an. Cũng hiểm lắm!
-Sơ hở.....nhưng khôn ngoan!
Nguyên nhếch
môi cười nửa miệng. Cậu cảm thấy khá thích thú với việc này. Hung thủ
dám cả gan ám hại đến người cậu yêu thì nhất định phải trả một cái giá
sao cho thật xứng đáng, thậm chí còn hơn là “xứng”. Đây đâu phải là
chuyện đùa. Những vụ ám sát liên tiếp xảy ra, mà tất cả......đều nhắm
vào một người con gái mang tên Hoàng Hạ Quyên.
-Được rồi, ta biết thế là đủ. Giờ mày phải tìm cách để lại tấm mác này cho phía cảnh sát người ta điều tra.
Dương điềm đạm vừa dặn dò Nguyên vừa bỏ tấm mác kia vào lại cái bìa nilông. Nguyên gật đầu:
-OK!
-A, đằng kia có cá viên chiên!!!!
Hạ Quyên hét toáng lên ngay khi phát hiện ra một quầy thức ăn chiên nho nhỏ ở gần khu vui chơi của
trẻ em. Thấy mục tiêu rồi thì phải tóm ngay ko thì nó chạy mất, cô lon
ton chạy đến và kêu một loạt:
-Chú ơi, bán cho con 3 que cá, 6
que bò, 2 tôm và 4 há cảo. Chú tuốt hết ra hộp giùm con nha! Ưm.....thêm 1 que chả giò nữa ạ! ^^
Khuôn mặt thanh tú của Nguyên từ từ
méo xệch đi. Một tá đồ chiên toàn dầu mỡ ấy mà tống vào thân hình mảnh
mai y như người mẫu của Hạ Quyên, ko mập cũng là lạ.
-Em ăn như vậy ko sợ mập hả? :-S
-Anh ko biết gì cả, nhiêu đây nhằm nhò gì. Chuyện nhỏ!
Hạ Quyên ko giấu nổi vẻ thèm thuồng khi nhìn người bán hàng cho những
que cá, thịt vào trong chảo dầu vàng tươi. Chưa đầy mười giây mà mùi
thơm đặc trưng đã lan tỏa ra, hấp dẫn khứu giác của cô. Nguyên cũng ko
phải ngoại lệ. Đôi mắt cậu khẽ liếc xuống cái chảo lớn, nguồn gốc của
mùi thơm phưng phức ấy.
Lát sau cũng xong, Hạ Quyên tự tay trổ
tài.....xịt tương vào góc hộp giấy. Cô chưa bao giờ làm như vậy, vì ở
nhà được chăm lo thương yêu hơn cả trứng mỏng mà.
-Anh!
-Hả?
-Trả tiền kìa!
-Ơ.....sao anh phải trả?
-Hừm! Anh ko biết galăng gì hết. Ghét! Ko thèm nữa. – Hạ Quyên nhíu mày, chu môi giận dỗi toan bỏ đi.
-Được rồi được rồi, anh trả là được chứ gì!? – Nguyên xuống nước.
Nói xong cậu lấy ví ra trả tiền chầu cá, bò, tôm...chiên, đồng thời cũng “bo” thêm cho ông chủ một ít.
Hai người tiếp tục đi vòng vòng quanh công viên, Hạ Quyên vừa đi vừa ăn ngon lành mà chẳng thèm đếm xỉa gì đến Nguyên. Cậu uất ức:
-Tiền người ta bỏ ra......mà một viên cũng ko cho nữa!
-Sao phải cho? – Hạ Quyên tỉnh bơ đáp.
-Ăn một mình sẽ tăng lên 5kg trong đêm nay đó.
-Hứ! Ứ tin.
-Vậy thì cứ đợi đi. Ngày mai lên trường mọi người sẽ có chuyện để bàn.
Haiz.....nàng tiểu thư xinh đẹp Hạ Quyên bỗng nhiên béo lên đáng kể, chỉ vì ko kìm chế được chính mình trước những món ăn có lượng dầu mỡ lớn.
