i tử giai nhân” truyền lưu ở trên giang hồ. Nhưng hiện thời, Tiểu Tiểu lại hoàn toàn không cách nào nghĩ như vậy. Nếu Triệu Nhan thật sự là nữ nhi của Thích Hàm và Diễm Cơ, vậy đoạn chuyện xưa này nhất định là kết thúc bằng bi kịch nhỉ…
Cho đến tận khi đến khách điếm, vào trong phòng, Tiểu Tiểu vẫn nghĩ chuyện đó có phải kết thúc như thế hay không. Cái gọi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, không biết là quốc sắc thiên hương đến mức nào a, nếu có thể chính mắt nhìn thấy thì tốt rồi…
Chậc, hiện tại không phải là lúc nghĩ đến mỹ nữ?! Tiểu Tiểu đánh mình một cái. Có thời gian thì chăm chỉ nghĩ cách tìm châm đi. Bảy trăm hai mươi chiếc châm kia, rõ ràng là tông chủ ép buộc làm khó người khác… Nàng lại nghĩ đến cái gì, lấy sổ nợ, mở ra.
Không được rồi, mặc dù có ghi lại thông tin về Thần Nông thế gia, nhưng thông tin về thần châm hoàn toàn không có. Quả nhiên, trên thế giới vẫn có chuyện mà sư phụ không biết. Nàng bất đắc dĩ đem sổ sách bỏ lại vào trong túi đồ. Đột nhiên, có cái gì rớt ra. Tiểu Tiểu cúi người nhặt lên, sau đó nở nụ cười.
Linh Vũ màu bạc. Nàng nhớ đến cái tên giang dương đại đạo (đạo tặc) kia đã từng đồng ý với nàng, chỉ cần là bảo vật nàng coi trọng, hắn nhất định sẽ lấy cho nàng, Mai Vũ Lệnh này chính là bằng chứng.
Tiểu Tiểu nhìn Linh Vũ trong tay, không sai a, nếu là Ngân Kiêu, nói không chừng sẽ biết thần châm này ở nơi nào.
Tiểu Tiểu vừa cao hứng một cái, lại nhíu mày. Tuy nhiên… Người kia hiện tại đang ở nơi nào a? Quăng cho nàng một cái lông chim, hoàn toàn không nói cách dùng a! Chẳng lẽ bảo nào nàng quăng cái lông chim này lên rồi kêu tên hắn? Cũng không phải là chuyện thần tiên a.
Rốt cục, phải làm cách nào mới có thể tìm được Ngân Kiêu đây?
Tiểu Tiểu đang nhìn chằm chằm lông chim mờ mịt, liền nghe thấy có tiếng người gõ cửa. Người mà đến tìm nàng, nghĩ kiểu gì cũng chỉ có Liêm Chiêu. Nàng cất Linh Vũ đi, cười đứng dậy mở cửa.
“Liêm…” Giọng nói của Tiểu Tiểu còn chưa ra khỏi miệng, liền bắt gặp ánh mắt của Ôn Túc.
“Ách… Sư thúc…” Tiểu Tiểu đành phải sửa miệng, lúng túng nói.
Vẻ mặt Ôn Túc lãnh đạm, không để ý đến nàng, lập tức vào phòng, ngồi xuống ở bên cạnh bàn.
Tiểu Tiểu bất đắc dĩ đóng cửa lại, đi đến bên cạnh bàn, cúi đầu.
“Ngồi.” Ôn Túc mặt không biểu cảm nói một câu.
Tiểu Tiểu sợ hãi ngồi xuống, trong lòng căng thẳng sợ hãi. Lãnh huyết sư thúc này đến tìm nàng, nhất định không chuyện tốt a!
Ôn Túc trầm mặc một lát, mở miệng nói: “Ngươi tên là gì?”
Tiểu Tiểu sửng sốt một chút, nhìn hắn một hồi lâu, mới mở miệng trả lời: “Tả Tiểu Tiểu.”
