XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328321

Bình chọn: 10.00/10/832 lượt.

ũng hất mặt lại, nhìn mà muốn đấm X-(.

-Mày láo lếu với tao đấy àk? Tao ko biết, nó độc quyền của tao!

-Chơi tay đôi mày! – Thằng Dương ấy cũng xăn tay áo lên.

-Thích thì chiều!

Hai đứa lao vào…..cắn nhau! Vô cùng quyết liệt y như quái vật chiến đấu với siêu nhân gao vậy, ko thằng nào chịu thua. Cô bán canteen ra can,

đang sung sức mà bị phá đám ai mà chịu được, thế là cả 2 quay sang cắn

cô luôn. Lát sau hai cô giáo chủ nhiệm lớp tôi và lớp 2C tất tả chạy

đến. Mỗi cô xách cổ 1 thằng về, nhưng tôi với thằng đó vẫn còn ráng tung người lên đá được cú nào thì đá.

-Trời ơi Nguyên ơi! Con bị sao vầy nè?

Cô Thu thốt lên kinh ngạc khi tôi vừa bước vào nhà, bọn kia thì lén khúc khích cười. Hừ, anh đây lớn ko thèm chấp!

Ngay lúc tụi nó kéo nhau ra vườn, tôi thấy đau quá nên chạy đến bên cô Thu, oà khóc:

-Oaoa……cô ơi……….

-Sao? Nói cô nghe! Ai bắt nạt con!? – Cô vỗ vỗ lưng tôi dịu dàng hỏi.

-Hức……hức…….có thằng kia….nó giành kem với con…….con ghét….2 đứa cắn nhau… OAOAOAOA!!!!!!!!!

-Hì, thôi nín nào! Con trai mà khóc thế này thì làm sao mà trở thành

một người đàn ông thực thụ được chứ! Lát cô mua kem cho con ăn, được

chưa nè!?? – Cô Thu xoa đầu tôi mỉm cười.

-Dạ!

Lúc này có đứa ngu mới ko chịu.

Tối, cô Thu mua kem cho toàn bộ trẻ con trong cô nhi viện, mỗi đứa một

cây, riêng tôi thì hai nhé. Hehe. Đại ca thì phải vậy thôi chứ biết làm

sao bây giờ? Thấy bọn nó nhìn mình bằng ánh mắt ghen tị mà sao tôi lại

thấy phấn khích mới hay. :))

*Sáng hôm sau, giờ ra chơi:

-Nguyên ơi! Có thằng nào kiếm mày nè!

Thằng Anh lớp trưởng đứng ngoài cửa nói vọng vào khi tôi đang ngồi chơi lắp ráp xe hơi với thằng An (vẫn học chung lớp ^^). Tôi hét lên hỏi

lại:

-Thằng nào thế?

-Chả biết, nó bảo ở lớp 2C này!

Hửm? Lớp 2C àk? Tôi làm gì biết thằng nào bên lớp ấy đâu. Nhảy phóc ra khỏi bàn, tôi lon ton mà đầu đầy dấu chấm hỏi.

-Ặc, là mày àk?

Tôi suýt té ngửa khi thấy cái thằng “khốn nạn” hôm qua giành kem với tôi đang đứng chình ình trước cửa.

-Ra sân sau với tao! – Nó nói.

-Ơ, định đánh tiếp àk? Okie Baby! – Tôi trố mắt nhìn thằng ấy rồi búng tay đi theo.

Ngồi phịch xuống một gốc cây, tên nhóc ấy thấy tôi đứng thủ thế thì ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

-Ngồi xuống coi, đánh đánh đánh cái gì? – Nó nhăn mặt.

-Chứ mày kêu tao ra đây làm gì? – Tôi đơ mặt khó hiểu nhìn nó.

-Mày tên gì?

-Tao à? Đặng Thanh Nguyên! Chi vậy?

-Tao là Trịnh Văn Dương, cho mày!

Dứt lời là thằng nhóc đưa tôi một cây kem sữa, nó cũng có một cây. Tôi nhướn mày nghi ngờ:

-Ý đồ gì?

