ưng của cô, khàn khàn giọng nói bên tai cô: “Anh nhất định sẽ về.”
Cả phòng lại chìm trong im lặng, Tả Phán Tình tin Cố Học Văn nhất định sẽ trở về. Tuy rằng người đàn ông này phóng khoáng, âm trầm, dê xồm lại bá đạo. Ấy.
Được rồi, có lẽ cũng không tệ như vậy. Nhưng cô thực sự không muốn anh xảy ra chuyện.
Cô tự nhủ, đó là bởi vì cảnh sát đại diện cho chính nghĩa. Anh đi làm nhiệm vụ nhất định sẽ phải đối phó những phần tử xấu. Cô chỉ là đang lo lắng cho chính nghĩa xã hội mà thôi.
Đúng vậy. Chính là như vậy. Cô chỉ là tận lực làm nghĩa vụ của một công dân tốt thôi. Không hơn không kém.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tả Phán Tình chán ngán ném bút vẽ lên bàn, nhìn đống giấy lộn trong thùng rác mà nhíu mày.
“Mình làm vậy có tính là phá hoại môi trường không nhỉ?”
Mỗi ngày quăng bỏ nhiều giấy như vậy, chẳng phải là đang lãng phí tài nguyên, phá hoại môi trường sao? Cố Học Văn đã đi được hai ngày. Sáng hôm qua, lúc cô còn đang ngủ thì anh đã đi rồi. Cô thậm chí còn không biết anh đi lúc nào.
Hai ngày, quả nhiên một chút tin tức của anh cũng không có. Không biết anh ở đâu, không biết anh đang làm gì. Hai ngày này dì Phương vẫn mỗi ngày lại qua nấu cơm cho cô ăn. Chăm sóc cô.
Hết thảy, đều giống như trước, nhưng lại như có chút không giống. Ngày hôm qua có ghé về thăm ba mẹ. Ôn Tuyết Phượng và Tả Chính Cương cũng cảm thông với công việc của Cố Học Văn, khiến cô cũng muốn có cảm giác làm một người vợ tốt của Cố Học Văn.
Hừ, chẳng lẽ hiện tại cô làm không tốt sao? Cô chẳng phải đang ngoan ngoãn ở yên một chỗ, không chạy, không trốn sao? Thật là.
“Đáng tiếc không phải là anh, đi cùng em đến tận cuối con đường ——”
Tiếng chuông di động làm cô sực tỉnh, cầm di động lên lại thấy một số điện thoại lạ hoắc.
“Alô. Xin chào.” Có thông báo phỏng vấn sao?
Có đúng không? Có đúng không? Trong lòng le lói một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Hết chương 96 Edit : Phong Vũ
Beta: Sa &Iris
“Phán Tình.” Đầu dây bên kia lại là Trịnh Thất Muội: “Cậu đang ở đâu vậy?”
“Thất Thất?” Tả Phán Tình ngạc nhiên hết sức: “Cậu về rồi đó hả? Bây giờ đang ở đâu hả con nhỏ kia?”
“Tớ đang ở sân bay thành phố C.” Trịnh Thất Muội cất giọng có chút mệt mỏi: “Tớ mệt quá rồi. Cậu tới đón tớ được hông?”
“Ừ, ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Cậu nói chỗ cậu đang ngồi đi, tớ tới liền.”
“Ừ, tớ đợi nhé.”
Cúp điện thoại, Tả Phán Tình nói với dì Phương một tiếng rồi chạy vọt xuống lầu ra khỏi tiểu khu, đứng ở lề đường bắt taxi.
Một chiếc taxi dừng lại ở phía trước, Tả Phán Tình đang muốn bước lên xe thì một chiếc xe khác lại dừng ngay trước mặt cô.
“Đi đâu. Tôi chở em đi.”
Tả Phán Tình hoảng sợ, chân lùi về phía sau hai bước, nhìn chiếc Maserati phía trước, rồi lại nhìn nhìn Kiều Kiệt đang ngồi ở trong xe.
“Sao anh lại ở đây?” Phía trên chỗ này là nhà của Cố Học Văn, người kia không phải là cố ý tới đấy chứ?
“Tôi đi ngang qua,” Kiều Kiệt biết cô sẽ không tin: “Em muốn đi đâu? Tôi chở em đi.”
Ai chở cũng được miễn không phải là anh. “Không cần.”
“Tôi chở em đi cho.” Kiều Kiệt vẫn rất kiên trì.
“Please. Đừng có lộn xộn nữa được không.” Tả Phán Tình cũng không thèm nhìn Kiều Kiệt, cô lướt qua anh ta đi về phía trước, Thất Thất còn đang chờ mình đó.
“Tả Phán Tình.” Kiều Kiệt xuống xe, bắt được tay cô: “Tôi đưa em đi.”
“Anh không phải là nghe không hiểu lời từ chối của người ta chứ? Tôi không cần anh đưa đi.” Không chỉ vì Tả Phán Tình không thích anh ta, mà quan trọng hơn là cô biết rất rõ tiểu tử này có ý đồ không tốt với cô.
“Tôi đưa em đi.” Kiều Kiệt tiếp tục nài nỉ: “Bằng không hôm nay em đừng nghĩ đến chuyện bắt được xe.”
Tả Phán Tình nghe mà muốn trợn tròn mắt, nhìn Kiều Kiệt đang giữ chặt lấy tay mình, rồi lại nghĩ đến Thất Thất còn đang chờ mình: “Thôi được. Có lái xe miễn phí tội gì không dùng.”
Kiều Kiệt đưa tay mở cửa xe, nhẹ nhàng thở ra một cái, rồi nhanh chóng đi lên xe, bắt đầu khởi động máy.
“Em đi đâu?”
“Sân bay.”
“A?” Kiều Kiệt thả chân ga làm xe đột nhiên giảm tốc: “Em, em định bỏ trốn hả?”
“Trốn cái đầu anh.” Tả Phán Tình bắt đầu cảm thấy hối hận vì lúc trước đã bước lên xe: “Anh rốt cuộc có đi hay không?”
“Đi đi.” Kiều Kiệt có thể nói không đi sao? Xe tiếp tục tiến về phía trước.
“Em đến sân bay làm gì?”
“Không liên quan đến anh.”
Kiều Kiệt lại lần nữa bị tổn thương. Hơn nữa tổn thương cũng không nhẹ: “Vậy, anh Học Văn vẫn đối xử tốt với em chứ?”
” Không liên quan đến anh.”
“Đương nhiên là có liên quan đến tôi.” Kiều Kiệt sẽ không dễ dàng mà từ bỏ: “Nếu anh ấy mà đối xử tệ với em thì tôi chắc chắn sẽ cướp em đi.”
“Please ——” Người này bị bệnh hoang tưởng hả trời?
“Kiều Kiệt, xin anh đó im lặng mà lái xe đi. Tôi không muốn nói chuyện với anh.”
Kiều Kiệt lại lần nữa bị đả kích, vẻ mặt xụi lơ: “Tả Phán Tình. Em, em quá đáng lắm.”
“Đúng vậy đúng vậy. Tôi quá đáng thế đấy. Là do anh ngốc nên mới một hai đòi chở tôi đến sân bay, phiền anh nhanh nhanh tránh xa tôi một chút.”
“Tả Phán Tình.” Kiều Kiệt lớn như vậy, thật sự chưa từng có lần nào buồn bực như vậy: “Tôi đã nói tôi thích em rồi mà chẳng lẽ đ