XtGem Forum catalog
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215674

Bình chọn: 8.5.00/10/1567 lượt.

ẻ mờ mịt trong thần sắc liền biến mất vô tung, kiên định nơi đáy mắt rạng rỡ sinh sôi. Cái loại vẻ mặt này, hoàn toàn khác với vẻ mất tinh thần ban nãy, ẩn ẩn lộ ra khí thế phi phàm.

Diệp Chương cười khẽ, hắn nhìn canh giờ, nói: “Tả minh chủ, đã đến thời điểm xuất phát.”

Có thế này Tiểu Tiểu mới nhớ ra còn có chuyện tuần phố. Nàng bất đắc dĩ đứng dậy, đi xuống lầu.

Dưới lầu, đã sớm tụ tập đẩy đủ sai dịch triều đình và nhân mã các nơi trên giang hồ, nhìn thấy nàng xuống lầu, cùng hô lên: “Tả minh chủ!”

Tiểu Tiểu cả kinh, mang theo vài phần xấu hổ, phất phất tay.

Đợi đến khi ra cửa, đã thấy đội ngũ nghi thức bên ngoài được chuẩn bị đầy đủ. Bốn gã sai dịch mặc hoa phục, khiêng một tấm biển rộng chừng mười thước, đứng trước đội ngũ. Trên tấm biển kia được thánh thượng tự tay ngự bút, viết to bốn chữ: Minh chủ võ lâm.

Tiểu Tiểu nhìn tấm biển, hoàn toàn vô ý tưởng.

“Minh chủ, thỉnh lên ngựa.”

Tiểu Tiểu nghe tiếng, quay đầu. Quỷ Cữu dắt ngựa, mang theo ý cười nhìn nàng.

Lúc trước nàng đều ngồi trên kiệu, nhưng “Võ lâm minh chủ” chú ý nhất là chữ “Võ”, cho nên cưỡi ngựa là tuyển chọn tốt nhất. Chỉ thấy, con ngựa kia cao tuấn kiện mỹ, toàn thân tuyết trắng, không có một tia tạp sắc, trắng đến chói mắt. Vì hôm nay tuần phố, chiếc yên và dây cương trên con ngựa này đều được đặc chế, khóa khấu đều dùng ngọc bích chế thành, cũng có dây tua màu xanh ngọc, hoa mỹ vô cùng.

Tiểu Tiểu đánh giá con ngựa một phen, lại đánh giá lại cách ăn mặc của bản thân, trong lòng liền cảm thấy chênh lệch. Này… Đây là làm ra cho người cưỡi sao?

“Minh chủ, nhanh chóng lên ngựa nha.” Bỉ Tử thấy nàng bất động, nhẹ gọi một tiếng.

Tiểu Tiểu nhờ vậy mới hoàn hồn, chuẩn bị lên ngựa.

“Chậc, thật là loạn thất bát tao.”

Nàng vừa bước lên bàn đạp, chợt nghe thấy có người khinh thường nói ra câu này. Nàng quay đầu, liền nhìn thấy tông chủ “Phá Phong Lưu”: Giang Tịch.

“Nhìn cái gì.” Giang Tịch bất mãn, nói, “Tiểu nha đầu ngươi có tài đức gì, vậy mà cũng có thể làm minh chủ võ lâm, võ lâm đương thời, thật sự là càng ngày càng tùy tiện, chả hiểu ra sao cả!”

Tiểu Tiểu nghe thấy hắn nói như vậy, không khỏi cũng cảm thấy đồng ý.

“Cha, người nói ít vài câu đi!” Giang Thành tiến lên, ngăn cản nói.

“Lão tử nói sai rồi sao?” Giang Tịch vẫn bất mãn như cũ.

Bốn phía lặng ngắt như tờ, Tiểu Tiểu vẫn duy trì tư thế lên ngựa, một lúc lâu sau, đột nhiên cười nói: “Giang tiền bối, thật ra, ngài đã rời khỏi trấn nhỏ kia, tại sao không nhân cơ hội này trọng xuất giang hồ nha?”

