Nhìn tốc độ xe đã đạt đến 180 km/h, Mạnh Hiểu Diêu không khỏi nắm chặt dây an toàn, nghiêng
đầu nhìn vẻ nghiêm nghị của người đàn ông bên cạnh. Thì ra vị thần Tề
giáo sư trong mắt mọi người cũng có lúc kích động hoảng sợ đến vậy, Mạnh Hiểu Diêu bỗng có chút hâm mộ Chu Mông Mông.
Đến bệnh viện phụ
khoa thành phố, số người xếp hàng đăng ký trong đại sảnh dường như so
với bình thường nhiều hơn một ít. Mạnh Hiểu Diêu ngửi thấy mùi thuốc khử trùng nồng đậm, cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Tề Xuyên chạy đi hỏi hộ lý, còn cô định lấy di động ra gọi cho Mông Mông . Trong lúc điện
thoại đang kết nối cô bỗng thấy mặt Tề giáo sư không đổi vội vã đi lên
tầng hai, Mạnh Hiểu Diêu cúi đầu nghe điện thoại truyền ra tiếng tút
tút, hoảng sợ vội vàng chạy theo sau.
Hai người vừa lên đến tầng
hai liền thấy dòng người ngồi chờ dài trên ghế. Mạnh Hiểu nhìn thấy Chu
Diễm một tay nâng trán cách đó không xa, vẻ cương nghị trên khuôn mặt
khó có thể đoán được tâm trạng lúc này, có băn khoăn có tức giận, nhưng
nhiều nhất vẫn là đau lòng.
Mạnh Hiểu Diêu đang định tìm kiếm
bóng dáng của Chu Mông Mông nhưng bất ngờ thấy Tề Xuyên đi qua túm lấy
cổ áo Chu Diễm, cô còn không hiểu chuyện gì đang xảy thì Chu Diễm đã bị
một cú đấm mạnh mẽ.
Cú đấm đánh thẳng vào mặt Chu Diễm, ngay cả
khóe miệng cũng bị xé rách. Mạnh Hiểu Diêu hoảng sợ tiến lên kéo Tề
Xuyên lại, vội vàng nói: "Tề giáo sư, thầy làm gì vậy?"
"Bây giờ
tôi đem lời của cậu trả lại nguyên vẹn cho cậu. Một người ngay cả em gái mình cũng làm tổn thương thì có tư cách gì nói tôi không thể đem lại
hạnh phúc cho cô ấy?" Tề Xuyên buông Chu Diễm ra, đôi mắt đen như mực lộ ra vẻ lạnh nhạt.
Chu Diễm nhìn người đàn ông trước mặt, nâng tay lau khóe miệng rỉ máu, bỗng khinh thường cười mỉa một tiếng.
Mạnh Hiểu Diêu nghĩ đây là dấu hiệu Chu Diễm thực sự tức giận, vội vàng chắn trước Tề giáo sư, nhìn Chu Diễm nói: "Anh Tiểu Diễm, đủ rồi! Hai người
không quan tâm tới cảm nhận của Mông Mông một chút được à?"
"Hiểu Diêu, em tránh ra." Chu Diễm giương mắt nhìn Mạnh Hiểu Diêu không chút
kiêng kị nhìn mình, đưa tay đẩy cô sang một bên sau đó bước tới trước
mặt Tề Xuyên.
Mạnh Hiểu Diêu ngạc nhiên, loạng choạng lùi sang
trái một bước rồi nghe Chu Diễm mỉa mai hỏi Tề Xuyên: "Anh có thể đem
lại hạnh phúc cho Mông Mông hay không tôi không cần biết. Bây giờ tôi
hỏi chỉ anh một câu, anh có thể vì Tiểu Mông làm một chuyện hay không?"
Tề Xuyên không trả lời, chỉ nhìn vào mắt Chu Diễm, kiên định mà bình tĩnh.
