XtGem Forum catalog
Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327864

Bình chọn: 9.00/10/786 lượt.

mắt bị nỗi sợ hãi chiếm lấy.

Tần Tuyên Tuyên cảm giác được trước mặt có một bóng dáng tối đen, vừa vặn

mở mắt ra lại bị khuất sáng, cô còn tưởng mình có cảm giác nằm mơ. Ngơ

ngác nhìn bóng dáng kia vài giây phục hồi lại tinh thần, mới chú ý tới

là Đỗ Mộ Ngôn đang ngồi trước giường của cô, vươn tay dường như muốn

chạm vào cô, hai mắt của cô mở to, khẽ nâng nửa người trên dậy hoảng hốt lui về phía sau ngồi dựa vào đầu giường.

Vẻ mặt hoảng sợ trong nháy mắt của cô cũng đủ khiến trong lòng Đỗ Mộ Ngôn

run sợ một hồi, mà trong vòng vài giây đồng hồ từ lúc cô ngây ngốc cho

đến khi hoàn hồn, hắn liền tỉnh táo lại, thản nhiên như không có việc gì rút tay về, không để ý đến trái tim đang đập liên hồi, nhặt di động rơi từ mặt đất đặt lên đầu giường, vô cùng nghiêm túc nói: ‘’ Điện thoại

của cô bị rơi. Còn nữa, lúc ngủ nhớ đắp chăn, nếu không sẽ dễ bị cảm

lạnh.’’

Biểu cảm của Đỗ Mộ Ngôn không nhìn ra hắn đang chột dạ, nhưng trên thực tế,

toàn bộ cơ thể hắn đều căng thẳng, bất động thanh sắc ( ung dung thản

nhiên) quan sát Tần Tuyên Tuyên, đáy lòng tràn đầy khẩn trương. Hắn hôn

cô như thế. Cô…có thể hay không sẽ phát hiện ra?

Tần Tuyên Tuyên nhìn điện thoại, phục hồi tinh thần lại, đáy mắt có một tia thẹn thùng. Cô chỉ nghĩ là sẽ nằm một chút thôi, không nghĩ tới mình

lại có thể ngủ quên. Ngủ thì cũng thôi đi, thế mà lại bị Đỗ Mộ Ngôn nhìn thấy.

Tần Tuyên Tuyên không hề phát hiện ra Đỗ Mộ Ngôn có gì đó không thích hợp, tình huống bây giờ khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ.

‘’Cám ơn !’’ Cô vội vàng nói cảm ơn.

Đỗ Mộ Ngôn đứng dậy, thân hình cao to giống như bao phủ lấy cô, nhưng hắn

cũng không để cho loại cảm giác đèn nén này duy trì quá lâu, một tay để

trong túi quần, di chuyển về phía cửa sổ. Hắn chỉ cảm thấy may mắn, thật tốt quá….thật tốt quá…..Tuyên Tuyên không biết, cô không phát hiện ra….

Tần Tuyên Tuyên nhìn thấy Đỗ Mộ Ngôn đứng về chỗ cửa sổ, cảm giác xấu hổ

căng thẳng cũng giảm bớt. Cô xuống giường, đoan đoan chính chính ngồi ở

ghế, thấy Đỗ Mộ Ngôn hoàn toàn không chú ý tới mình, rốt cuộc cũng thả

lỏng bản thân.

Thời gian sau đó, Tần Tuyên Tuyên vô cùng buồn ngủ bị một màn kinh hãi lúc

nãy dọa cho bay sạch, vẫn đoan chính ngồi, không hề nằm xuống thêm lần

nào nữa.

Mà Đỗ Mộ Ngôn cũng coi như không thấy cô cùng lúc nãy là một người, bình

tĩnh làm việc, mười ngón tay tinh xảo lướt trên bàn phím.

