iệc của Tần Tuyên Tuyên và Phương Phán Phán, nhân viên đem bồn hoa bài trí thật đẹp, chỉnh chỗ này chỗ
kia một chút, sau đó rời đi.
Tả An Lôi đứng lại một lát, Lưu Chí Dương liền trêu đùa: « Trợ lý Tả, Đỗ
tổng không phải vẫn còn độc thân sao ? Anh ta lại ở ngay sát bên cao ốc
chúng ta, xem ra cô gần quan được ban lộc nha, mau chinh phục anh ta
đi ! »
« Hẳn không ít người muốn chinh phục Đỗ tổng đâu, tôi ngay cả mặt anh ta còn
chưa thấy, làm sao mà chinh phục đây ? » Tả An Lôi cười nói.
« Trợ lý tả, cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần Đỗ tổng gặp được cô, anh ta liền mê mẩn ngay, cô còn sợ không bắt được anh ta sao ? »
« Lưu Chí Dương, đi làm việc của anh đi ! » Tả An Lôi cười mắng, khóe mắt kìm không được tia đắc ý, cô ta ngẩng đầu, mang theo sự cao ngạo xoay người rời đi.
Chờ Tả An Lôi đi, Lưu Chí Dương thu hồi bộ mặt nịnh nọt, cười nhạo một tiếng rồi trở về chổ ngồi.
Phương Phán Phán cùng Tần Tuyên Tuyên là người mới, trước mặt hai vị tiền bối
tự nhiên không dám nhiều lời, chờ bọn họ không chú ý, Phương Phán Phán
mới nháy mắt, nhỏ giọng nói với Tần Tuyên Tuyên: « Tần Tuyên Tuyên, cậu
nói xem, tên Lưu Chí Dương kia sao lại thích vuốt mông ngựa như vậy ?
Hắn không sợ ngày nào đó bị ngựa đá à? »
Tần Tuyên Tuyên không nói chỉ cười cười, chờ Phương Phán Phán trở về làm
việc, cô mới xoay người liếc nhìn bồn hoa kia, đáy mắt hiện lên một tia
nghi hoặc.
Cùng lúc đó, tại lầu 18 cao ốc Minh Khải, văn phòng Tổng Giám Đốc tập đoàn Minh Khải.
Lý Tái gõ gõ cửa, nghe được bên trong lên tiếng, anh ta liền đẩy cửa đi
vào, đưa tay đặt chiếc notebook trước bàn làm việc của Đỗ Mộ Ngôn.
« Đỗ tổng, mọi việc đều đã làm xong. » Lý Tái cung kính nói.
Đỗ Mộ Ngôn bộ dạng lười biếng ngồi trên ghế xoay, băng gạc trên đầu hoàn
toàn không ảnh hưởng gì đến vẻ ngoài anh tuấn của hắn, liếc nhìn chiếc
notebook, giọng lạnh lùng: « Tốt lắm, anh có thể đi ra ngoài »
« Vâng, Đỗ tổng ! »
Lý Tái xoay người rời đi, ra trước văn phòng, tầm mắt theo cửa sổ sát đất nhìn thấy chiếc kính viễn vọng.
Hai ngày trước, Đỗ tổng bỗng nhiên đặt trong văn phòng chiếc kính viễn vọng này, tuy rằng anh ta nghi hoặc nhưng ngại Đỗ tổng mặt lạnh uy nghiêm
nên anh ta không dám hỏi nhiều. Hai ngày nay, anh ta cảm thấy Đỗ tổng
tựa hồ có chỗ nào đó rất lạ, công việc vừa nói qua hai ngày trước nếu
không phải anh ta nhắc nhở, Đỗ tổng đều quên không còn một mảnh. Mà giữa trưa đang bàn công việc cùng anh ta Đỗ tổng lại biểu hiện ra ngoài vẻ
mặt ôn nhu, quả thực làm hắn xém chút ngã hư mắt kính. Lấy điều kiện của Đỗ tổng, cho dù muốn theo đuổi vị Tần tiểu thư kia thì cứ quang minh
chính đại theo đuổi là được, thử hỏi có mấy người phụ nữ không bị vẻ anh tuấn cùng gia thế của Đổ tổng hấp dẫn đây ? Hà tất phải yêu như thiêu
thân như vậy ? Anh ta hiện giờ không thể hiểu được suy nghĩ của Đỗ tổng, nhưng là việc của Đỗ tổng, anh ta không dám chậm trể. Tỷ như lấy danh
nghĩa việc tặng bồn hoa kia, thực ra lại đặt trong văn phòng Tần tiểu
thư một cái camera mini.
