XtGem Forum catalog
Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Cổ Mộ Có Một Ổ Xà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327060

Bình chọn: 7.5.00/10/706 lượt.

hông để ý Ngân Tiểu Tiểu đã ngây người, tiếp tục nói: “Lúc trước có bao nhiêu độc xà bị ném vào bên trong kết giới thì bây giờ bên trong kết giới có bấy nhiêu độc xà, cho nên độc xà mới không sinh sản quá nhiều, số lượng cũng rất ít.”

“Thì phải là, sau này ta mang theo trí nhớ chuyển sang kiếp làm xà khác?” Ngân Tiểu Tiểu hỏi.

Cơ Khang khẳng định gật đầu.

Giờ khắc này, người Ngân Tiểu Tiểu nhớ tới đầu tiên đúng là Mặc Lão Đại.

Đợi sau này chuyển sang kiếp khác, Mặc Lão Đại có thể không phải là của mình nữa… Không! Tại sao mình có thể để chuyện này xảy ra! Ngân Tiểu Tiểu âm thầm thề dưới đáy lòng, kiếp sau vừa ra đời mình phải đi tìm Mặc Lão Đại, tiếp tục làm Mặc Lão Đại yêu mình! Còn phải cùng một chỗ với Mặc Lão Đại! Nhưng mà…

Cơ Khang không biết Ngân Tiểu Tiểu đang suy nghĩ gì, lại nói: “Như vậy cũng tốt, ngươi và Mặc Lão Đại có thể cùng nhau rồi, không giống ta và tiểu Chiêu, chỉ có thể sống ở chỗ này.”

Ngân Tiểu Tiểu bĩu môi: “Làm sao ngươi biết Hắc Thán có thể luôn luôn cùng một chỗ với ta, lỡ như, lỡ như chuyển sang kiếp khác, nó thích xà khác thì làm sao! Lỡ như nó không thích ta nữa thì phải làm sao bây giờ!” Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của Ngân Tiểu Tiểu càng lớn, ngữ khí cũng càng phẫn nộ và uất ức, nếu quả thật như vậy, mình không cần trí nhớ đâu.

“… Mặc Lão Đại cũng sẽ không mất trí nhớ.” Cơ Khang liếc Ngân Tiểu Tiểu một cái, không chút để ý nói, “Chẳng phải Mặc Lão Đại đã dùng bảy gốc mặc thảo rồi sao? Độc xà dùng năm gốc mặc thảo cũng là nó, nhưng khi đó Mặc Lão Đại thực cẩn thận, chỉ dùng năm gốc cây sẽ không ăn nữa, lần này có thể là vì bảo hộ ngươi cho nên Mặc Lão Đại liều mạng dùng bảy gốc mặc thảo. Thật ra khi có xà dùng xong bảy gốc mặc thảo, mặc thảo còn lại sẽ bị khô héo, dù sao bên trong kết giới này chỉ cần một Mặc xà cường đại nhất mang theo trí nhớ chuyển kiếp thôi.”

Vẻ mặt Ngân Tiểu Tiểu mờ mịt.

Cơ Khang ngạc nhiên nói: “Tiểu Tiểu, ta nói có chỗ nào ngươi không rõ sao?”

“Mặc thảo? Mặc thảo là cái gì?”

“Hả? Ngươi không biết sao?” Cơ Khang càng kinh ngạc, “Không phải có một lần ngươi và Mặc Lão Đại xuống dưới chân núi, ở nơi đó thời gian rất lâu sao? Mặc Lão Đại hẳn là dùng mặc thảo vào lúc đó, cho nên sau khi trở về mới lợi hại như vậy.”

Vì thế Cơ Khang lại kể rõ chuyện mặc thảo cho Ngân Tiểu Tiểu nghe. Trong quá trình này một câu Ngân Tiểu Tiểu cũng không nói, nhưng sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Đợi cho Cơ Khang kiên nhẫn nói xong thì phát hiện sắc mặt Ngân Tiểu Tiểu rất khó nhìn, liền hỏi Ngân Tiểu Tiểu làm sao vậy.

