ấy điện thoại ra hét ầm
lên gọi xe cấp cứu và ko ngớt lời đe dọa. Khoảng 15 phút sau thì tiếng
còi đặc trưng của xe cứu thương đã có mặt. Đặt Hạ Quyên lên cáng, Hải
Thanh vẫn nắm chặt lấy tay cô. Anh và Nhật Anh lên xe để đến bệnh viện
trước, những người còn lại thì sau khi sắp xếp mọi việc xong xuôi sẽ vào ngay.
Ở trên xe, máu trên đầu Hạ Quyên lại tuôn ra nhiều hơn
vì chiếc xe chạy khá xóc và hay lắc lư. Hai cô y tá thay gần hết hai
cuộn băng mà vẫn ko cầm được máu. Tình trạng của Hạ Quyên ngày càng xấu
đi. Chiếc gối trắng tinh giờ đã thấm màu đỏ thẫm. Mùi máu tanh ko ngừng
bốc lên làm ai cũng cảm thấy bắt đầu khó chịu.
Có lẽ đã nhận được điện thoại của hai vị Chủ tịch nên ngay khi chiếc
xe dừng lại trước hiên bệnh viện, rất nhiều bác sĩ và y tá chạy đến trợ
giúp. Hạ Quyên thở bằng ống thở oxy một cách khó nhọc. Chợt có một giọt
nước ứa ra từ khóe mắt của Hạ Quyên, ko ai để ý nhưng có một người đã
thấy. Là Nhật Anh.
*Phòng khám số 7:
Một người đàn ông mặc áo blu trắng hớt hải mở cánh cửa của phòng khám số 7 một cách vội
vàng. Nhìn khắp căn phòng ko có ai ngoài cô y tá trẻ, ông vừa thở vừa
hỏi:
-Bác…bác sĩ Dương đâu rồi?
-Có chuyện gì vậy thưa giám đốc? – Cô y tá tên Bảo Trân thuộc phòng số 7 ngạc nhiên hỏi lại.
-Anh ta đâu rồi!??
-Thưa vì hôm nay ko có lịch trực nên bác sĩ vừa về được 20 phút rồi ạ!
-Trời ơi! Lúc cần thì nhân tài đi đâu hết thế này? Cô gọi điện cho anh ta xem!
Cô y tá luống cuống bấm số của Văn Dương, một hàng tút dài như vô hạn vang lên từng hồi.
-Sao lại ko bắt máy chứ!??
Ông giám đốc bệnh viện bực dọc đặt mạnh cái điện thoại xuống rồi bỏ đi. Cô y tá Bảo Trân thì đứng như trời trồng với một đống chấm hỏi trên
đầu.
Trời đã tạnh mưa và thoáng đãng hẳn. Gió thổi từng cơn nhè nhẹ chứ ko
còn dữ dội như lúc chiều nữa. Chiếc xe Mercedes trắng với hình dán tia
lửa đỏ đỗ xịch trước cửa ngôi nhà được bao trùm bởi hàng hoa giấy đủ
màu. Một chàng trai dáng vẻ lịch sự bước ra với túi đồ ăn tỏa mùi thơm
phưng phức.
“KÉT”
-Thằng hâm kia, sao nhà cửa tối thui thế này?
Trịnh Văn Dương bước vào nhà, đưa tay bật công tắc đèn lên, ko có tiếng động gì ngoài tiếng sủa ăng ẳng của con cún lông xù trắng muốt như một
cục bông tuyết đang ngồi vẫy đuôi ko ngừng trên ghế sofa. (Dương cũng có chìa khóa riêng của nhà Nguyên)
-Lạ ta! Đi đâu hết rồi? Làm mình uổng công mua KFC!
Đem túi đồ ăn vào bếp, Dương liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ, chỉ mới 7
rưỡi. Anh lấy một lon coca rồi đi ra phòng khách bật tivi lên xem, lòng
thầm nghĩ:
“Chắc chàng dẫn nàng đi chơi rồi, thôi mình ngồi hóng tivi đợi cũng được!” – kèm theo đó là nụ cười gian xảo vô cùng.
Anvil nằm cuộn tròn trong lòng Dương, nghịch áo anh một lát đến chán
cũng lăn ra ngủ. Khui lon nước ra nhấp một ngụm, Dương cầm remote điều
chỉnh kênh. Anh dừng lại khi thấy bệnh viện nơi mình làm việc đang được
truyền hình trực tiếp trên tivi. Nghĩ chắc có gì đó thú vị nên anh tủm
tỉm cười, hai chân gác lên bàn vô cùng thoải mái ngồi xem.
“Tôi là Trương Ngọc Đình, phóng viên của đài truyền hình FIT. Theo thông tin được biết, ở vùng biển Macdan gần trung tâm thương mại Hana Plaza đã
xảy ra một vụ tai nạn giữa chiếc siêu xe Lamborghini Aventador và chiếc
xe đạp hiệu Assam màu trắng đời mới nhất tại một ngã rẽ trên con đường
được mệnh danh là “Con Rắn Tử Thần”. Người chủ của chiếc xe Lambor đã
biến mất, thay vào đó có một nạn nhân bị thương khá nặng. Đó chính là
tiểu thư bị mất tích cách đây 3 tháng Hoàng Hạ Quyên. Hiện cô đang được
cấp cứu tại bệnh viện Đa khoa Thành phố trong tình trạng rất nguy kịch.
Có tin gì đài FIT chúng tôi sẽ thông báo sớm cho mọi người.”
-Cái gì?
Dương như ko tin vào tai mình. Hoàng Hạ Quyên đang cấp cứu tại bệnh viện Thành phố. Vậy chứ…..Thanh Nguyên đâu?
Chạy ra xe lôi chiếc điện thoại ra thì thấy có một cuộc gọi nhỡ từ bệnh viện, anh bấm thoát rồi vào danh bạ bấm ngay số của Nguyên. Dương hoang mang ko biết những gì người phụ nữ tên Ngọc Đình kia nói có là thật ko.
“Thuê bao quý khách……..”
-Chẳng lẽ xảy ra chuyện thật sao? – Dương tái mặt đi nhìn màn hình điện thoại đang dần tối đen…..
Bế con cún Anvil đặt sang một bên, Dương nhớ lại cuộc gọi nhỡ của bệnh
viện, anh ấn nút gọi lại. Sau vài tiếng tút thì cô y tá trực phòng cũng
bắt máy:
-Y tá Bảo Trân, ở bệnh viện có chuyện gì vậy? Lúc nãy gọi cho tôi có gì ko?
-Bác sĩ Dương! Khi bác sĩ vừa về ko lâu thì giám đốc Lăng có đến tìm
bác sĩ, tôi cũng ko biết có chuyện gì nữa nhưng nhìn ông ta có vẻ gấp
lắm!
-Còn chuyện cô tiểu thư gì đó thì sao?
-Có một cô tiểu thư được đưa vào bệnh viện, nghe đâu hình như là cô con gái của tập đoàn Hoàng Quân thì phải!
-Ngoài cô ấy ra còn ai nữa ko?
-Dạ ko!
-Được rồi, 15 phút nữa tôi sẽ có mặt ở bệnh viện!
Nói xong là Dương cúp máy. Đúng là có chuyện xảy ra thật rồi! Vứt vội
lon nước ngọt vào thùng rác, Dương tắt tivi, lấy chiếc áo khoác của mình rồi đi ra khỏi nhà. Khóa cửa thật cẩn thận, anh bước vào xe khởi động
máy rồi chạy đi với tốc độ kinh hoàng.
“Cạch”
Trịnh