“Tả Tiểu Tiểu…” Ôn Túc lập lại một lần, giống như đang nghiền ngẫm.
Một khắc kia, Tiểu Tiểu đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc. Dùng dung mạo như vậy, gọi lên cái tên này, làm sao không khiến nàng tưởng niệm? Chỉ là, trên đời có rất nhiều thứ không thể thay được.
“Tả… Không nghĩ tới, đại ca thế nhưng lại dùng họ ‘Tả’. Hắn đối với Nhạc Phi cũng rất trung tâm…” Ôn Túc nhìn Tiểu Tiểu, tiếp tục nói, “Trên đường đi lần này, nhiều lần xảy ra sự cố, không nói rõ với ngươi, là sơ sẩy của ta.”
“…” Tiểu Tiểu nghe nói như thế, không biết muốn nói gì cho tốt.
“Ngân châm trên người ngươi, để ta nhìn xem.” Ôn Túc vươn tay, nói.
Tiểu Tiểu nghe lời, nâng tay trái qua.
Ôn Túc nhẹ nâng cổ tay nàng, nhìn một lát liền nhíu mày, “Ra tay ngoan độc như vậy, thù oán giữa ngươi và Ngân Kiêu quả nhiên đủ sâu.” Hắn buông tay Tiểu Tiểu ra, nói, “Yên tâm, hiện giờ ngươi là môn hạ của Đông Hải, hắn không thể động vào ngươi được. Chuyện rút châm này, ngươi cũng đừng lo lắng quá.”
“Ách…” Tiểu Tiểu gật đầu, “Tạ sư thúc.”
Ôn Túc gật gật đầu, suy nghĩ một lát, sau đó, mở miệng hỏi nói, “… Ngươi và Liêm gia công tử kia, cuối cùng là có quan hệ gì?”
Tiểu Tiểu nghe nói như thế, lập tức liền ngây ngẩn cả người. Khó… Khó có thể mở miệng a…
“Ách…” Nàng xấu hổ, không thể trả lời.
“Nghe khẩu khí của hắn, các ngươi có hôn ước?’ Trong ánh mắt của Ôn Túc mang theo một tia sắc bén.
“Ách…” Tiểu Tiểu vẫn xấu hổ như cũ.
“Là đại ca định?” Ôn Túc lại hỏi.
“Ách…” Tiểu Tiểu tiếp tục xấu hổ.
“Hỏi ngươi đó.” Khẩu khí của Ôn Túc trầm xuống, có chút bất mãn.
Tiểu Tiểu cả kinh, nói, “Không phải sư phụ định…”
“Không phải?!” Ôn Túc vỗ cái bàn, cả giận nói, “Hôn nhân đại sự, phải do trưởng bối quyết định. Ngươi dám tự định chung thân, còn ra thể thống gì?”
Tiểu Tiểu lập tức giải thích, “Không có a không có, là hắn cứ muốn phụ trách .”
“Phụ trách?” Nghe thấy câu này, Ôn Túc lập tức hỏi, “Phụ trách cái gì?”
Tiểu Tiểu không nghĩ ra cách gì. Chuyện cho tới nước này, nàng đành phải thành thành thật thật đem tiền căn hậu quả của chuyện đó nói hết ra.
Lông mày của Ôn Túc, thủy chung không có nới ra, ánh mắt hắn lạnh như băng, ngữ điệu cũng lạnh lẽo .”Nhân tâm khó dò, đại ca từng đắc tội với Liêm gia, ngươi có biết hắn là thật tâm hay là giả ý không?”
Tiểu Tiểu yên tĩnh nhìn hắn, không trả lời.
“Hắn là quý công tử Liêm gia, tại sao lại đối với ngươi không rời không bỏ, ngươi có từng nghĩ tới?” Ôn Túc đến gần Tiểu Tiểu, nói.
Tiểu Tiểu tránh đi ánh mắt hắn, cúi đầu, nhìn mũi chân mình.