Ngân Tiểu Tiểu cố gắng cười cười: “Ta không sao. Cái đó, ta muốn về, chắc Hắc Thán cũng đã tìm xong thức ăn cho ta rồi, ta đi trước đây.”

Nói xong, không đợi Cơ Khang kịp phản ứng, Ngân Tiểu Tiểu liền bò về nhà mình ngay lập tức, ngay cả lấy Kim Ngân cho Minh Xà cũng quên.

“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu! ngươi còn chưa lấy thức ăn cho Minh Xà đâu!” Cơ Khang hô vài tiếng, ý thức được Ngân Tiểu Tiểu hoàn toàn, từ đầu, luôn luôn không nghe thấy mới từ bỏ.

Lúc Ngân Tiểu Tiểu về đến nhà, Mặc Lão Đại đã bắt xong thức ăn trở lại rồi.

“Chẳng phải nói đến chỗ Cơ Khang lấy thức ăn cho Minh Xà sao? Sao không lấy gì về thế?” Mặc Lão Đại nhìn nhìn Ngân Tiểu Tiểu, xác định Ngân Tiểu Tiểu không mang Kim Ngân trở về, buồn bực nói.

Ngân Tiểu Tiểu không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm Mặc Lão Đại.

Mặc Lão Đại mờ mịt, Tiểu Bạch Si làm sao vậy?

Mặc Lão Đại vừa muốn hỏi đã bị tiếng khóc của Ngân Tiểu Tiểu dọa trở về.

Thì ra Ngân Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm Mặc Lão Đại một lát, thế mà lại gào khóc.

Mặc Lão Đại vội vội vàng vàng bò đến bên người Ngân Tiểu Tiểu: “Làm sao vậy Tiểu Tiểu? Sao đột nhiên lại khóc? Có phải Cơ Khang bắt nạt ngươi hay không?”

Ngân Tiểu Tiểu vừa khóc đến thở không ra hơi vừa lắc đầu tỏ vẻ không phải Cơ Khang bắt nạt nó.

“Vậy thì làm sao?” Mặc Lão Đại kiên nhẫn tiếp tục hỏi, thuận tiện quấn Ngân Tiểu Tiểu vào trong lòng mà dỗ dành.

Ngân Tiểu Tiểu cứ khóc, không trả lời Mặc Lão Đại.

Mặc Lão Đại biết Ngân Tiểu Tiểu không muốn nói cho mình nên đành không hỏi nữa, chỉ cuốn chặt lấy Ngân Tiểu Tiểu, miệng không ngừng dỗ dành Ngân Tiểu Tiểu, chỉ hi vọng Ngân Tiểu Tiểu có thể ngừng khóc sớm một chút.

Ngân Tiểu Tiểu khóc, đương nhiên là vì khi đó Mặc Lão Đại chịu khổ vì mình. Ngân Tiểu Tiểu đã biết đó là lúc nào, chính là lúc bản thân xuống dưới vực cùng Mặc Lão Đại, Mặc Lão Đại để chúng dị xà chăm sóc mình! Mặc Lão Đại một mình một xà thừa nhận thống khổ vốn có thể không cần thừa nhận, mà mình thì lại vui vẻ đi chơi với chúng dị xà mỗi ngày!

Nhưng tâm ý của Mặc Lão Đại, Ngân Tiểu Tiểu đều biết. Mặc Lão Đại là vì bảo vệ mình, nó không nói cho là vì không muốn mình lo lắng, hiện giờ sự tình đả qua lâu rồi, còn gì cần phải nói sao? Cần gì vạch trần thiện ý của Mặc Lão Đại? Nhưng trong lòng Ngân Tiểu Tiểu thật khó chịu, chỉ muốn khóc, nhất định phải phát tiết một trận.

Khóc như vậy một hồi liền tốt lắm, từ từ chưa cần nói cho Mặc Lão Đại nguyên nhân mình khóc. Đợi khóc xong, cuộc sống của chúng ta còn tiếp tục.

Chúng ta sẽ ở cùng nhau, không phải một tră