cô, đó là một loại hương hoa mang theo hơi thở mặt trời, dịu nhẹ, nhưng
cả đời khó quên.
Anh nói xong, Chu Mông Mông theo bản năng ngửi
mùi trên người anh, sau đó lại ngửi mùi trên tay mình, mùi đều giống
nhau, nóng bỏng cùng mùi sữa tắm thơm ngát, nhiều nhất thì cô còn có mùi sữa chăm sóc da, không có gì đặc biệt cho lắm. Cũng không biết mũi Tề
Xuyên có phải quá nhạy cảm không.
Cô hai tay đè anh xuống giường, nghiêm túc nhìn xuống nói: "Chú, trước kia em chưa phát hiện , thì ra
anh còn có 1 điểm rất đặc biệt!"
"Cái gì?" Mí mắt Tề Xuyên giật giật, nhìn vẻ mặt cô đầy tinh nghịch.
Chu Mông Mông nhoẻn miệng cười, cắn sau vai anh, sau đó kêu hai tiếng gâu gâu.
Bỗng nhiên Tề Xuyên sửng sốt, nhìn cún con trước mắt này đáng yêu vô cùng,
vì thế xoay người đặt cô dưới thân, cố ý tránh cái bụng nhô ra, rồi
thẳng tay cởi quần cô sau đó hôn đi xuống. Dọc theo bụng đi xuống, Chu
Mông Mông bị anh hôn đến ngứa ngáy, cả người giống như bị vạn con kiến
bò lên.
Cho đến khi đầu ngón tay anh cố ý vô tình sờ trong bắp
đùi, chiếm lĩnh khu căn cứ bí mật của cô, cô mới thở mạnh ngẩng đầu nhìn anh: "Chú, em sai rồi, đừng làm nữa? Em thấy khó chịu..."
Tề Xuyên nâng mắt nhìn cô, mỉm cười: "Nhận sai rồi?"
Chu Mông Mông đã biết, anh vốn là giáo sư đội lốt sói, tâm can đều phúc
hắc. Cô cựa quậy thân mình, cười nói: "Dạ, vẫn là để bé ngoan tới hầu hạ chú đi!" Nói xong kéo quần Tề Xuyên xuống.
Tề Xuyên nhanh tay lẹ mắt, đè lại hai tay của cô, trêu đùa nói: "Chân tay em vụng về quá."
"..."
Hôm nay Tề Xuyên so với thường ngày dịu dàng hơn rất nhiều, giống như sợ
làm đau cô, đi vào rất cẩn thận, cử động cũng rất chậm. Cô nhìn anh đầm
đìa mồ hôi, sắc mặt tuy vẫn không nhìn ra gì cảm xúc gì như cũ nhưng đôi mắt đen đã nói lên tất cả.
Chu Mông Mông khẽ cắn môi, cảm giác ở trong chăn anh lại nhẹ nhàng động, khó nhịn hưng phấn cô vòng tay ôm
lấy anh, theo nhịp cùng anh phập phồng, từng đợt tiến vào cao triều.
Cũng không biết là mang thai hay không mà sau khi làm xong Chu Mông Mông rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp. Tề Xuyên một tay chống đầu nằm bên cạnh,
giúp cô cài áo ngủ rồi kéo chăn lên đắp cho cô.
Giờ phút này nhìn cô đang yên tĩnh ngủ say bỗng Tề Xuyên có loại cảm giác rất lạ, một
loại cảm giác đầy mỹ mãn, và anh muốn có cảm giác này suốt đời. Anh vươn tay gạt nhẹ sợi tóc mai trên má cô, cúi đầu nhẹ nhàng chạm vào môi cô,
sau đó tắt đèn.
Nếu anh không gặp cô, có lẽ cả đời anh cũng sẽ không hiểu được tình yêu có thể có nhiều ma lực đến thế. Nhưng, bây giờ đã khác. Lúc Chu Mông Mông mang thai năm tháng thì Chu Kiến Nghiệp cũng làm xong xét nghiệm kiểm tra, kết quả nhận về không được lạc quan là mấy. Chu Bồi
không kể chuyện này cho cô, bởi vì Chu Kiến Nghiệp ngăn không cho ông
nói.
Không lâu sau Chu Bồi Sinh đột nhiên gọi điện thoại hỏi Chu
Mông Mông, có phải cô kể chuyện này cho Tề Xuyên biết không? Chu Mông
Mông thoáng nghi hoặc, sau mới biết lúc cô còn chưa biết, Tề Xuyên đã vì ông nội cô mời nhóm chuyên gia ung thư nổi tiếng nhất quốc gia đến.
Ngày Chu Kiến Nghiệp phải mổ, dự kiến là hai tuần sau.
Nói ra mới nhớ, Chu Mông Mông thiếu chút nữa quên, anh cả cô Chu Miểu còn
có vụ xử án chưa kịp điều tra. Vừa hay hôm nay ở nhà buồn chán, vì cậy
cô một mình đi dạo phố.
Cô đi vào một cửa hàng trời trang nam,
thoáng nhìn liền chấm một chiếc áo sơ mi màu trắng ngắn tay, cảm thấy
rất hợp với Tề Xuyên, đang định đi qua cầm xem bỗng bị một người đoạt
trước. Rồi nghe người đó nói: "Em ơi, cho chị áo này size XXL nhé."
Chu Mông Mông nghiêng đầu, trông thấy một người phụ nữ mang thai, người đó
cũng nhìn về phía cô, ngay lập tức hai người đều sửng sốt.
"A, thật khéo!" Sau một lúc Diệp Viện mỉm cười chào cô.
Chu Mông Mông không thể quên người phụ nữ này, tốt xấu gì cũng là chị dâu
tương lai của cô. Cô miễn cưỡng cười, cũng chào đáp lại.
Lúc này
người bán hàng đã lấy size Diệp Viện muốn, thấy Chu Mông Mông luôn nhìn
chằm chằm vào áo này nên lễ phép hỏi: "Xin hỏi, chị muốn mua gì?"
Chu Mông Mông liếc nhìn Diệp Viện bên cạnh, cười nói: "Không cần đâu, cứ để tự tôi." Sau đó xoay người nhìn dãy quần áo khác.
Diệp Viện Viện nhận áo rồi nhìn Chu Mông Mông chọn áo. Chu Mông Mông cũng
chọn vài cái nhưng không thích bằng cái đầu tiên, tuy vậy còn hơn mua
giống người ta.
Cô cầm áo đến tính tiền, Diệp Viện đứng cạnh cười hỏi: "Cũng trưa rồi, cùng ăn một bữa cơm đi?"
Hôm nay Diệp Viện trang điểm nhã nhặn, so với lần đầu tiên gặp trông trẻ
hơn rất nhiều, cũng hiền lành không ít. Nhưng Chu Mông Mông vẫn cảm thấy mỗi khi nhìn Diệp Viện cười đều khiến cô không thoải mái.
Đáng
lẽ Chu Mông Mông muốn từ chối nhưng Diệp Viện liếc mắt liền nhận ra Mông Mông không thích mình, vì vậy nói thêm: "Tôi thấy cô hôm nay cũng giống tôi, nếu không hôm nay tôi mời, chúng ta có lẽ sẽ có thể hiểu về nhau
hơn đấy."
"Hiểu nhau cái quỷ gì a!" Chu Mông Mông nghĩ thầm,
nhưng mà cô gái này cũng liên quan tới anh trai cô, cô cũng không nên
quá khắt khe, vì thế cô đồng ý.
Hai người đi tới một nhà hàng cay Tứ Xuyên, ở tầng 10 khu