này. Vì thế, hắn lập tức dùng lên trên người đứa con nay đã hóa thành bộ xương khô kia. Quả nhiên y như truyền thuyết, con hắn phục sinh. Chính là, xương trắng không sinh ra nổi cơ thịt. Con hắn biến thành một bộ xương khô di động, đại phu lúc này điên rồi. Mà con hắn, liền dùng cái loại tư thái này mà sống cả đời, đến nay vẫn còn đang lay lắt sống trên đời…
Khi đó Tiểu Tiểu vẫn còn là một đứa trẻ nghe xong chuyện xưa này, sợ tới mức khóc ầm lên. Mấy buổi tối sau đó, đều mơ về xương khô di động. Vì thế, sư phụ mỗi đêm đều chạy đến an ủi nàng khóc lóc. Sau đó, nói cho nàng, chuyện xưa kia chỉ là gạt người. “Trường sinh cổ” chân chính, là thuộc Thần Nông thế gia, loại cổ này chẳng qua chỉ khiến cho vết thương nhanh khép lại hơn mà thôi, cũng không thể làm người chết phục sinh… Hiện giờ xem ra, lời sư phụ nói nói, ít nhất có một nửa là thật a!
Nàng càng nghĩ càng sợ, liền thấy Quỷ Cữu nhìn chằm chằm vào nàng. Bộ mặt hắn vốn xấu xí, hơn nữa trong ánh mắt lại còn có sát khí, đáng sợ đến cực điểm.
“Đã biết đến ‘Trường sinh cổ’, thì càng không thể để các ngươi sống trên đời!” Quỷ Cữu lạnh lùng nói.
Tiểu Tiểu khóc không ra nước mắt, vô cùng hối hận bản thân tại sao không phải là một người câm điếc.
“Quỷ Cữu! Ngươi còn không rõ sao? Ta khổ tâm nghiên cứu ‘Trường sinh cổ’, lại cũng chỉ làm ra một khối Hành Thi… Khởi tử hồi sinh, là làm trái lệnh trời, căn bản là không có khả năng!” Lăng Du nói.
“Đó là bởi vì ngươi chỉ có hùng cổ*…” Quỷ Cữu chậm rãi nói.
(* Hùng cổ: Cổ là con đực)
“Ha ha ha…” Lăng Du cười nói, “Vậy ngươi cũng biết, lúc thư cổ* dưỡng thành, cũng chính là ngày ngươi chết!”
(* Thư cổ: Cổ là con mái)
“Hừ, cứ cho là ta sẽ chết, cũng sẽ đem hùng cổ đang tặng cho tông chủ trước!” Ánh mắt của Quỷ Cữu lạnh lẽo lòe lòe tỏa sáng, giống như sao trời.
“Giỏi cho một tên trung khuyển…” Ôn Túc thu đao vào vỏ, cười khẩy nói.
“Xem ra ngươi định vứt đao đầu hàng.” Quỷ Cữu cũng cười, bên người hắn Hành Thi dần dần tụ lại, chuẩn bị lại công kích một lần nữa.
Biểu cảm của Ôn Túc lạnh lùng, hắn lấy từ trong lòng ra một ống trúc nhỏ, mở nắp ra, ném lên không trung. Ống trúc nổ mạnh, tỏa sáng rực rỡ.
Đạn tín hiệu?
Trong nháy mắt, hàn trăm cây đuốc cháy lên, bốn phía sáng như ban ngày. Chỉ thấy đệ tử Đông Hải người người võ trang đầy đủ, vây quanh phòng ở này. Hỏa tiễn đồng thời bắn ra, Hành Thi ào ào ngã xuống đất. “Thao thi cổ” màu trắng bị sức nóng của hỏa diễm ép phải bò ra, co rút giãy dụa trên mặt đất.
