã miêu tả lại những điều mắt thấy
tai nghe về tiểu thê tử của Thu Hàn Nguyệt, thuần khiết thế nào, đáng
yêu ra sao, xinh đẹp nhường nào, khiến người ta vừa nhìn đã yêu ra sao…
cho Vân Thương Hải nghe. Ban đầu Vân Thương Hải chỉ cho rằng đứa con bốc đồng của mình thêm mắm dặm muối, hôm nay được chính mắt nhìn thấy, bà
đã phải thừa nhận tiểu nha đầu thật sự khiến người ta yêu thương, đến bà cũng muốn đưa tiểu nha đầu về nhà chơi nữa.
“Hàn Nguyệt, nói cho thẩm thẩm nghe xem, con đã lừa được người ta như thế nào?” Bà hỏi đùa.
“… Đâu có?” Thu Hàn Nguyệt ngượng ngùng mặt đỏ ửng. “Linh Nhi, mau ra bái kiến thẩm thẩm đi.”
“Thẩm thẩm?” Linh Nhi nghiêng đầu, đôi mắt to long lanh nhìn Vân
Thương Hải đầy ngưỡng mộ, rồi lại nhìn về phía ca ca, đột nhiên…
“Mẹ!”
“… Á?” Tất cả mọi người đều ngẩn ra, Thu Quan Vân càng không chịu.
“Không được đâu tiểu tẩu tử, nàng không thể tranh với Quan Vân được, đây là mẹ của Quan Vân mà.”
“… Là mẹ!” Linh Nhi lại bắt đầu hung hăng.
“Không phải, là của Quan Vân.”
“Là mẹ, là mẹ!”
“Không phải!” Thu Quan Vân nhảy lên giậm chân bình bịch. “Đây là mẹ
của Quan Vân! Nàng có biết khó khăn lắm mới tìm được thời cơ thích hợp
để sinh ra, ca ca và tỷ tỷ lớn tới mức không còn buồn tranh giành mẹ với Quan Vân nữa, tiểu tẩu tử nàng cũng không được tranh, mẹ chỉ là của
Quan Vân thôi!”
“Là mẹ! Là mẹ! Là mẹ!” Linh Nhi bật người ngồi dậy, giơ hai nắm đấm nhỏ xíu lên, mặt đỏ bừng, đang tập trung sức lực.
Linh Nhi… Thu Hàn Nguyệt thấy ngạc nhiên
“Không phải là mẹ của tiểu tẩu tử, là mẹ của Quan Vân, của Quan Vân!”
“Là mẹ là mẹ! Chính là mẹ! Chính là mẹ mà!” Trong lúc gào thét, Linh
Nhi đã làm một động tác mà khiến tất cả những người có mặt ở đó đều
nghệt ra, đột nhiên tụt xuống khỏi giường, phớt lờ tất cả nhào vào lòng
người mà nàng cho rằng đó chính là mẹ, rồi ôm thật chặt, “Là mẹ, là mẹ,
chính là mẹ!”
Vân Thương Hải cũng ôm chặt cơ thể mềm mại nhỏ xíu của tiểu nha đầu,
ngửi mùi sữa thơm thoang thoảng ngọt ngào trên người nàng, cười tươi tắn nói: “Ta thật sự hy vọng mình chính là mẹ con.”
Thu Hàn Nguyệt trong lúc kinh ngạc, liếc thấy sắc mặt Bách Diêu có phần khác thường, hỏi: “Linh Nhi sao lại như thế?”
Bách Diêu cứng người, khẽ tiếng đáp: “Không ngờ Linh Nhi vẫn còn nhớ mẫu thân ở kiếp trước của mình.”
“Mẫu thân kiếp trước của Linh Nhi sao có thể là thẩm thẩm? Vừa rồi chẳng phải Quan Vân đã nói…”
“Nhưng người đó có tới tám chín phần rất giống với Vân thủ lĩnh.”
“Linh Nhi còn nhớ chuyện kiếp trước?”
“Nó không nhớ. Nhưng chỉ ghi nhớ chuyện này thôi cũng không phải là
tốt.” Bách Diêu vỗ trán. “Một chuyện có thể chạm tới tận trái tim Linh
Nhi như thế, sẽ trở thành trợ lực kéo nó rời xa, thậm chí là một kiểu
sức mạnh. Bảy đêm vừa qua, vì nó lưu luyến thế giới này không muốn đi,
nên ngươi mới giữ được nó lại. Nếu trong lòng nó đã muốn đi, thì cho dù
khi ấy có thêm ta, cũng chẳng giữ được nó.”
Thu Hàn Nguyệt bỗng dưng thấy căng thẳng, bước lên phía trước, kéo Linh Nhi trong lòng thẩm thẩm ra.
“Á á á, mẹ, mẹ, mẹ…” Linh Nhi bị Thu Hàn Nguyệt bế đi mất thảng thốt
thét lên những tiếng xé tim xé phổi, nhưng người đàn ông thương yêu nàng nhất trên đời này lại như không nghe thấy, ôm nàng đi thật nhanh ra
ngoài.
“Linh Nhi, ngày mai chúng ta phải về nhà rồi.”
“Về nhà?” Ban đầu khi nghe người đàn ông này nói thế, hai mắt Linh
Nhi sáng rực như sao, nhưng rồi lập tức lại ảo não: “Vậy? Mẹ cũng cùng
về nhà chứ?”
“Thẩm thẩm không phải là…” Cố gắng trấn tĩnh lại tâm tư vừa mới trào
lên đầy hỗn loạn trước đó, hắn nhếch môi mỉm cười. “Linh Nhi gọi thẩm
thẩm là mẹ không sợ một người mẹ khác giận sao?”
“… Một mẹ khác?”
“Chính là người mà đại ca, nhị tỷ, tam tỷ, tứ tỷ, ngũ tỷ và Linh Nhi cùng gọi là mẹ đó.”
“Mẹ đó… hu…” Linh Nhi trễ miệng, đột nhiên ôm mặt khóc nức nở.
Hắn vội kéo lấy Linh Nhi ôm chặt vào lòng an ủi,