Snack's 1967
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327675

Bình chọn: 9.5.00/10/767 lượt.

ến một chút cảm giác em cũng không có sao?”

“Có.” Tả Phán Tình thành thật gật đầu, đối diện với vẻ vui mừng kinh ngạc hiện lên trong mắt Kiều Kiệt, lại tung câu tiếp theo: “Tôi thấy rất ghê tởm khi bị một người như anh thích.”

“Kít ——” Xe phanh gấp một cái rồi dừng ở giữa đường, xe sau né không kịp suýt chút nữa là tông phải. Thò đầu ra chửi om xòm.

“Điên hả? Có biết lái xe không vậy?”

“Tả Phán Tình.” Kiều Kiệt quả thực tức hộc máu: “Em, em ——”

“Tôi làm sao?” Tả Phán Tình liếc anh ta một cái : “Giờ anh có định chở tôi đi nữa không? Anh không chở thì tôi xuống đây.”

“Anh chở.” Kiều Kiệt cắn răng, trong lòng tức đến nghiến răng. Anh ta thật sự là bị coi thường mà. Thế nhưng bị một cô gái miệng mồm ác độc khinh bỉ như vậy mà anh ta lại cảm thấy cô như vậy rất thật tình, rất đáng yêu ——

Kiều Kiệt, mày hết thuốc chữa rồi.

Xe dừng ở trước cổng sân bay, Tả Phán Tình cũng không thèm nhìn anh ta mà nhanh chóng nhảy xuống xe, chạy vào trong sân bay, sau đó bấm số vừa nãy gọi cho cô.

“Phán Tình? Tớ đang ngồi đợi cậu ở quán cà phê sân bay.”

“Rồi tớ đến ngay giờ đó.”

Quán cà phê, quán cà phê ở đâu?

Rất nhanh sau đó Tả Phán Tình đã tìm tới. Cô chạy đằng trước, Kiều Kiệt lẽo đẽo đi theo phía sau, nhưng mà cô cũng không thèm để ý.

Quán cà phê sân bay. Trịnh Thất Muội đang đợi ở bên trong.

“Phán Tình, cậu đến rồi đó hả?”

“Thất Thất? Cậu không sao chứ?” Tả Phán Tình nhìn Trịnh Thất Muội, mặt của cô hơi sưng, tóc tai bù xù. Vẻ mặt cũng cực kỳ hốc hác: “Cậu làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?”

“Chúng ta về trước đi, tớ mệt quá.” Dáng vẻ Trịnh Thất Muội dường như là muốn ngủ lắm rồi. Kéo hành lý bỏ vào tay Tả Phán Tình: “Xách dùm tớ một chút nhé, tớ hết sức rồi.”

“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Đi, chúng ta về trước cái đã.”

Đỡ Trịnh Thất Muội xoay người, liền nhìn thấy Kiều Kiệt vẫn còn theo ở phía sau, Tả Phán Tình khẽ nhíu mày nhưng không nói gì, dìu Trịnh Thất Muội rời khỏi sân bay.

Vừa lên xe, Trịnh Thất Muội liền nhắm nghiền mắt, dường như là đã mệt rũ rượi.

Tả Phán Tình nhìn thấy mặt cô sưng đỏ cả lên, lại không biết cô đã trải qua chuyện gì, trong lòng vô cùng lo lắng.

“Chở hai em đi đâu đây? Có phải đến bệnh viện không?”

“Không cần.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Cứ về chỗ lúc nãy đi.”

Dù sao mấy ngày nay Cố Học Văn cũng không có nhà, trong nhà lúc này chỉ có mỗi dì Phương, vừa hay cũng có thể chăm sóc cho Trịnh Thất Muội.

“Được.” Kiều Kiệt lúc này lại trầm mặc, im lặng lái xe đến dưới lầu nhà Cố Học Văn, Tả Phán Tình xuống xe, nhìn Trịnh Thất Muội hình như vẫn còn đang ngủ.

