Snack's 1967
Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Cô Gái Hám Tiền Phiền Phức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322252

Bình chọn: 9.5.00/10/225 lượt.

t bực bội!

“Bọn họ?” Tốt lắm, cô cuối cùng cũng chịu nói, Mạnh Dật Phi dừng lại, tức giận hỏi: “Vậy nói cho anh biết là lớp nào?”

Uông Mỹ Lệ nhìn mặt hắn hung dữ mà khó hiểu, “Anh đi tìm người mà hung dữ như vậy sao?” Cứ như là đi trả thù vậy.

Mạnh Dật Phi kiềm chế lại tâm tình, giải thích nhẹ nhàng: “Em đừng lo

lắng, anh sẽ không đánh người ngay lập tức, dù sao anh cũng cho bọn nó

một phút để giải thích vì sao lại đi ức hiếp người khác chứ.” Hắn không

muốn dọa cô sợ.

“Đánh người? Giải thích? Ăn hiếp em?”

Trên đầu Uông Mỹ Lệ xuất hiện nhiều dấu chấm hỏi, “Không có ai ăn hiếp em hết á! Không phải anh vội vàng tìm người viết bức thư tình này sao?”

Hai người ngạc nhiên trừng mắt với nhau, thì ra là….

Bọn họ nhìn nhau cười một tiếng, thì ra là hiểu lầm ý của nhau!

Uông Mỹ Lệ cười rất sáng lạn, làm cho hắn thật lòng muốn bảo vệ cô.

Mạnh Dật Phi thấy được má lúm đồng tiền của cô mà ngu ngốc.

Uông Mỹ Lệ đưa ra bàn tay nhỏ bé, “Cho em.”

Mạnh Dật Phi biết được thứ cô muốn là cái gì, rất tự nhiên mà đưa lá thư đang cầm trong tay ra.

Thật ra thì tự trước đến nay hắn vẫn không để ý tới những việc này,

nếu như lúc nãy không vì bỗng nhiên thấy bóng dáng của cô thì hắn sẽ

không vô thức nhận lấy, làm cho bây giờ gặp phải hiểu lầm.

Uông Mỹ Lệ lấy phong thư bỏ vào trong túi sách, nghiêm nghị nói: “Anh

không có ý định tìm người, vậy thì cũng đừng để cho người ta chờ đợi vô

ích, em giúp anh đem thứ trả lại cho các bạn ấy."

Cô nói hợp tình hớp lý như vậy xem như là giúp hắn làm một chuyện.

“Tùy ý em thôi.”

Ngoài cô ra thì không có bất kỳ người nào vừa mắt hắn. Từ lâu tim của hắn đã bị đầu độc.

“Trời tối rồi, chúng ta về nhà nhanh lên.”

Ba năm không lớn lên cùng nhau, bọn họ có sự trưởng thành rõ rệt. Mặc

dù không có tập trước nhưng họ vẫn hiểu rõ tất cả những việc làm lớn nhỏ của đối phương. Một thôn nhỏ không giấu nổi bí mật huống chi là nhà họ

Uông và nhà họ Mạnh chỉ cách nhau một bức tường.

Sau khi tốt nghiệp, Mạnh Dật Phi không thi vào trường quân đội theo ý

của bác Mạnh, cuối cùng bị đánh rất thảm, ở bên kia tường Uông Mỹ Lệ thở phì phò run như cầy sấy.

Cô cũng không muốn hắn thi vào trường quân đội, khoảng cách xa xôi làm cho người ta sợ, cho nên mới khuyên hắn học ở trường tương đối gần nhà. Nhưng nếu biết trước bác Mạnh tức giận như vậy, nói như thế nào cô cũng không khuyên hắn đừng học.

Mạnh Dật Phi….Uông Mỹ Lệ đặt lòng bàn tay lên vách tường muốn thay hắn chia sẻ nỗi đau.

