n tiếp.
Tôi đã cho anh 3 tháng, giữa chúng tôi
đã xong. Lịch Xuyên, anh có biết chấm dứt tất cả, với em mà nói khó khăn như thế nào không? Chẳng lẽ, chỉ vì một cuộc điện thoại, tất cả lại bắt đầu một lần nữa? 10 phút nữa trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì, tôi
lại vô duyên vô cớ bắt đầu trở nên lo âu, tim đập điên cuồng, phiền chán bất an, rốt cuộc nhịn không được gọi lại cho số ban nãy. Lịch Xuyên, em cho anh cơ hội cuối cùng, một lần cuối cùng! Chỉ cần anh muốn em quay
lại, cho dù chỉ là một ánh mắt mà thôi, em cũng sẽ quay lại.
Tiếng chuông vang 3 lần, không có ai
tiếp. Tôi giận dữ, nghi rằng có người ác ý quấy rầy tôi, ngay sau đó,
điện thoại tự động chuyển sang hộp tin nhắn lại, cùng một câu “Xin chào, tôi là Vương Lịch Xuyên, hiện tại tôi không tiện để tiếp điện thoại,
nếu có việc xin nhắn lại.” được lặp lại bằng tiếng Trung, tiếng Anh,
tiếng Pháp, tiếng Đức. Giọng nam trung đầy từ tính, tràn đầy hấp dẫn.
Như vậy, là của anh.
Tôi gác điện thoại, gọi liên tục 10 lần, rốt cuộc cũng được tiếp.
Đầu bên kia truyền ra âm thanh ồn ào, một giọng nam thật thô gào to vào điện thoại : “Ai vậy?”
“Tôi tìm Vương Lịch Xuyên tiên sinh! Xin hỏi anh là ai?”
“Tôi không biết ai là Vương Lịch Xuyên,” người kia nói “Chỉ biết ở đây có một người uống rượu, điện thoại vang
lên không ngừng. Chắc anh ta là người cô tìm!”
“Uống…uống rượu?” tôi hoảng hồn “Xin hỏi anh ở đâu? Đó là bạn của tôi, một người bạn vô cùng quan trọng! Xin anh cho tôi địa chỉ!”
“Bar Sói Hoan, quán bar trên đường H đó, cô có biết không?”
Sao không biết được? Ở gần tiệm cà phê
tôi gặp Lịch Xuyên lần đâu tiên chứ đâu. Kỷ Hoàn là khách quen ở đó,
trước đây Lịch Xuyên cũng hay tới đó.
“Biết biết!”
“Cô mau tới đón anh ta đi, xem ra anh ta say không nhẹ đâu.”
Lịch Xuyên tuyệt đối không được uống
rượu, một giọt cũng không được, nếu không sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
Đây là những lời dặn dò mà René và Tế Xuyên lặp đi lặp lại với tôi. Tôi
sợ tới mức nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên, cầm lấy túi xách,
lao ra cửa, quên mang nạng, suýt nữa bị ngã sấp xuống đất. Tôi ra đường
cái bắt một chiếc taxi. Vừa leo lên xe liền đưa cho lái xe 200 tệ, dặn
ông ta đứng ngoài cửa Sói Hoan đợi tôi.
Dưới sự thúc giục điên cuồng của tôi, lái xe chạy tới Sói Hoan trong vòng 15 phút.
Quán bar không lớn, đèn mờ mờ, người đến người đi, tiếng người nói xì xào. Toàn là nam, có già có trẻ, ngay cả
phục vụ cũng là nam, tiếng trống của dàn nhạc trên sân khấu bao trùm tất cả, có một ca sĩ trông có vẻ như sinh viên, dùng tiếng hát quãng trung
thuần hậu hát một bài hát tiếng Anh đầy bi thương từ thời xa xưa. Rất
nhiều người đứng xung quanh vỗ tay cổ vũ.
Phục vụ giúp tôi tìm được Lịch Xuyên ở
một góc phòng. Anh nằm sấp lên trên bàn, bên cạnh có một ly rượu nhỏ,
trong đó có một trái ô liu.
Tôi hỏi phục vụ : “Ly rượu này cỡ bao nhiêu? Anh ấy uống hết rồi à?”
Phục vụ lắc đầu : “Đây là Martini, không cao độ lắm, cũng không có bao nhiêu, lúc bưng tới cho anh ta cũng chỉ
có nhiêu đó, anh ta uống nhiều nhất là một ngụm.”
Tửu lượng của Lịch Xuyên không kém,
tuyệt đối không đến mức mới uống một ngụm đã say tới mức này. Nhưng anh
vẫn nằm sấp trên bàn, không hề nhúc nhích, giống như say thật vậy.
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh, ghé vào cạnh tai anh gọi Lịch Xuyên Lịch Xuyên!
Anh không tỉnh.
Tôi lại đẩy mạnh anh, đột nhiên anh ngẩng đầu, ánh mắt hỗn loạn.
“Lịch Xuyên?”
Anh hơi hơi mở mắt ra, mê ly nhìn tôi, giống như không biết tôi là ai vậy.
Tôi vỗ vỗ mặt anh, lại sờ sờ trán anh,
hơi nóng lên, nhưng chưa tới mức sốt : “Lịch Xuyên, Lịch Xuyên sao anh
lại nằm ra đây vậy?”
Lịch Xuyên tiếp tục không để ý tới tôi,
lại nằm sấp lên trên bàn, nhưng phục vụ lại nói : “Người say đều như
vậy, cô đưa anh ta về nhà, uống ly trà đặc tỉnh rượu là được.”
“Không đúng đi, anh ấy ngay cả một ly cũng chưa uống hết, làm sao mà say được.”
“Anh ta tới đây chắc chắn là để tìm bạn, không nhất định chỉ uống ly của mình anh ta…chắc chắn là say rồi, tôi
khẳng định chín mươi chín phần trăm.”
Tôi cầm một ngọn nến khác ở trên bàn
lại, quơ quơ trước mặt Lịch Xuyên. Anh đang đổ mồ hôi, cả người toàn là
mồ hôi. Tôi cầm tay anh, lòng ban tay ướt sũng, cầm tay anh lay lay, anh bỗng nhiên bắt đầu nói chuyện, toàn những câu vô nghĩa, một hồi tiếng
Pháp một hồi tiếng Đức…mấy thứ tiếng đều bị anh trộn lại nói linh tinh.
“Tôi nói là say mà, nói lung tung rồi kìa.” Phục vụ đứng cạnh nói.
Trước mắt phải đưa anh đi. Tôi nói : “Tôi kêu taxi sẵn rồi, phiền anh đỡ anh ấy lên xe được không?”
“Anh ta…còn chưa trả tiền.”
“Bao nhiêu tiền, để tôi trả.”
“Để tôi đi kiểm tra.”
Qua một phút, anh ta tới nói : “Thật xin lỗi, anh ta là khách VIP, dùng thẻ năm, cô không cần trả tiền thay anh
ta.” Dứt lời liền gọi hai bảo vệ to con lại, vừa ôm vừa đỡ đưa Lịch
Xuyên lên taxi.
“Tiểu thư đi đâu?” lái xe hỏi.
“Khách sạn Thụy Sĩ ở Trung tâm Hồng Kông Macao.”
Xe vững vàng chạy đi, nhưng bộ dạng Lịch Xuyên càng ngày càng không thích hợp, anh vốn vẫn nói năng lung tung,
nhưng lại chuyển dần qua thở dồn dập,