Đặc biệt ko biết chia sẻ cho ai.
-Nói bậy bạ, đánh cho bây giờ! X-(
............
Hăm he, đe dọa, thuyết phục, năn nỉ.....mãi mà tâm hồn ăn uống của Hạ
Quyên vẫn ko bị lung lay một cm nào. Cô còn cong môi lên nhai nhồm nhoàm chọc tức Nguyên nữa. Cậu tiu nghỉu, xụ mặt ngồi phịch xuống một cái ghế đá gần đó. Hạ Quyên giả vờ ngây ngô giọng bông đùa:
-Ủa? Mệt rồi hả? Mệt sao ko nói để chị giúp chú hết mệt.
-Keo kiệt, bủn xỉn......làm chị ai được cơ chứ? Xê ra!
-Thôi ngoan nào! Tý mua kẹo mút cho nha!
Nguyên liếc Hạ Quyên một cái rồi quay mặt sang chỗ khác. Cô mỉm cười
gian xảo rồi ghim một viên cá, chấm ít tương rồi giơ ra trước mặt cậu:
-Há miệng ra xem nào.....a...a....
-Ko ăn!
-Ăn ko?
-Giỡn đấy à? Cắn cho bây giờ!
-Thách! :P
-Hừ, ko chấp con nít =;
-Thôi mà.....nè.....hỏi lần cuối: Ăn hay ko? Ko ăn bỏ về đó!
Nguyên từ từ quay mặt lại rồi há miệng đớp lấy viên cá viên.
-He, ngon ko? ^^
-Bình thường!
-Hihi.
Hạ Quyên nhí nhảnh đá đá chân lên ko trung. Nguyên nhìn cô mà ko nén
nổi nụ cười đang muốn bật lên. Cô đáng yêu, hồn nhiên quá! Y như một cô
bé hiếu động nghịch ngợm vậy. Xung quanh khá nhiều cặp tình nhân ngồi
trò chuyện tâm tình với nhau, một số chàng trai trông thấy gương mặt bầu bĩnh trẻ con phảng phất nét đẹp kiêu sa của Hạ Quyên thì gần như quên
đi “cành hoa” của mình.
Phía xa xa trong một bụi rậm, một bóng
đen bí ẩn thập thò nhấp nhổm đang quan sát cái gì đó, trên tay lăm le
chiếc máy ảnh kĩ thuật số như đang theo dõi ai đó. Hạ Quyên ghim thêm
một miếng há cảo đút cho Nguyên, hắn đã nhanh tay chụp lại. Nụ cười thâm hiểm nhếch lên. Xuyên suốt cuộc đi dạo từ biệt thự nhà họ Hoàng đến
đây, ko một hình ảnh vui vẻ nào của Hạ Quyên và Nguyên bị bỏ sót khỏi
tầm nhìn của hắn.
-Ngày mai các tờ báo sẽ có chuyện vui để bàn lắm đây!
Hắn cười nham nhở, lau mặt kính của cái máy chụp hình rồi bỏ đi khuất
sâu vào bóng tối. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Hạ Quyên.
Hiện tại, tôi đang ngồi ở ghế đá đợi Thanh Nguyên
đi mua trà sữa. Nơi đây khá vắng vẻ vì nó nằm ngoài phạm vi trung tâm
công viên. Mọi thứ im lặng khó tả, đến nỗi tiếng côn trùng kêu râm ran
trong các lùm cỏ còn át luôn cả tiếng trò chuyện của một số cặp tình
nhân ngồi tâm tình dưới những gốc cây to lớn.
Trong hoàn cảnh
này, tôi với Nguyên đi dạo quanh công viên chẳng khác gì một đôi đang
yêu nhau. Điều này làm tôi cảm giác như mình đang......ngoại tình >.
-Hạ Quyên, anh gọi sao