hành. Đến mùa Đông, Mạnh Khương Nữ đan áo cho chồng và đã lặn lội tìm chồng để trao áo. Mạnh Khương Nữ đã đi khắp theo chiều dài của Trường Thành, hỏi thăm nhiều người và cuối cùng nhận được hung tin chồng mình bị chết vùi thây dưới Trường Thành. Nàng Mạnh Khương đau buồn khóc lóc thảm thiết 3 ngày 3 đêm, nước hòa lẫn máu. Tiếng khóc của Mạnh Khương vang xa 800 dặm Trường Thành, làm sụp đổ một khúc thành, để lộ xác chết của chồng mình. Nàng an táng cho chồng xong liền nhảy xuống biển tự vẫn. Ngày nay, tại quận Sơn Hải Quan thuộc địa cấp thị Tần Hoàng Đảo của tỉnh Hà Bắc có miếu thờ Mạnh Khương Nữ.
Hết chương 95 Edit : Phong Vũ
Beta: Sa &Iris
Vẻ mặt Tả Phán Tình vô cùng phức tạp. Cúi đầu, nhìn đồ ăn trên bàn. Sắc hương vị toàn bộ đều hoàn hảo, đổi lại là trước kia cô nhất định sẽ đặc biệt ăn nhiều một chút.
Chỉ là hiện tại có chút không muốn ăn. Cô bị làm sao vậy?
Bên kia, Trần Tâm Y hoàn toàn chuyển sự chú ý lên người Cố Học Văn.
“Anh rể, anh có được cầm súng không? Kỹ thuật bắn súng của anh có phải đặc biệt lợi hại lắm không?”
“Anh rể, lần sau em có thể phỏng vấn anh được không?”
“Anh rể, công việc của các anh có phải đều rất nguy hiểm đúng không?”
Hết vấn đề này đến vấn đề khác. Cố Học Văn tuy rằng không tính là kiên nhẫn, nhưng có hỏi nhất định sẽ trả lời.
Tả Phán Tình vẫn còn ăn cơm trong bát. Nhìn thấy hai người trò chuyện với nhau rất vui mà cô trầm mặc, mãi cho đến cơm nước xong, tiễn Trần Tâm Y về nhà.
“Làm sao vậy?” Từ lúc ra khỏi Trần gia, Cố Học Văn vẫn thấy Tả Phán Tình im lặng: “Thắt lưng còn đau hả?”
“Không phải.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Tôi hơi mệt, muốn ngủ thôi.”
Cố Học Văn không nói gì, chỉ có tốc độ lái xe về nhà là nhanh hơn.
Gió đêm thổi qua, mang theo một chút mát mẻ, nhưng cũng không làm sao xua tan được những phiền muộn trong lòng Tả Phán Tình, trong lòng cô lúc này như bị tro bụi bao phủ, thản nhiên nhiễu loạn suy nghĩ của cô.
Buổi tối, Tả Phán Tình nằm ở trên giường, phía sau là lồng ngực nóng rực của Cố Học Văn. Người kia thực biến thái, buổi tối ngủ không bao giờ mặc áo. Còn nữa ngực anh ta rất nóng, cách cả lớp áo ngủ mà cô vẫn có thể cảm giác được cái nóng đó.
Cùng anh cãi cọ nhiều lần không có hiệu quả, Tả Phán Tình cuối cùng chỉ có thể là ngoan ngoãn tựa vào lòng anh mà ngủ.
Chỉ là ——
“Cố Học Văn, anh thực sự đã cầm súng rồi hả?”
“Ừ.” Anh từng liên tục nằm trong top các tay súng bắn tỉa hạng nhất, vô số lần giành được huy chương lớn nhỏ.
“Vậy, anh đã từng giết ai chưa?” Ánh mắt hơi hơi nhìn xuống dưới, đôi bàn tay kia, khớp xương rõ ràng, thon dài hữu lực, một đôi tay như vậy thực sự đã từng giết người sao?
“Ừ.” Đả thương người thậm chí còn giết người, đều là không phải là lựa chọn cuối cùng, chỉ khi tính mệnh của con tin bị uy hiếp thì bọn họ mới nổ súng ——
“Vậy, anh đã từng bị thương lần nào chưa?” Đã vài lần Tả Phán Tình nhìn thấy cơ thể anh, cũng không biết xấu hổ mà nhìn rất kỹ, không biết có phải cũng giống người ta diễn trên phim, lúc nào cũng sẽ có người bị thương.
“Ừ.” Giọng nói nhẹ đi rất nhiều.
“Ở đâu?” Tả Phán Tình xoay người lại, ánh mắt đảo qua người anh, lúc chạm đến vòm ngực rắn chắc đó mà đỏ cả mặt, theo bản năng lại muốn xoay người sang chỗ khác.
Lúc này Cố Học Văn lại bắt lấy tay cô, đưa tay ra sau sờ vào lưng mình: “Phía sau lưng chỗ gần trái tim, có một lần bị trúng một phát đạn.”
“Ôi ——” Tả Phán Tình thở dốc vì kinh ngạc, tay xoa làn da rắn chắc của anh, ngồi dậy nhìn phía sau lưng anh, ở ngay cạnh trái tim có một vết sẹo. Tuy không lớn nhưng khi xoa tay lên đó vẫn cảm thấy có chút cảm giác kỳ lạ.
“Rất đau đúng không?”
“Không sao.” Ánh mắt Cố Học Văn hơi tối sầm lại, lần đó, hai đồng đội của anh đã hy sinh, một người cản làn đạn của địch, một người khác lao lên che chắn cho anh, anh sống sót, nhưng đồng đội của anh lại hy sinh.
Hai tay nắm chặt thành quyền, cơ thể anh trong nháy mắt trở nên cứng ngắc. Tả Phán Tình thấy được nên đột nhiên có chút hối hận.
“Xin lỗi.” Cô không nên hỏi.
“Không sao.” Giọng nói vẫn không thay đổi, Tả Phán Tình lại có thể cảm giác được tâm trạng của anh, vì thế mà lòng cô cũng buồn bực theo. Vươn tay ôm lấy thắt lưng Cố Học Văn. Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào ngực anh.
“Quá khứ. Đều là quá khứ rồi, đừng nghĩ đến nữa.”
Cố Học Văn cũng không đáp lại, quên đi ư? Không, không thể quên được. Hắn ta vẫn còn ở ngoài vòng pháp luật, công việc làm ăn phi pháp của hắn vẫn còn được thực hiện.
Chỉ cần anh còn sống, anh nhất định phải bắt bằng được hắn, tự tay tống hắn vào ngục ——
Chìm đắm trong suy nghĩ, bỗng dưng nghe thấy mùi hương thơm ngát của người nào đó đang vùi trong ngực mình, cơ thể Cố Học Văn đột nhiên thả lỏng hẳn.
“Anh không sao.” Cô dường như không phát hiện ra, cô đối với anh đã không còn ý chống cự như lúc mới bắt đầu. Cho dù anh hôn cô, hay là ôm cô, cô hình như đã quen mất rồi. Khóe môi anh nhếch lên: “Thời gian không còn sớm nữa, ngủ đi.”
“Uhm.” Tả Phán Tình gật đầu, theo thói quen cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn ở trước ngực anh, nhắm mắt lại, lắng nghe mùi hương nam tính mà dễ chịu trên người
