, vốn bị Mông Mông phản đối khiến cô buồn rầu, nay nét mặt có chút xấu hổ gật đầu.
Trông Hiểu Diêu như
vậy, Chu Mông Mông không khỏi nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy
chuyện anh ấy và chị Sam Tuyết, cậu biết không?"
"... Sam Tuyết?"
Mạnh Hiểu Diêu nhìn ánh mắt phức tạp của Mông Mông, một cơn gió đêm thổi qua, có chút lạnh.
**
Từ khi chính thức hẹn hò cùng Chu Diễm tới nay, mặc dù Mạnh Hiểu Diêu
không đi làm ở quán bar nhưng vẫn sẽ tới chung cư hai phòng Chu Diễm
thuê ở lại. Tuy anh không phải đêm nào cũng tới, nhưng trên cơ bản ba
ngày có thể gặp nhau một lần.
Đêm nay Mạnh Hiểu Diêu như thường
lệ mua đồ ăn bên ngoài về phòng ăn tối. Cho dù anh chưa bao giờ gọi điện cho cô, nhưng cô biết hôm nay chắc chắn anh sẽ đến.
Vừa cầm chìa khóa mở cửa đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng tivi, cô nắm chặt chìa khóa, sau đó mới mở cửa bước vào.
Mạnh Hiểu Diêu nhìn người con trai anh tuấn cao ngất cạnh cửa, đẹp trai
cường tráng mà cô yêu thích. Lúc này miệng anh bất giác nở nụ cười nhẹ,
có chút không đứng đắn, nhưng rất quyến rũ.
Chu Diễm cầm túi nilon từ tay cô, hỏi: "Làm sao em biết anh sẽ tới?"
"Vậy sao anh biết em về mà chờ ở cửa?" Mạnh Hiểu Diêu không trả lời, chớp cặp mắt phượng xinh đẹp hỏi ngược lại.
Chu Diễm bất đắc dĩ sờ đầu cô: "Bởi vì tai anh thính." Dù sao cũng phải
thừa nhận tai thính là bản năng của bộ đội đặc chủng. Huống chi màn
sương dày đặc khu vực phía tây nam, mỗi khi thi hành nhiệm vụ đều phải
dùng hai tai thay thế hai mắt.
Mạnh Hiểu Diêu không tin "xì" một
tiếng, đổi dép đi trong nhà sau đó ôm Chu Diễm, ’chụt’ lên mặt anh một
cái: "Anh Tiểu Diễm, nếu em nói em có thần giao cách cảm biết được anh
nghĩ gì, anh tin không?"
"Không tin." Chu Diễm vươn tay nhéo mũi
cô sau đó rời khỏi vòng tay cô đi vào bếp. Mạnh Hiểu Diêu nhìn bóng dáng Chu Diễm, nét mặt thoáng chốc thay đổi nhưng ngay khi anh quay lại cô
đã khôi phục lại nét mặt vui vẻ ban đầu.
Chu Diễm đi tới vươn tay khoác vai cô nhưng lại bị cô nghiêng người né tránh: "Hôm nay em chạy
quanh sân thể dục mấy vòng, cả người toàn là mồ hôi, em đi tắm trước
đây.". Cô nói xong liền vào phòng ngủ lấy quần áo, sau đó đi vào phòng
tắm.
Nghe tiếng cửa phòng tắm đóng lại, Chu Diễm bất đắc dĩ lắc đầu, cầm hộp thuốc cùng bật lửa đi ra ban công.
Bây giờ khí trời ban đêm có chút ngột ngạt, có vẻ mấy ngày nữa sẽ có mưa to.
Chu Diễm tựa vào lan can, chuẩn bị lấy điếu thuốc thứ hai bỗng thắt lưng
được một vòng tay mềm mại ôm lấy. Cho dù không đối mặt, Chu Diễm vẫn có
thể ngửi thấy mùi sữa tắm phía sau tỏa hương thơm ngát.
"Em mua
rất nhiều đồ ăn, đều là món anh thích." Mạnh Hiểu Diêu tựa đầu vào vòm
lưng rộng lớn, cọ cọ, tựa như mèo con làm nũng muốn chủ nhân vuốt ve.
Chu Diễm thở ra một làn khói, xoay người ôm cô vào lòng, hôn lên trên trán cô: "Em làm gì anh đều thích, sao cũng được."
Nghe anh thoải mái nói, Mạnh Hiểu Diêu bỗng ôm chặt hơn, tựa đầu trên vai Chu Diễm rầu rĩ nói: "Có phải cũng bao gồm thích em?"
Khuôn mặt Chu Diễm bỗng cứng đờ, Mạnh Hiểu Diêu ngẩng đầu nhìn anh đang ngạc
nhiên, nhón chân hôn lên môi anh: "Nếu không, đêm nay em đem mình cho
anh nhé?"
"Nếu không, đêm nay em mang mình cho anh nhé?"
Giọng nói cô mềm mại lướt qua tai, bầu không khí ngột ngạt nóng bỏng khiến
đầu óc Chu Diễm nhất thời trống rỗng. Anh nhìn đôi mắt quen thuộc gần
trong gang tấc, trái tim như bị hung hăng bóp ngẹt.
Mạnh Hiểu
Diêu thấy anh không nói lời nào, mặt hơi nóng, hai tay siết chặt ôm lấy
thắt lưng Chu Diễm, tựa như chỉ có như vậy cô mới có đủ dũng khí để nói
tiếp: "Kỳ thật, ba mẹ em ly hôn đã để lại cho em bóng ma rất lớn. Nếu
khi đó không gặp được anh, có lẽ cuộc đời này em thật sự sẽ chấm hết.
Lúc ấy em đã nghĩ, nếu sau khi lớn lên có thể gả cho một người con trai
như vậy thì thật tốt. Nếu không tìm thấy, em đã chuẩn bị theo mẹ và bà
khi qua đời. Nhưng ông trời vẫn còn lưu luyến em, cuối cùng trong độ
tuổi đẹp nhất em cũng đợi được anh. Thật sự giống như một giấc mơ vậy.
Anh Tiểu Diễm, coi như anh giúp em thực hiện một nguyện vọng cuối cùng
này, được không?"
Cô nói xong khiễn chân hôn cằm Chu Diễm, Chu
Diễm có thể cảm nhận được những giọt nước mắt từ khóe mắt cô chảy theo
cổ anh luồn ngực, rất nóng. Tựa như giờ khắc này anh đã quên đi tất cả
phiền não, chỉ đơn giản không muốn cô gái này rơi lệ.
Cúi đầu, Chu Diễm hôn lên khóe mắt ướt át, giọng nói khàn khàn có chút bất đắc dĩ: "Em thật sự đã suy nghĩ kỹ?"
Mạnh Hiểu Diêu không trả lời anh, cô nhón chân hôn lên cánh môi lạnh lẽo,
học theo lần trước anh hôn cô, khéo léo vươn đầu lưỡi tách hai bờ môi,
dọc theo hàm răng cẩn thận lần mò vào khoang miệng.
Nháy mắt cơ
thể Chu Diễm cứng đờ, mày nhíu lại, vươn tay chế ngự gáy cô, ôm cô chặt
hơn, cảm giác thân mình cô run nhè nhẹ, không đợi cô phản ứng lùi lại
anh đã công thành đoạt đất.
Trong miệng là vị thuốc lá khiến cho
Mạnh Hiểu Diêu có chút choáng váng, chỉ trong chớp mắt, Chu Diễm đã
chiếm thế chủ động, kỹ thuật hôn cao siêu khiến cô dần dần trầm luân đến mức không thể tự kềm chế.
Hai
