i: "Sẽ không xù bữa ăn kia của em đâu."
Chu Mông Mông xấu hổ cười, tính né tránh bàn tay anh bỗng nghe thấy tiếng
khởi động xe, định quay đầu nhìn thì chiếc xe cayenne màu đen phía sau
đã lướt qua hai người. Phút chốc không khí lạnh lẽo trong xe thoảng qua
trước mặt Chu Mông Mông.
Tôn Nghiêm Đông vừa vặn thấy được người trong xe, không khỏi cảm thấy kỳ lạ, làm sao anh ta có thể xuất hiện ở đây?
Sau khi mua đồ ăn sáng Chu Mông Mông về nhà, vừa mở cửa ra đã thấy ông nội
ngồi trên sô pha phòng khách. Cô cầm bữa sáng đi tới bỗng thấy gương mặt ông lộ ra nét già nua, không khỏi nghi hoặc hỏi: "Hôm nay ông không đi
tập thể dục dưỡng sinh à?"
"Không đi, ông đang bực!" Chu Kiến Nghiệp nhìn cô sau đó thu tầm mắt về, thở phì phì nói.
Chu Mông Mông nghe xong đáy lòng run lên, sợ ông nội đoán được cái gì,
nhưng cô cũng không dám hành động hấp tấp, vội vàng cười cười ngồi xuống bên cạnh ông, kéo cánh tay ông, hỏi: "Là ai chọc ngài ạ? Có nhất thiết
giận đến mức ngay cả thể dục dưỡng sinh cũng không muốn đi không ạ?"
Chu Kiến Nghiệp liếc cô một cái, nói: "Còn không phải vì cháu!"
Chu Mông Mông giật mình, nói chuyện cũng không thản nhiên giống ban nãy, lo lắng hỏi: "Cháu... Cháu làm sao?"
Chu Kiến Nghiệp thở dài, nói: "Ông Lý nói cháu có thai!"
"..." Phút chốc Chu Mông Mông cả người cứng đờ. Giờ phút này giống như không
đợi cô chuẩn bị cái gì thì đã có người trực tiếp còng tay cô, kết án,
trong lòng lạnh lẽo một mảng.
Chu Kiến Nghiệp thấy cháu gái yên lặng, nhíu mày nhìn hỏi: "Dọa đến cháu D?"
Chu Mông Mông hoàn hồn, mất tự nhiên nuốt nước bọt, nói: "Ông nội, lời ông Lý nói ông đừng tin!"
"Ông đương nhiên không tin! Ông ta mới nhìn cháu một lần, sau đó hỏi ông vài câu rồi kết luận là cháu có thai, thật sự nghĩ ông là đứa ngốc à! Cháu
gái của ông còn nhỏ thế này, ngay cả bạn trai còn chưa có, huống chi là
có thai." Chu Kiến Nghiệp nói xong khinh thường hừ một tiếng: "Lão già
hồ đồ đó, chẳng lẽ ông lại hồ đồ theo ông ta sao?"
"Vâng, ông nội không hồ đồ!" Chu Mông Mông nói xong câu này trong lòng cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, không khỏi cảm thấy bản thân nghiệp chướng nặng
nề, hổ thẹn với ông nội.
Chu Kiến Nghiệp thấy cháu gái
bảo bối đứng về phía ông, trong lòng cũng dần bình tĩnh: "Cho nên, ông
cùng ông Lý tuyệt giao, không bao giờ cùng ông ta đi tập thể dục dưỡng
sinh nữa."
Khóe miệng Chu Mông Mông thoáng run rẩy, cảm
thấy ông nội như vậy cũng quá trẻ con đi, liền nhẹ nhàng khuyên nhủ:
"Ông nội, có nhất thiết phải như vậy không? Ông và ông Lý đã chơi với
nhau hơn năm mươi năm, chỉ vì vài câu như vậy không nhất thiết phải
tuyệt giao đâu."
"Vậy chờ ông ta tới nhận lỗi với cháu
đã." Nghe Mông Mông nói những lời kia, Chu Kiến Nghiệp cũng thấy bản
thân cũng có chút quá đáng, liền nghĩ đến mức độ thấp hơn để hòa giải.
Chu Mông Mông đối với hành động sĩ diện chỉ tổ khổ thân này của ông không
khỏi bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại muốn biết nếu như ông nội biết cô
có thai thật thì sẽ như thế nào.
Vì thế cô tính thử hỏi một câu: "Ông nội, nếu cháu thực sự có, ông có đuổi cháu ra khỏi nhà hay không?"
"Sao có thể đơn giản như vậy! Cháu mới nhỏ thế này, còn chưa kết hôn, đứa
nhỏ có thể giữ lại sao?" Chu Kiến Nghiệp nghiêm túc nói: "Hơn nữa người
đàn ông kia cũng không thể chấp nhận!"
Chu Mông Mông nghe xong trong lòng lộp bộp một tiếng, theo bản năng ôm chặt bụng mình,
cũng không chờ Chu Kiến Nghiệp nói thêm điều gì, sắc mặt cô xanh xao
đứng dậy nói: "Ông nội, cháu về phòng thay quần áo đây."
Chu Kiến Nghiệp nhìn Mông Mông đi vào phòng, không khỏi lẩm bẩm: "Con bé này sao vậy?"
**
Nghỉ ngơi vài ngày, Chu Mông Mông rốt cục cũng phải tới trường học. Nhưng
ngay tiết học đầu tiên buổi sáng cô đã phải đối mặt với Tề Xuyên, trong
lòng lại thêm rối rắm cùng buồn bực. Rối rắm là: lần trước cô và Tôn
Nghiêm Đông chẳng qua chỉ đứng nói chuyện với nhau một lát, vậy mà lại
bị anh dùng thái độ không thèm để ý giống như cô đắc tội với anh vậy.
Buồn bực là: rõ ràng lúc ở bệnh viện anh dịu dàng quan tâm tới cô như
thế. Ấy vậy mà mấy ngày nay ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi,
thậm chí chỉ một tin nhắn thôi cũng không thèm nhắn, có lẽ muốn khiến cô bực bội đây mà.
Chuông vào lớp vang lên, Phó Xuân Xuân
đã giúp Mạnh Hiểu Diêu và Chu Mông Mông giữ hai chỗ ở vị trí chính giữa. Các cô vừa ngồi xuống, Mạnh Hiểu Diêu cố tình giả vờ nhìn qua Chu Mông
Mông, khuôn mặt không được tự nhiên hỏi: "Mông Mông, cậu vẫn là lần đầu
tiên tới nghe Tề giáo sư giảng nhỉ?"
Chu Mông Mông nghiêng đầu nhìn Mạnh Hiểu Diêu, do dự một lát mới trả lời: "Thật ra trước đây mình từng có nghe anh ta giảng."
"Phải không? Tề giáo sư trước kia cũng giảng viên mời riêng của trường đại
học quốc tế Pennsylvania, nhưng ở bên kia không phải anh ta chỉ dạy quốc kim sao? Sao cậu có thể đi nghe được? Chẳng lẽ cậu cũng bị bề ngoài của anh ta mê hoặc?"
Mạnh Hiểu Diêu đã hỏi như vậy thì cũng
hy vọng Chu Mông Mông có thể nói thật cho cô. Nhưng hiển nhiên Chu Mông
Mông không nghĩ đến việc công khai chuyện trước kia của mình