-Ko gì cả!

Dương cười mỉm chi. Giờ nhìn kĩ tôi thấy nó cũng đẹp trai phết, nhưng

còn lâu mới bằng tôi nhá! Thấy ko có gì nguy hiểm, tôi giựt cây kem bóc

ra ăn ngay. Hai đứa ngồi ăn rồi tán phét đủ thứ, rốt cuộc trở thành bạn. Dương nó học giỏi vô cùng, đứng đầu cả trường luôn đấy, tôi chẳng hiểu

sao mà nó thông minh đến thế được nhỉ? Lớp 5 còn học chưa lại nó.

Một hôm đang ngồi ngoài canteen uống sữa, từ xa thằng Dương nó chạy đến chỗ tôi với tốc độ kinh hồn.

-Mày làm gì mà cứ như có ma ở đằng sau ám mày vậy?

-Tao….hộc….tao….qua….

-Từ từ, bình tĩnh! – Tôi đưa nó ly sữa của mình, thế mà nó gạt ra, ức chế! X-(

-Hôm…qua….ba mẹ tao đưa đi test IQ……..mày xem đi!

Tôi cầm lấy tờ giấy trên tay nó. Ơ cái thằng này hay lắm cơ, chữ gì mà

xấu kinh khủng, chẳng lẽ phải căng lòi con mắt ra để xem àk?

-Tao đọc được tao chết liền đấy! – Tôi trả lại tờ giấy cho Dương.

-Xì….tao có chỉ số IQ 170/200 mày ơi! – Dương nó nhảy cẫng lên sung sướng.

-Hả?

-Chỉ số IQ của tao là 170/200!

-IQ là cái gì? Ăn được ko? – một câu hỏi ngờ nghệch phát ra từ miệng tôi.

“CỐP!”

-A ĐAU! SAO MÀY CỐC ĐẦU TAO?

Tôi ôm đau hậm hực nhìn Dương khi nó vừa tặng cho một cái cốc trời giáng vào đầu. Thằng này nhìn thế mà bạo lực.

-IQ là chỉ số thông minh của mình đấy thằng ngu ạk! – Dương quát.

-Thế àk? Vậy của tao là bao nhiêu?

-Sao tao biết được?

-Vậy cũng nói, rõ khùng! – Tôi khịt mũi.

-Mày đi test ko? Tao về kêu mẹ tao dắt đi!

-Phiền ko?

-Ko!

-Thế thì đi. Hehe. Khi nào?

-Ừm…..tan học được ko?

-Ừk, chắc được!

-Chắc là thế nào? – Dương đứng chống nạnh nhìn tôi.

-Thì đi.

Tan học, tôi dọn sách vở một cách nhanh nhất vào cặp. Bảo thằng An về

nói cô Thu tôi đi qua nhà bạn xong là phóng vèo ngay ra cổng.

Dương đứng vẫy vẫy tôi, bên cạnh còn có một người phụ nữ vừa bước xuống khỏi chiếc xe hơi sang trọng.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp mẹ của Dương. Bà đẹp một cách lộng lẫy kiêu sa. Thân hình nhỏ gọn thon cao như mấy cô đi trên sàn mà tôi thường

thấy trên tivi ấy. Mái tóc màu nâu xoăn nhẹ, khuôn mặt thanh tú dịu dàng với bộ đồ màu trắng giản dị. Chẹp.....tuy ko muốn nhưng phải công nhận

rằng cô ấy đẹp cũng cỡ mẹ tôi đấy!

-Con chào cô! – Tôi khoanh tay lại cúi đầu chào.

-Chào con! – Bà ấy nói, cười dịu dàng.

-Mẹ ơi! Đây là Nguyên con thường hay kể đó, mẹ dẫn nó đi test IQ giống

con luôn được ko mẹ? – Dương bô bô cái miệng, 1 tay kéo áo mẹ, 1 tay chỉ vào tôi.

-Được chứ!

Mẹ Dương lại cười, một nét đẹp thanh tao