bào nhiêu tiền? Theo trực giác của cô hỏi.
"Không nhất định."
Hắn thẳng thắn trả lời, "Phần lớn tác giả chỉ muốn biểu đạt ý nghĩ của mình. Nghệ thuật là vô giá."
"Nghệ thuật vô giá? Nhưng người làm nghệ thuật cũng cần phải ăn cơm."
Uông Mỹ Lệ nói thẳng thực tế: "Mấy thứ như thế nào chỉ để cho người có
tiển ngắm nhìm để thỏa đam mê, chứ những người như chúng ta không thể
đụng vào."
Mạnh Dật Phi không đồng ý lắc đầu nói: "Chúng ta là người như thế nào? Anh không đồng ý cách nói của em. Nghệ thuật không có giới hạn, không
phân biệt người nào, chỉ cần biết thưởng thức, không có quy định ai có
thể chạm vào hay ai không thể." Ban đầu nếu không tính toán đến iệc học
nghệ thuật mà làm gánh nặng đối với người đối diện, thì hắn hy vọng có
thể học nghệ thuật so sánh với nghề nghie[65 khoa học kỹ thuật.
"Dật Phi, em biết nghệ thuật là ước mơ của anh, nhưng là ước mơ phù
phiếm, không thể gánh vác được bữa cơm. Em khuyên anh tập trung học
thiết kế, có thể kiếm được tiền mới là quan trọng."
Mạnh Dật Phi không nói gì. Cô nói không sai, chỉ là làm cho người ta cảm thấy.... nông cạn.
Chưa bao lâu mà ý tứ, mục tiêu của bọn họ càng lúc càng khác xa nhau. Cảm thấy cô gái mà anh biết bắt đầu có vẻ xa lạ.
Tiền mới là quan trọng nhất sai? Như vậy về phương diện tinh thần thì sao?
Hắn than thở hỏi: "Chẳng lẽ em không có sở thích gì sao?"
"Đương nhiên là có! Xem tạp chí, đi bách hóa mua sắm, tán dóc với bạn..." Uông Mỹ Lệ thao thao bất tuyệt kể ra một đống.
Mạnh Dật Phi lại cảm thấy đau lòng. Cô sợ nghèo, cho nên hắn sẽ cố
gắng kiếm tiền. Về phần sáng tác nghệ thuật. Cũng chỉ là cái để giải trí thôi! Hắn không cô cô biết "Sống hay chết" chính là tác phẩm của hắn,
tất nhiên cũng không cho cô biết chủ cửa hàng mỹ thuật rất yêu thích tác phẩm của hắn cho nên muốn giúp hắn đào tạo chuyên sâu.
Nhìn mặt Uông Mỹ Lệ không kiên nhẫn, hắn hy vọng cô sẽ không quan tâm bởi vì không có lợi ích.
Mạnh Dật Phi có thể thông cảm ý nghĩ của cô, lại bất đắc dĩ nuông chiều.
Khoa thiết kế thời trang triển khai kế hoạch muốn mỗi học sinh phải tự mình thiết kế một bộ trang phục biểu diễn. Mà hàng năm đều có những nhà thiết kế tới tham quan, có thể giữ làm trợ lý.
Uông Mỹ Lệ rất có thiên phú. Cô thiết kế bộ lễ phục dạ hội màu xanh lá cây, thành công thu hút được ánh mắt của mọi người. Bộ lễ phục được mặc trên người cô làm lộ ra hai vai mảnh khảnh tạo ra bộ dáng thướt tha mê
người, trở thành nhà thiết kế được mọi người chú ý. Thân hình cô, phong
cách của cô....... cho dù là nhà thiết kế hay là người mẫu đều có thể
phát huy được tài năng.
Giữa lúc Uông Mỹ Lệ chào hỏi với các bậc thầy thì đột nhên cô phát
hiện ở một góc có một người đàn ông trẻ tuổi đang nhìn cô chăm chú.
Cả người anh ta thanh cao, ánh mắt Uông Mỹ Lệ nhìn vào áo sơ mi với
quần jean trên người hắn, hé rộ nụ cười chân thật đầu tiên trong tối
nay.
Uông Mỹ Lệ lễ phép tạm biệt mọi người, đi tới chỗ hắn đứng.
Chàng trai mỉm cười tiếp đón cô, "Biểu hiện của cô tối nay không tệ."
Hắn nhìn lễ phục trên người cô, "Đều là do chính cô tự làm sao?"
Thẳng thắn mà nói, bộ lễ phục này không phải là thiết kế rất tinh tế
mà làm người ta ca ngợi chính là người thiết kế lại biết cách sử dụng
đường cong không hài hòa cùng với đường viền hoa làm trang trí, khéo léo che giấu được khuyết điểm. Nếu thật sự cái này do một nữ sinh thiết kế
thì tương lai cô nhất định sẽ thành công.
Uông Mỹ Lệ mỉm cười nói: "Một cây kim, một sợi chỉ, một bức vẽ, một loại vải đều chính là do tôi làm."
Trong mắt hắn thoáng qua ý khen ngợi, "Có thể nói cho tôi biết ý tưởng của cô không?" "Lộng lẫy, mãnh liệt, phong cách hiện đại." Uông Mỹ Lệ
tự tin trả lời. Không ấp úng trả lời giống những bạn học khác, cô đã
chuẩn bị cho người ta kiểm tra.
Hắn đưa tay ra, "Tôi là Lộ Dịch Sĩ, nhà thiết kế trưởng."
Uông Mỹ Lệ đưa tay ra nắm lấy, "Rất hân hạnh được biết anh."
Cô vừa thấy một trong những bộ hàng hiệu nổi tiếng thế giới trên người hắn mới đi tới, không ngờ hắn lại là nhà thiết kế trưởng. Có thể nói
chuyện với hắn khiến cho Uông Mỹ Lệ vui vẻ không ngừng.
Tay của cô hơi run, "Tôi không ngờ anh sẽ đến dự triễn lãm tốt nghiệp của trường tôi."
Lộ Dịch Sĩ nháy mắt mấy cái, nghiêng người nhỏ giọng nói: "Xuỵt! Tôi
là bị bắt buộc đó." So với người khi nãy khác xa nhau, "Có một người con gái quen biết ở đây, mẹ ta bặt buộc muốn ta tới xem mặt." Hắn cố làm ra vẻ không chịu nổi, "Thật là thê thảm không dám nhìn! May mắn là để cho
tôi phát hiện được báu vật này!"
Hắn vui vẻ trêu đùa làm cho Uông Mỹ Lệ mỉm cười, "Không thảm đến vậy chứ!"
"Ha ha" Sau khi cười một tiếng, Lộ Dịch Sĩ nghiêm nghị hỏi: "Nhìn bộ
dáng trên sân khấu của cô có phải là người mẫu không chuyên, đúng không? Sau khi tốt nghiệp, cô có tính làm thiết kế hay không?"
Uông Mỹ Lệ không nói.
Vấn đề này cô cũng nghĩ đến, nếu như có thể tìm rể rùa vàng làm thiều phu nhân không lo ăn mặc tất nhiên là tốt nhất!
Nhưng mà một người mới tốt nghiệp, không có gia thế thì tìm rể rùa vàng ở đâu đây?
Nếu phải làm việc thì nhà thiết kế hay người mẫu