xuống bên cạnh Tề Xuyên.
Tề Xuyên ngừng động tác làm việc, vươn tay nhận văn kiện từ Chu Miểu, vừa
lật xem vừa nói: "Đây là một loại virus internet kiểu mới, không cần
thông qua các thủ tục có thể trực tiếp ăn cắp tài sản từ các tài khoản
trên mạng internet. Loại virus này có tốc độ lây nhiễm rất nhanh cho nên người bị hại còn chưa phát hiện tình huống gì đang xảy ra thì toàn bộ
tài sản đã bị đánh cắp. Bởi vậy cho dù người bị hại có báo án thì thủ
phạm đã sớm cao chạy xa bay."
Nhìn Tề Xuyên khép tư liệu trong
tay, Chu Miểu không khỏi tán thưởng cười: "Không hổ là hacker nổi tiếng
quốc tế, nhanh như vậy đã bị anh phát hiện nguyên nhân." Phải biết rằng
mấy chuyên gia trước đây như shit, tìm ra được một xí mà cũng mất một
tuần.
Tề Xuyên lịch sự cười nói: "Chu cục trưởng quá khen."
"Tôi đây nói thật. Mặc dù ban đầu tôi cũng không tin anh có thể tìm ra được
gì. Nhưng mà bây giờ mới nhận ra anh là một người rất có tài." Chu Miểu
nhíu mày, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc lá hỏi: "Hút thuốc chứ?"
Tề Xuyên nhìn hộp thuốc trong tay Chu Miểu: "Tôi bỏ rồi."
"Phải không?" Chu rút một điều từ hộp thuốc lá, đặt ở miệng nói: "Anh không phiền nếu tôi hút thuốc trong này chứ?"
"Tùy anh." Tề Xuyên không quan tâm đáp.
Kinh nghiệm phá án nhiều năm qua nói cho Chu Miểu biết người đàn ông tưởng
chừng như cấm dục này hoàn toàn không hề đơn giản, khiến anh không khỏi
sinh ra lòng hiếu kỳ: "Xem ra khả năng kiềm chế của Tề giáo sư không
tồi. Cai thuốc là vì bạn gái sao?"
Nghe Chu Miểu hỏi, đáy mắt sâu như vực của Tề Xuyên hiện lên một tia khác thường không dễ phát hiện : "Là vì vợ tôi mang thai."
"Oh, vậy xin chúc mừng." Chu Miểu ngạc nhiên, thật không nghĩ tới người đàn
ông như vậy cũng sẽ kết hôn, sở dĩ cảm anh thấy kinh ngạc còn bởi vì lần đầu tiên khi nhìn thấy Tề Xuyên.
Bình thường Chu Miểu nhìn người có tám chín phần là chuẩn, cũng do một phần bệnh nghề nghiệp cho phép.
Còn phần không không cho phép là bởi vì ấn tượng đối với Tề Xuyên, Chu
Miểu cảm thấy người đàn ông này luôn duy trì khoảng cách, khiến cho
người khác cảm thấy áp lực rất lớn. Những người kiểu này tâm tư rất khó
dò, cho dù là ai anh ta đều có thể đè nén cảm xúc của bản thân để không
thể hiện ra ngoài. Cho nên cảm tình của Chu Miểu đối với Tề Xuyên không
nhiều lắm trong lần đầu gặp mặt. Vì thế Chu Miểu nghĩ Tề Xuyên có thể
kết hôn là một chuyện vô cùng kỳ lạ. Tuy nhiên nếu đơn thuần là chỉ vì
sinh con nối dõi thì lại là vấn đề khác.
Nhìn Tề Xuyên Chu Miểu
đột nhiên nhớ tới em gái Mông Mông của mình, nếu con bé thích kiểu người đàn ông như này thì nhất định anh sẽ dùng mọi nỗ lực để chặt đứt ý nghĩ trong đầu con bé.
Sau đó hai người nói chuyện một lúc, đề xuất phương án phá án. Cho đến khi Tề Xuyên nhấc điện thoại đi ra ngoài.
Miệng Chu Miểu nhả khói, nhìn bóng dáng Tề Xuyên biến mất ở cửa thoáng nghĩ:
"Xem ra vị trí của vợ anh ta trong lòng anh ta không phải là không có." Trương Na tụ tập đánh người bị thương đã kết thành tội cố ý gây thương tích
đáng lẽ phải bị cảnh sát bắt giam, nhưng sau khi Phùng Hiển tỉnh lại
bỗng chủ động xin không truy cứu việc này, do vậy cơ quan công an lấy
tội trị an tạm giam cô ta mười lăm ngày, đồng thời phải chịu tất cả phí
thuốc men trong lúc Phùng Hiển điều trị ở bệnh viện.
Bởi vì vụ
việc lần này đã gây chấn động cho ban giám hiệu nhà trường nên ngày hôm
qua nhà trường đã ra thông báo đuổi học Trương Na. Mẹ Trương Na quỳ khóc trước cửa văn phòng ban giám hiệu xin nhà trường tha thứ xử phạt nhẹ
tay, ban đầu giám hiệu ban thờ ơ không thèm để ý, nhưng bà ta cứ gào
khóc rồi bỗng ngất xỉu trước cửa văn phòng, có người đi ngang qua nhìn
thấy đưa đến phòng y tế, truyền mất một chai glucose. Khi ấy vụ việc mới được bỏ qua.
Vài ngày sau trong trường bắt đầu lan tin Trương Na sắp bị đuổi học, ai bảo không có việc gì lại đi trêu chọc Chu Mông Mông làm chi. Tuy Chu Mông Mông nhìn qua thì giống sinh viên bình thường,
nhưng ai mà chẳng biết cô là hòn ngọc quý trên tay thị trưởng thành phố
H, anh trai là cục trưởng Bắc khu, cả nhà toàn đàn ông xem cô như công
chúa nhỏ mà nuôi lớn. Cho dù mặt ngoài nhìn vào không thấy, nhưng sau
lưng H đại còn phải dựa vào những chính sách mà sống, thế nên ban giám
hiệu dĩ nhiên phải nịnh bợ lấy lòng.
Chu Mông Mông vô tình nghe được tin đồn từ đám sinh viên, mặc dù bất đắc dĩ nhưng cũng không lên tiếng.
Trong khoảng thời gian này Chu Mông Mông hầu như không đến lớp của Tề Xuyên,
mỗi lần đến tiết của anh cô đều cố ý xin nghỉ. Thậm chí Tề Xuyên gọi
điện thoại cho cô cô cũng từ chối hết. Kỳ thật không phải cô giận thái
độ của anh khi đó, mà là cô muốn yên tĩnh một thời gian, xem lại tình
cảm của chính mình.
Mấy ngày nay Mạnh Hiểu Diêu đều ở bệnh viện
chăm sóc Phùng Hiển, Phó Xuân Xuân lại chuẩn bị thi tiếng anh cấp 4, sớm đi trễ về, hai người gần như rất ít khi chạm mặt, nhất thời Chu Mông
Mông không còn đối tượng nói chuyện. Càng nghĩ cô càng cảm thấy mình cứ
như vậy khẳng định sẽ bị nghẹn mà chết. Vì thế cô gọi điện cho người nào đó.
"Alo, đây là