Quỷ Cữu tránh khỏi hỏa tiễn, trên mặt biểu cảm vô cùng kinh ngạc
“Tuy ngươi có “Trường sinh cổ” hộ thể, cũng không trụ nổi dưới nhiều hỏa tiễn như vậy đâu.” Ngữ khí của Ôn Túc không có chút sợ hãi.
Quỷ Cữu nhìn hắn, “Hóa ra, ngươi đã sớm cài người mai phục…”
Ôn Túc bình tĩnh gật gật đầu, không trả lời.
Tiểu Tiểu lúc này thở dài nhẹ nhõm một hơi, sư thúc này cũng thật là, có chuẩn bị mà không nói sớm a. Hại nàng lo lắng hãi hùng lâu như vậy…
“Không nghĩ tới bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau…” Quỷ Cữu cười khổ, “Ngươi và lão nhân kia chỉ là bèo nước gặp nhau, thế nhưng lại lo lắng như thế bày bố cục cứu hắn…”
Cổ tay Ôn Túc vẫn thoải mái đặt trên chuôi đao như cũ, hắn có chút hờ hững mở miệng, nói: “Đều không phải là tại hạ muốn cứu hắn… Tại hạ chỉ muốn hỏi một chuyện.” Hắn quay đầu, nhìn Lăng Du, “Hai tháng trước, trong môn hạ Đông Hải ta có một đám đệ tử bất tài, trộm bảo vật bổn phái là ‘Tam Thi Thần Châm’, ý đồ mang tới ‘Kỳ Hóa hôi’ để chào hàng. Tại hạ mặc dù kịp thời chặn được, nhưng thần châm đã không biết bị mang đi nơi nào. Có tin tức nói, chuyện này có liên quan tới ‘Thần Nông thế gia’, không biết, nhị vị có biết hay không?”
Quỷ Cữu và Lăng Du trầm mặc , không nói một câu.
Tam Thi Thần Châm? … Oa, hôm nay là ngày mấy, đầu tiên là “Trường sinh cổ”, sau đó là “Tam Thi Thần Châm”? Chuyện về “Trường sinh cổ”, Tiểu Tiểu chỉ nghe từ chuyện xưa quỷ quái ngày bé. Nhưng mà “Tam Thi Thần Châm” này nàng lại biết rõ ràng. Đó là bộ châm do Thích thị chế tác. Ứng với bảy trăm hai mươi huyệt vị trên cơ thể người, làm ra bảy trăm hai mươi cái châm. Nghe đồn, bộ châm này, dùng thiên ngoại huyền thiếc chế tác, có thể cứu người, cũng có thể giết người. Nhưng trải qua trăm năm lưu truyền, hiện thời rốt cuộc cũng không còn đủ hoàn chỉnh bảy trăm hai mươi chiếc. Chẳng lẽ, hôm nay nàng vận khí tốt, còn có duyên nhìn thấy loại thần châm truyền lại đời sau này? … Ách, loại này vận khí không cần cũng được.
“Hừ, lão phu rốt cục cũng hiểu!” Lăng Du nở nụ cười, “Chuyện tiểu tiện nhân Thạch Mật kia muốn làm, quả nhiên là muốn nghịch lại mệnh trời, quả thực không biết lượng sức!”
“Làm càn!” Quỷ Cữu cả giận nói.
“Làm càn?” Lăng Du phản bác, “Làm càn , là ngươi và tiểu tiện nhân Thạch Mật kia! Năm đó lão phu một mình nghiên cứu ‘Trường sinh cổ’, phạm vào tối kỵ, bị tông chủ tiền nhiệm phế bỏ võ công, trục xuất khỏi Thần Nông thế gia… Mà hiện tại, tiểu tiện nhân kia thân là tông chủ, đã biết rõ lại còn cố phạm, coi lệnh cấm của Thần Nông thế gia ta là cái gì!”
“Im miệng! Còn dám chửi bới tông chủ một câu, ta sẽ khiến ngươ