Chu Diễm thấy Tề Xuyên như vậy, hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ anh quỳ xuống, cầu xin tôi."
Nghe lời Chu Diễm nói Mạnh Hiểu Diêu kinh ngạc tột độ, nghiêng đầu nhìn sang Tề Xuyên. Ngay lúc cô nhìn thấy Tề Xuyên nhíu mày thì cánh cửa bên
trong bỗng mở ra, một bóng người nhỏ nhắn đứng chắn giữa hai người.
"Anh hai, anh nói không giữ lời! Không nghĩ anh lại như thế!"
Người đi ra, đúng là Chu Mông Mông. Mông Mông tức giận nhìn chằm chằm Chu
Diễm, tiếp tục nói: "Em đã kể hết tất cả cho anh, vì sao anh còn muốn
làm khó chú ấy?"
Chu Diễm bỏ qua ánh mắt Chu Mông Mông nhìn mình, nâng ngón cái xoa xoa khóe miệng đau đớn. Thấy anh hai không trả lời,
Chu Mông Mông mới quay đầu nhìn Tề Xuyên hỏi: "Chú, anh ấy vừa rồi không đánh anh chứ?"
Lúc này Mạnh Hiểu Diêu và Tề Xuyên có chút ngạc
nhiên, hai người đều không nghĩ tới hóa ra là do một mình Chu Diễm tự
biên tự diễn. Ai dè Chu Diễn lại bị Tề Xuyên đáp lễ một cú, lại còn đánh cho không nhẹ.
Tề Xuyên nhìn Chu Mông Mông nguyên vẹn không có
chuyện gì, nâng tay day day huyệt thái dương, nói với Chu Diễm: "Chu
đội, cậu có cái gì bất mãn có thể nói với tôi, xin đừng lấy Tiểu Mông ra làm trò đùa."
Chu Diễm nghe Tề Xuyên nói như vậy, nét mặt vốn
lãnh khốc bỗng ngẩn ra. Nhưng lập tức đôi mắt lộ ra tia nguy hiểm cảnh
cáo: "Cho dù hôm nay tôi vì Mông Mông tha cho anh. Nhưng cũng không có
nghĩa trong tương lai ông nội tôi sẽ hạ thủ lưu tình."
Nói những
lời này cho Tề Xuyên xong anh nghiêng đầu nhìn Chu Mông Mông, khuôn mặt
anh bất đắc dĩ nhìn cô em gái: "Mông Mông, em có biết ông nội bình
thường nhìn hiền lành thân thiện, nhưng một khi ông đã tức giận thì
chuyện gì cũng có thể làm được. Chuyện của anh năm đó chính là bài học
cho em. Cho nên hai người tốt nhất nên nghĩ ra biện pháp đối phó trước.
Nếu không, đừng tùy tiện chọc giận ông."
Nhìn anh hai Chu Diễm
khẽ thở dài, đôi mắt sáng ngời của Chu Mông Mông tối sầm lại, cô ảm đạm
ngẩng đầu nhìn Tề Xuyên, mím môi nói: "Chú, em..."
Tề Xuyên trầm lặng, vươn tay ôm Chu Mông Mông vào lòng, không nói gì.
Chu Diễm xoay người đi xuống. Mạnh Hiểu Diêu nhìn đôi nam nữ đang ôm nhau,
lại nhìn bóng dáng tuấn lãng sắp biến mất khỏi hành lang, vội vàng nhìn
hai người nói: "Vậy... Mình đi trước."
Để Hiểu Diêu nhìn thấy cảnh này, Chu Mông Mông không khỏi có chút xấu hổ gật đầu.
**
Ở bên ngoài bệnh viện Mạnh Hiểu Diêu cố gắng đuổi theo Chu Diễm.
Lúc ấy cô thật sự không nghĩ gì nhiều. Có lẽ bởi vì trong lúc vô tình thấy
Chu Diễm nói chuyện với Mông Mông, trong đôi mắt kia chợt hiện lên vẻ