Giang Tịch nhìn nàng, nhíu mày.

“Thiên hạ vô đạo, liền sinh ra đạo. Võ lâm suy nhược, liền trọng trấn võ lâm. Vãn bối cũng muốn nhìn một chút, giang hồ trong lòng Giang tiền bối, rốt cục là có bộ dáng gì.”

Tiểu Tiểu nói xong, trèo lên lưng ngựa, nhìn Giang Tịch cười ngọt ngào. Lập tức xuất phát, đi tuần phố.

Giang Tịch nhìn nàng rời đi, sắc mặt vốn đang căng thẳng đột nhiên thả lỏng, hắn mang theo ý cười, nhẹ giọng nói: “Nha đầu kia, thật ra cũng khá thú vị…”

…..

Tiểu Tiểu ngồi trên lưng ngựa, nhìn dân chúng từ khắp các nẻo đường hoan hô, bên tai vang lên từng tiếng “Minh chủ võ lâm”, nhưng lại khiến nàng cảm thấy buồn cười.

Rốt cục cái gì là đúng? Cái gì là sai? Cái gì là mạnh? Cái gì là yếu? Xem ra, cuối cùng cũng không phân rõ được nữa rồi!

……..

Tuần xong toàn thành, đã là chạng vạng. Tiểu Tiểu nặng nề thở ra, cau mày, vươn tay xoa xoa thắt lưng đau nhức của bản thân.

Đợi đến khi nàng ngước mắt, lại vì người xuất hiện trước mặt mà mỉm cười.

Liêm Chiêu đứng ở cuối phố, dường như chờ đợi đã lâu. Hắn mặc một thân lục y, không đeo binh khí, nhưng vẫn mang theo anh khí lẫm lẫm, khiến người khác không dám nhìn gần. Chỉ là, trên khuôn mặt hắn, vẫn là vẻ ôn lương mà nàng quen thuộc, giống hệt như ngày đầu gặp mặt.

Bỉ Từ và Quỷ Cữu thấy cảnh tượng trước mắt, nhìn nhau cười, tiện đà phân phó mọi người lui xuống.

Một lát sau, cuối phố chỉ còn lại Liêm Chiêu và Tiểu Tiểu.

Liêm Chiêu tiến lên, vươn tay, cười nói: “Mệt mỏi sao?”

Tiểu Tiểu dùng sức gật đầu. Nàng nắm chặt tay hắn, mượn lực xuống ngựa, sau đó đáng thương hề hề nói: “Ta còn tưởng rằng tuần phố rất uy phong chứ, hóa ra thật sự rất khổ a!”

Liêm Chiêu vươn tay dắt ngựa, cười nói: “Về sau để nàng ngồi kiệu đi tuần.”

“Được.” Tiểu Tiểu không cần nghĩ ngợi trả lời.

Hai người không khỏi nhìn nhau mỉm cười.

“Đi một chút nhé.” Liêm Chiêu kéo nàng, nói.

Tiểu Tiểu gật đầu, đi theo hắn.

Trên đường, từng tầng từng tầng lá rụng, vàng óng ánh, theo nhịp bước chân, tiếng xào xạc vang lên. Trong không khí, hương hoa quế phiêu tán, mùi thơm ngọt ngào nồng hậu, phảng phất như thấm vào thân thể, lấp đầy từng tấc xương cốt.

Tiểu Tiểu không tự giác dâng lên ý cười, dựa vào gần Liêm Chiêu.

Liêm Chiêu cũng cười, vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

Tiểu Tiểu đang cảm thấy hạnh phúc, lại bị một nỗi sầu lo nho nhỏ quấy nhiễu. Nàng suy nghĩ một lát, vẫn mở miệng nói: “Liêm Chiêu… Mới vừa rồi ta nghe Diệp đại nhân nói, sau này hoàng thượng nhất định sẽ làm suy yếu thế lực ‘Cửu Hoàng’… Huynh…”

Liêm Chiêu nghe thấy nàng nói như vây, gật gậ