Tần Tuyên Tuyên có khi sẽ bị âm thanh đánh chữ của hắn hấp dẫn, tầm mắt di

chuyển, nhìn về phía lưng của hắn. Đỗ Mộ Ngôn quay lưng về phía cô, từ

phía của cô chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của máy tính bảng cùng mười

ngón tay lúc ẩn lúc hiện. Thời điểm mỗi khi Đỗ Mộ Ngôn xuất hiện trước

mặt Tần Tuyên Tuyên, khí thế cường đại của hắn luôn làm cho cô không

đươc thoải mái, rất ít khi có được cơ hội như bây giờ có thể yên lặng

quan sát hắn. Hắn không nói gì, cũng không nhìn cô, cho nên cô mới dám

nhìn hắn chăm chú như vậy. Tay hắn thực tinh xảo, mỗi khi lướt trên bàn

phím tạo thành một độ cong rất đẹp.

Trong lòng bỗng nhớ tới lần Đỗ Mộ Ngôn cưỡng hôn cô sau đó thổ lộ tình cảm,

so sánh với hắn của hiện tại, Tần Tuyên Tuyên chỉ cảm thấy trong lòng có một cảm giác quái dị dần xuất hiện. Buổi tối ngày hôm đó, chẳng lẽ mọi

chuyện đều do cô tưởng tượng ra?

Lúc này đây, cảnh giác của cô đối với Đỗ Mộ Ngôn hoàn toàn biến mất. Cô

nghĩ rằng hắn với cô trong lòng còn tồn tại khúc mắc, hiện giờ hắn đối

với cô lãnh đạm cũng là điều đương nhiên, hắn bây giờ chăm sóc cô, chẳng qua là do ba cô nhờ. Nghĩ như vậy, Tần Tuyên Tuyên cảm thấy thoải mái

hơn nhiều.

Rất nhanh đến giữa trưa, Đỗ Mộ Ngôn trước khi đồng nghiệp của cô quay về

liền nhanh chóng rời đi, không muốn để cho cô phải khó xử.

Được Phương Phán Phán dìu, Tần Tuyên Tuyên cũng cùng đi ăn cơm trưa với mọi

người. Các đồng nghiệp buổi sáng du ngoạn vô cùng vui vẻ, bữa trưa nhanh chóng trôi qua trong không khí sôi nổi. Sau khi ăn xong, mọi người trở

về thu dọn một chút, nghỉ ngơi nửa tiếng, sau đó yên vị ngồi trên xe

buýt, chuẩn bị lên đường về nhà. Mà trong khoảng thời gian này, Tần

Tuyên Tuyên vẫn không hề gặp lại Đỗ Mộ Ngôn, thẳng đến khi yên ổn ngồi

vào ghế cạnh cửa sổ, cô lơ đãng nhìn ra phía ngoài, dường như nhìn thấy

thân ảnh cao lớn đứng ở cửa khách sạn. Đến khi cô nhìn kỹ lại, xe đã bắt đầu di chuyển, cô cũng không có biện pháp xác minh đó có phải là Đỗ Mộ

Ngôn hay không.

Trờ lại thành phố N, Phương Phán Phán đặc biệt đưa Tần Tuyên Tuyên về tận

nhà. Về đến nhà cô tránh không khỏi bị ba mẹ nhắc nhở đôi câu, thấy vết

thương của cô quả thực không quá nghiêm trọng,mới để cho cô về phòng.

Cô xin nghỉ ở nhà hai ngày, cho đến ngày thứ ba mới đến công ty làm. Bởi

vì không tiện đi xa,điện thoại phỏng vấn cô hai ngày này bị cô trì hoãn

lại, có công ty đồng ý để cho cô đến phỏng vấn, có công ty lại trực tiếp quyết định cô không phù hợp.

Trái lại Tần Tuyên Tuyên lại không có vấn đề gì, công ty thiết kế ở thành

phố N rất nhiều, không có nơi này thì còn có nơi khác. Ngày đầu tiên đi

làm sau khi bị thương, Tần Tuyên Tuyên liền lấy