Nhíu mày, liếc Kiều Kiệt một cái: “Này. Anh giúp tôi ôm cô ấy lên đi. Tôi đi xách đồ.”

Kiều Kiệt bất động, ánh mắt nhìn Tả Phán Tình: “Em nhờ tôi à?”

“Thích thì ôm, không thích thì tôi đi gọi người khác.” Tả Phán Tình tôi chả cần anh nhé: “Rốt cuộc anh ôm hay không ôm?”

Một đại mỹ nữ như Trịnh Thất Muội lại để cho anh ta ôm vậy chẳng phải là anh ta được chiếm tiện nghi rồi sao?

“Tôi có thể không ôm được sao?” Kiều Kiệt thực sự bị Tả Phán Tình đánh bại, đành xuống xe cẩn thận ôm Trịnh Thất Muội ra, vậy mà cô ấy cũng không thức dậy: “Nhớ nhé em nợ tôi một lần.”

“Ai nợ anh, là tự anh đồng ý đấy chứ.”

Ai biết về sau anh ta có thể mượn điểm ấy mà bắt cô phải chăm sóc ai khác hay không?

“Tả Phán Tình ——” Kiều Kiệt lại hộc máu: “Bộ nói tiếng cám ơn là em sẽ chết hả?”

“Chắc không đâu.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Chỉ điên thôi.”

Kiều Kiệt không nói, nhìn nhìn Tả Phán Tình, anh ta một chút tiện nghi cũng không thèm chiếm, ôm Trịnh Thất Muội lên lầu, dì Phương nhìn thấy ba người tiến vào trong mắt liền hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng không nói gì.

Tả Phán Tình trực tiếp đưa Trịnh Thất Muội vào trong phòng mình. Xoay người nhìn Kiều Kiệt: “Anh ra ngoài đi.”

“Làm gì?”

“Tôi phải giúp cô ấy thay quần áo.” Thất Thất ngủ như vậy nhất định không thoải mái: “Anh ra ngoài mau.”

“Đúng là làm ơn mắc oán mà.” Kiều Kiệt lần thứ hai cắn răng: “Ngay cả tiếng cám ơn cũng không có.”

Tả Phán Tình dùng giọng điệu cứ như là đang nói với một đứa con nít mà nói với Kiều Kiệt : “Cám ơn, mời anh ra ngoài, được chưa? Kiều tiên sinh.” Anh ta lại buồn bực, rầu rĩ rời khỏi phòng.

Tả Phán Tình mở hành lý của Trịnh Thất Muội, lấy áo ngủ ra rồi lại thay cho Trịnh Thất Muội.

Lúc cởi đồ cho Trịnh Thất Muội lại phát hiện trên người cô cũng có mấy vệt đỏ, hình dáng giống như là bị ai đó đánh lên, lại nhìn gương mặt sưng đỏ của cô, Tả Phán Tình nhíu mày, Trịnh Thất Muội rốt cuộc đã gặp chuyện gì?

Trong lòng không phải không có lo lắng, tìm thuốc tốt nhất trong tủ thuốc để lại cho Trịnh Thất Muội, đắp chăn lại cho cô, xong xuôi hết rồi mới ra phòng.

Kiều Kiệt vẫn còn ngồi chờ trong phòng khách, nhìn thấy Tả Phán Tình đi ra liền đứng lên: “Cô ấy tỉnh chưa?”

“Vẫn chưa.” Trong lòng Tả Phán Tình vô cùng khó chịu, đáng lẽ mấy ngày trước không liên lạc được với Trịnh Thất Muội thì cô đã phải đi tìm của cô ấy rồi chứ: “Có thể cô ấy quá mệt mỏi.”

Cho nên mới không về nhà mà đợi mình tới đón, cũng chỉ tin tưởng có một mình mình?

“Bạn em đó hả?” Kiều Kiệt có thấy Tả Phán