Sau khi Lý Tái ra khỏi văn phòng, Đỗ Mộ Ngôn hít một hơi thật sâu, lấy tư
thế như một tín đồ thành kính đem chiếc laptop trước mặt mở ra. Trên màn hình là hình ảnh Tần Tuyên Tuyên, người con gái anh nhớ thương, cô đang ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc, cúi đầu nhìn văn kiện, cái trán mượt mà, chóp mũi nhỏ nhắn vênh vênh, đôi môi hồng nhuận… Tầm mắt anh cực kì kiên nhẫn mà dõi theo từng tấc biểu hiện trên khuôn mặt cô, hai tròng
mắt chuyên chú mà thâm thúy.
Buổi chiều thời gian qua thật nhanh, cũng tới giờ tan tầm, Tần Tuyên Tuyên
thu dọn đồ đạc, chào tạm biệt Phương Phán Phán đang còn dang dở công
việc.
« Xem bộ dạng nóng vội của cậu kìa, có phải Tống Kỳ nhà cậu đến đón không? »
Bị Phương Phán Phán lên tiếng trêu chọc, sắc mặt Tần Tuyên Tuyên ửng đỏ, chạy như bay ra khỏi phòng.
Vừa đi tới cửa, điện thoại của Tần Tuyên Tuyên reo lên. Tưởng là Tống Kỳ
gọi tới, Tần Tuyên Tuyên không nhìn liền bắt máy, « Anh yêu à, em xuống
ngay đây. »
Di động bên kia im lặng hai giây, ngay sau đó liền vang lên một âm thanh dễ nghe « Tần tiểu thư, là tôi, Đỗ Mộ Ngôn. »
« Đỗ, Đỗ tiên sinh ? » Tần Tuyên Tuyên hơi kinh hãi, vội hỏi « Thật xin
lỗi, tôi tưởng là người khác… Anh gọi có chuyện gì sao ? »
« Tôi gọi để báo cho cô, bác sĩ đã kiểm tra và nói tôi không sao, Tần tiểu thư không cần lo lắng. »
« A, là vậy sao, thật tốt quá rồi. » Tần Tuyên Tuyên có chút chột dạ nói,
nói thật, cô hình như đã quên mất anh ta, chứ đừng nói tới việc lo lắng, thật đúng là không có.
« Tần tiểu thư… »
« Đỗ tiên sinh, tôi đang có hẹn, sợ anh ấy gọi điện thoại tới nên tôi cúp
máy đây. Cảm ơn bộ quần áo của anh, đầu anh đang bị thương anh cũng nên
chú ý nghỉ ngơi thật tốt. Tạm biệt. » Không đợi Đỗ Mộ Ngôn nói thêm lời
nào nữa, Tần Tuyên Tuyên liền mở miệng cắt lời anh.
« …Hẹn găp lại. »
Tần Tuyên Tuyên cúp điện thoại, đi vào thang máy. Di động báo có tin
nhắn, là Tống Kỳ gửi đến, nói anh đang ở dưới lầu. Nghĩ đến Tống Kỳ nói
hôm nay muốn dẫn cô đi xem phim, Tần Tuyên Tuyên liền nhịn không được mà nở nụ cười ngọt n
