Trên thế giới này thứ khó đoán định nhất, khó nắm bắt nhất chính là tâm tư tình cảm của con người.
Là những bí mật cùng nỗi đau đã khắc sâu thẳm nơi trái tim trong tâm tư và suy nghĩ mà không muốn người khác thấy...
Tô Mạn Âm hiểu rõ điều này.
Cô đã yêu một người, mà theo lối suy nghĩ lí trí của mình đã nhiều lần phân tích là không nên thương, không nên yêu. Càng không nên như con thiêu thân mù quáng lao vào đống lửa này.
Nhưng nếu có thể nghe theo lý trí thì không còn là con người nữa rồi, trái tim cô lúc nào cũng đau đáu hướng về người con trai kia. Trong tâm tưởng lúc nào cũng chấp niệm không ngừng cứ thôi thúc cô ở bên, không tài nào rời xa anh được.
Tô Mạn Âm theo như bạn bè nhận xét hiền lành dễ thương, hòa đồng, rất hiểu biết cuộc sống. Thật ra cô không từng trải nhiều, chỉ đơn giản khám phá xã hội này qua sách vở. Khám phá thế giới này qua tivi và phương tiện thông tin đại chúng.
Từ khi còn nhỏ, cô đã thích lắng nghe mọi người trò chuyện từ những cuộc vui, hay tán gẫu của người lớn đến trẻ con đều có thể nghe. Có những câu chuyện nghe tưởng chừng như đơn giản nhưng lại thực tế, cũng có những chuyện tưởng chỉ có trong sách vở không ngờ đâu đó trong xã hội này lại xảy ra.
Nhưng Tô Mạn Âm nhìn cuộc đời này là một màu xanh của hy vọng. Cô hiểu mỗi một con người đều phải trải qua những tai ương sóng gió riêng. Song qua bao nhiêu thời gian đau khổ sẽ qua đi, tương lai tốt đẹp sẽ đến.
Dù nhìn đời thực tế và hiểu nó khắc nghiệt nhưng chính bản thân không ngừng hi vọng tương lai tốt đẹp để trở nên lạc quan hơn. Cô lúc nào cũng tự nhủ rằng rồi tương lai tốt đẹp sẽ tới thôi.
Và có lẽ với anh cũng vậy cô có hy vọng. Cô hy vọng sẽ khiến anh yêu mình. Hy vọng quãng thời gian cô bên anh, khiến anh vui vẻ hạnh phúc không buồn đau.
1 năm là quãng thời gian không đủ dài, nhưng cũng không phải quá ngắn cho một mối tình cảm.
1 năm cô ở bên anh, chăm lo yêu thương anh hết mực.
1 năm cô yêu anh nhiều hơn anh yêu cô. Cố gắng giữ đủ nhiệt cho tình yêu của hai người.
Và có lẽ trong một phút giây nào đó, cô nghĩ anh yêu cô như cô đã yêu anh. Cô nhìn thấy trong mắt anh sự yêu thương, chiều chuộng, sủng nịnh giành cho mình.
Dùng trái tim để nhìn và cảm nhận…
Có lúc cô thật sự thấy bọn họ tốt lắm. Không điều gì, không chướng ngại vật nào có thể khiến hai người rời xa nhau, sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Có lẽ anh đã quên lần đầu tiên gặp nhau. Nhưng cô còn nhớ rõ như in, là một câu chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.
Lần đó cô hẹn gặp lại một người bạn.
Bác của cô là một nhà tâm lý học,c ó một cở sở tư vấn tâm lý, chuyên lắng nghe những ưu phiến của người khác, tư vấn cho họ để họ cảm thấy khá hơn.
Cô là người rất thích nghe, thích khám phá những vui buồn của người khác, cô đơn giản chỉ muốn giúp họ. Tô Mạn Âm thấy thật vui khi có thể giúp đỡ được người khác nên đã năn nỉ bác tới đó làm thêm. Rồi nhờ đó cô quen một cô bạn.
Thật là lùng, sau vài lần lắng nghe chuyện cả hai nói chuyện nhiều hơn, và nhận ra rất hợp ý nhau, từ đó xin thêm số điện thoại, yahoo để có thể nói chuyện nhiều hơn.
Thông qua mạng internet cô đã có một người bạn vô cùng tốt. Cả hai cùng sống chung một thành phố, lại ở gần nhau nên đã hẹn gặp để có thể cùng vui chơi bên ngoài.
Hôm đó là một buổi trời mưa tầm tã. Mưa như trút nước, bầu trời đen kịt, đôi khi còn xuất hiện sấm chớp. Nhìn mưa khiến tâm trạng cô không được tốt. Cuộc hẹn này có nguy cơ bị hủy bỏ vì cơn mưa bất ngờ này. Người bạn kia của cô không thích mưa.
Nhưng cô lại thích ngắm nhìn mưa rơi. Mỗi lần trời mưa, Tô Mạn Âm thấy lòng vui vẻ thanh thản tới lạ, có thể lặng lẽ đứng ở một nơi quan sát cơn mưa bên ngoài kia. Mưa càng to gió càng lớn lại càng thích. Hai bên đường vắng tanh không còn cái đông đúc, chen chúc của buổi chiều tan tầm nữa.
Trời mưa to.
Rất to.
Cơn dông này làm dịu đi cái nóng nực của ngày hè. Nếu có thể cô rất muốn cầm ô đi dạo dưới trời mưa, cái lành lạnh làm người ta khẽ run rẩy. Tô Mạn Âm rất muốn tận hưởng cảm giác đó. Cô là người lãng mạn, đủ mơ mộng để thả hồn mình tận hưởng cái tĩnh lặng trong cuộc sống này.
Cô ngồi trên lầu hai của một quán cà phê, vào lúc tam tầm khá vắng khách. Bốn xung quanh cửa hàng là tường kính có thể từ bên trong nhìn ra ngoài rõ ràng.
Tô Mạn Âm nhâm nhi cà phê chờ đợi bạn tới. Cô đưa đôi mắt nhìn ra ngoài lặng lẽ quan sát ngắm mưa rơi trong tiếng nhạc sâu lắng.
Bỗng một thân ảnh lọt vào tầm mắt Mạn Âm, dù chỉ liếc nhìn một lần nhưng không thể nào rời mắt. Trong màn mưa dày đặc không thể nhìn mọi thứ rõ ràng, có một người con trai đang bần thần đi trong mưa.
Những hạt mưa nặng nề rơi xuống, cô không nhìn rõ mặt người đó. Nhưng trong hoàn cảnh này lại có chút mờ ảo thi vị. Như một bức tranh thủy mặc rất quấn hút.
Bất giác Tô Mạn Âm chộp lấy điện thoại rồi chụp lại. Cô muốn lưu giữ hình ảnh đẹp kia.
Lặng nhìn người con trai kia bước đi. Dường như anh không quan tâm mưa rất lớn. Quần áo đã ướt nhẹp nhưng không có chút chật vật nào. Cái dáng đi bần thần trong mưa, thật đẹp thật mê người, khiến người ta vô cùng ấn tượng có thể nhớ m