Chẳng qua, cô giấu sự quan tâm đó ở một góc mà không ai thấy, không muốn biểu lộ ra.

Mấy người hàng xóm hay dòm ngó bàn tán khiến cho cô khó chịu, vì thế mà không đi với Mạnh Dật Phi nữa.

Ba cô sáu bà hay trêu chọc tương lai con trai nhà họ Mạnh nhất định sẽ cưới con gái nhà họ Uông. Lời đồn này không làm cho cô vui mừng, giống

như sâu xa trong lời nói đó cô chắc chắn sẽ chôn vùi trong xóm nghèo này vậy.

Sẽ có một ngày cô quang mình chính đại vui vẻ mà rời khỏi đây, ngồi

trong xe hơi thể theo xa hoa, bên cạnh còn có một người đàn ông khí chất hiên ngang. Hắn ta không cần trẻ tuổi, đẹp trai nhưng quan trọng là hắn phải có tiền.

Đầu thôn, mẹ Doãn có hai người con gái, dựa vào vẻ thùy mị đến quán

rượu, đem tiền về khiên cho cô Doãn mừng rỡ như con khổng tước kiêu

ngạo.

Giống như bây giờ, mẹ Doãn lại tới cửa nhà khoe khoang chiếc nhẫn kim

cương trên tay. Uông Mỹ Lệ nghe thấy không nhịn được vào hỏi mẹ: “Làm ở

quán rượu là làm cái gì?”

Cô mới biết quán rượu là nơi xa hoa trụy lạc, lớn hơn phòng trà một

chút. Cô giáo thường nói đó là những nghề nghiệp không có địa vị. Bà ta

cho rằng vì áp lực cuộc sống mà không thể không bán đi tôn nghiêm, nhưng bà là môt người mẹ, tại sao lại rêu rao việc con gái khổ cực kiếm tiền

được.

Một câu nói khiến cho không khí quanh mình đóng băng. Mẹ Uông cố ý

mắng cô là đứa nhỏ nhiều chuyện! Khua tay ý nói cô nhanh chóng rời đi.

Uông Mỹ Lệ kiêu ngạo xoay người đi vào nhà, để lại giọng nói cao quãng tám của mẹ Doãn sau lưng: “Sao? Thì ra Mỹ Lệ nhà bà trách tôi không

phải là mẹ.”

“Nó không có ý đó đâu.”

Mẹ Uông vội vàng giải thích.

“Muốn tôi giới thiệu không? Mỹ Lệ nhà bà coi như là xinh đẹp nhất

trong thôn mình, chờ nó tốt nghiệp xong, có muốn để cho con gái tôi giới thiệu nó đi làm cho nó có thể gánh vác giúp bà chi tiêu trong gia đình

không?”

“Thôi …..không cần đâu, con cái đều lớn hết rồi, trọng trách trên vai

tôi cũng nhẹ dần, Mỹ Lệ rất thích đi học, tôi muốn cho nó tiếp tục học…”

“Đi học?” Âm thanh của mẹ Doãn cao lên, “Thôn mình không có đứa con

gái nào học quá cấp hai! Bà Uông, bà phải hiểu rõ, học trung học tốn

không ít tiền, hơn nữa, học nhiều như vậy để làm gì? Tốt nghiệp xong thì bắt đầu lập gia đình, đến cả cơ hội để báo đáp cũng không có.”

“Bà ồn ào đủ chưa?”

Mạnh Dật Phi nhịn không được nói: “Muốn bàn tán thì về nhà bà mà bàn tán! Đừng có ở trước cửa nhà tôi làm ầm ĩ!”

Mẹ Uông lén tỏa ra một ánh mắt cảm ơn hắn. Mẹ Doãn thấy được tính tình nóng nảy của Mạnh Dật Phi đang đứng ở cửa, lập tức vội vã tạm biệt ra

về, không dám ở lại.

Trong nhà Uông Mỹ Lệ ng