núi, làm mình mệt mỏi như
vậy làm gì. Trọng điểm là, cô chỉ muốn đi dạo một chút, cái gọi là đi
một chút, đương nhiên là phải từ từ, còn phải ngắm cảnh sắc xinh đẹp
xung quanh nữa chứ, đâu phải muốn tranh tài với ai đó.
Trong lòng bất mãn tới cực điểm, cô khom người xuống, hai tay chống
lên đùi, nặng nề thở hổn hển, anh vẫn đi nhanh như vậy, mặc kệ cô có
theo kịp hay không, đúng là bạo quân, độc tài, bá đạo…
“Thể lực đúng là không tốt.” Đột nhiên có âm thanh xuất hiện, làm cô
đang oán thầm anh sợ hết hồn, ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của anh.
Người này có thể quá đáng hơn không, cô liếc anh một cái, cúi đầu
không thèm quan tâm đến lời châm chọc của anh, cô quyết định, mặc kệ anh đi nhanh bao nhiêu, cô vẫn sẽ đi bình thường, còn phải từ từ thưởng
thức phong cảnh hiếm hoi này chứ!
Một bàn tay đột nhiên chìa ra trước mặt cô, cô ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.
“Đưa tay cho em nắm.” Giọng điệu như ban ơn, cho dù là người tốt tính đến mấy cũng thấy bực mình.
“Không cần.”
Không để ý đến cô từ chối, anh nắm tay cô, “Cùng những con rùa như em leo núi, xem chừng tối nay chúng ta không xuống núi được rồi.” Anh cất
bước đi lên.
Muốn tránh ra nhưng cô lại không phải đối thủ của anh, tay của anh
lại rất ấm áp, rất có lực, để anh nắm tay, đường núi dường như không khó để đi lên nữa. Định từ chối nhưng lại bị anh nắm chặt, cô đành ngoan
ngoãn để anh nắm.
Nhưng tốc độ này cô thật sự không chịu nổi, nhưng cô lại không dám
lên tiếng biểu tình, gương mặt càng ngày càng hồng; hơi thở cũng càng
ngày càng gấp, chân của cô nặng quá đi mất!
Bách Lăng Phong nhìn gương mặt cô hồng hồng đỏ đỏ vì mệt, lại còn đôi môi muốn nói mà không dám, nụ cười trong mắt lại càng vui vẻ, thể lực
của anh và cô xê xích quá xa, dĩ nhiên phải như thế rồi.
Bàn tay trong tay anh vừa nhu nhược lại vừa mềm yếu, nhưng lại quật
cường vô cùng, rõ ràng không chịu nổi nữa nhưng vẫn cắn răng đi lên,
không chịu yếu thế .
Càng hiểu biết cô lại càng phát hiện, những gì nhận thức ban đầu với
Hạ Di Hàng thật sự đã khác đi nhiều, anh đi chậm,phối hợp với tốc độ của cô, hai người từ từ đi lên đến đỉnh núi.
Hửm? Bây giờ không cần hành quân nữa sao? Mặc dù cảm thấy không thể
tin được với sự chăm sóc của anh, nhưng cô lại không có can đảm để hỏi,
nếu người ta đã muốn vậy, vậy cô đành phối hợp theo vậy.
Đi bộ chính là để thưởng thức phong cảnh, thưởng thức danh lam nổi
tiếng là như thế nào. Nhật Bản là một đất nước có nhiều núi, nhưng nổi
tiếng nhất vẫn là núi Phú Sĩ, những ngọn núi này tuy không nổi tiếng
bằng, nhưng vẫn có những đặc sắc của riêng nó.
Giống như ngọn núi bây giờ bọn họ đang đi lên, có lẽ không nổi tiếng, nhưng rừng rậm rậm rạp, các loài cây cỏ đa dạng, không khí lại mát mẻ,
giúp người ta đặc biệt cảm thấy hưng phấn hơn.
“Tinh thần rất tốt, phải không?” Anh nói nhỏ ở bên tai cô, ánh mắt đánh giá mọi nơi trở lại trên khuôn mặt tuấn dật của anh.
“Qua bên kia ngồi đi.” Mang cô đến một gốc cây cao lớn, nơi đó có một bãi cỏ xanh, loại cỏ này có thể thấy được, là nơi danh cho những người
leo núi nghỉ ngơi.
Thái dương ấm áp, dựa vào ghế ấm áp dễ chịu, ngồi ở đây có một cảm giác thoải mái.
Mãi cho đến ngồi xuống, cô mới phát hiện chân của mình có bao nhiêu
đau nhứt, chẳng lẽ này anh phát hiện cô đi không nổi, nên mới đề nghị
muốn nghỉ ngơi một chút? Anh cũng cẩn thận săn sóc như vậy sao? Ánh mắt
hoài nghi dừng lại trên người anh.
“Nhìn cái gì?” Thoải mái mà tựa vào lưng ghế, anh quay đầu nhìn phía cô “Yêu anh rồi, phải không?”
Thật là, sao lại nói trược tiếp như vậy, Hạ Di Hàng vội vàng dời ánh
mắt ra chỗ khác, khắc chế chính mình không biết xấu hổ mặt đỏ, tim đập
cũng không cần nhanh như vậy.
Bởi vì cô đột nhiên phát hiện, anh thật sự rất anh tuấn, giơ tay nhấc chân đều phát ra mị lực mãnh liệt, làm cho hô hấp của cô đều trở nên
khó khăn.
Một thân mặc chiếc áo gió màu đen, làm cho người cao 1.85 như anh
càng thêm suất khí, anh là người như thế nào, đều hấp dẫn ánh mắt của
mọi người.
Hiện tại chỉ là tùy ý ngồi ở hé ra phổ bình thường thông dài ghế,
toàn thân thoải mái mà duỗi chân, hai tay khoát lên lưng ghế dựa, ánh
mặt trời khẽ chiếu vào mái tóc bướng bỉnh của anh.
Ngũ quan trên khuôn mặt đều thâm thúy, mỗi một tấc đều giống như
thượng đế tỉ mỉ tạo hình ra. Trên đời chính là không công bằng như vậy,
người có bộ dạng anh tuấn, còn có tiền có thế đến làm cho người ta phaie ganh tỵ, trừ bỏ cá tính độc đoán, còn những phương khác đều không một
tỳ vết nào.
Người đàn ông như vậy, căn bản cũng không có khả năng sẽ thích cô, sở dĩ tìm tới, thì ngay từ đầu, đã phi thường hiểu được, chính là muốn
thân thể của cô mà thôi.
Tuy rằng cô đến bây giờ cũng không quan tâm, nhận lấy điều kiện của
anh, anh muốn dạng mỹ mữ nào cũng có, cho rằng thân thể của cô là hoàn
hảo, nhưng so với cô dáng người của một trăm người khác, anh đều dễ dàng có được.
So sánh với các mỹ nữ khác, cô không đáng giá như vậy, vậy thì chắc
rằng cô cũng phải có điểm hấp dẫn đến mắt xanh của “Quân Vương”. Làm cho anh đối thâ