ấy. Cô ấy đưa bài của mình cho một vị giáo sư, cô ấy tin tưởng nhất. Từ lúc mới làm, vị giáo sư kia đặc biệt chiếu cố cô ấy, nên cô ấy cực kỳ tin tưởng ông ta. Nhưng thật không ngờ, vị giáo sư kia lại lấy bài luận đó dùng tên của mình đi thi, lại còn được giải nữa. Mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn nổi." Naria nhớ đến tình cảnh lúc đó, trái tim liền nghẹn lại.
"Lúc phóng viên đến trường phỏng vấn, Ngọc nhi mới biết được chuyện đó. Cô ấy chạy đến hỏi vị giáo sư kia, lại bị ông ta châm chọc một hồi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy lộ ra dáng vẻ như vậy, giống như tất cả đều sụp đổ. Cô ấy hoàn toàn tin tưởng một người như vậy, lại bị chính người đó phản bội. Song, đấy chưa phải là chuyện tệ nhất. Qua mấy ngày sau, không biết là ai nói, mà trong trường bắt đầu đồn rằng: Ngọc nhi sao chép luận văn. Càng truyền lại càng quá đáng, cuối cùng là nhà trường bắt buộc phải giải quyết, còn vị giáo sư kia lại nói, ông ta đã sớm hoài nghi cô ấy sao chép luận văn, chỉ là chưa có chứng cớ thôi. Từ đầu đến cuối, Ngọc nhi hoàn toàn không giải thích, giống như đã nhìn thấu lòng người, chỉ hờ hững nhìn mọi việc xảy ra. Sau đó, nhà trường quyết định hủy bỏ tư cách thi của cô ấy, cũng không cấp bằng thạc sĩ cho cô ấy."
"Không ai tin tưởng cô ấy sao?" Bạch Dật Phong khó tin hỏi. Một cô gái 17 tuổi, sống một mình tại nơi đất khách, nếu gặp phải chuyện như vậy, thật chẳng biết là vượt qua những ngày tháng đó như thế nào đây.
"Tôi và Mide đều tin cô ấy, song, chỉ hai chúng tôi thì có tác dụng gì." Naria nói xong, hốc mắt liền đỏ lên, cô thấy rất đau lòng.
"Huống hồ, vị giáo sư kia đã nói như thế, thì ai còn tin cô ấy vô tội nữa." Cô hoàn toàn không ngờ ông ta lại là người như vậy, bị danh lợi làm cho u mê mất rồi.
Phong Long Sinh khẽ nhíu mày, ông thật không ngờ, trong trường đại học nổi tiếng cũng có thể phát sinh chuyện cẩu huyết này.
"Còn ông kia thì sao? Về sau như thế nào?" Đỗ Vũ chỉ quan tâm đến chuyện xảy ra sau đó thôi. Dựa theo tính cách của Nhung Ngọc, thì vị giáo sư kia sống không dễ chịu đi.
Naria nhún vai rồi chìa hai tay ra: "Vẫn vậy. Bây giờ ông ta vẫn dạy ở Harvard, chỉ là càng thêm nổi tiếng thôi." Cô càng nghĩ càng không phục. Cái loại giáo sư dựa vào học trò để nổi tiếng, thì sao vẫn có thể ung dung thế.
"Nhung Ngọc không làm gì ông ta?" Thật khó tin. Dựa vào tính tình kỳ quái của Kiều Nhung Ngọc, lại có thể bỏ qua dễ dàng như vậy sao?
Cô lắc đầu: "Sau khi xảy ra chuyện, cô ấy hoàn toàn không tới trường nữa." Phải mất một tháng sau, cô ấy mới lấy lại được chút tinh thần.
"Thật chẳng giống với tính cách của cô ấy." Đỗ Vũ cảm thấy quá khó tin.
"Đúng vậy." Lúc trước, cô cũng không thể tin được, Ngọc Nhi lại bỏ qua dễ dàng như thế.
"Vậy bài luận kia đâu? Cuối cùng, thật sự thành bài của ông ta sao?" Nhậm Ngã Hành cảm thấy chuyện này hẳn là phải làm rõ chứ. Dù sao cũng là tâm huyết của mình, sao có thể dâng cho người khác được.
"Hết cách, không một ai biết Ngọc nhi viết bài luận kia, ngay cả tôi và Mide cũng chẳng biết. Còn vị giáo sư kia là người đầu tiên đọc nó, nên không ai có thể làm chứng giúp cô ấy cả." Vị giáo sư kia cũng biết điều này, nên mới dám lấy cắp nó.
"Buổi họp báo hai ngày sau, Nhung Ngọc có thể ra mặt không?" Mạnh Triết sợ phóng viên sẽ hỏi chuyện này, anh thật lo lắng Kiều Nhung Ngọc sẽ không chịu nổi.
"Đợi nó bình ổn lại tâm trạng, rồi nói sau." Phong Long Sinh nói. Nếu Nhung Ngọc bằng lòng tham gia thì tốt, không tham gia cũng chẳng sao.
"Vâng, đành vậy thôi." Mọi người đều thầm cầu nguyện, hy vọng chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì đến Kiều Nhung Ngọc. Bọn họ đều lo cho sức khỏe của cô.
**********
Phong Vũ Vọng bế Kiều Nhung Ngọc trở về phòng, rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. Chỉ thấy cô vừa nằm xuống, liền xoay người nằm nghiêng, nhìn về phía cửa sổ sát đất, không hề nhìn anh, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Anh cởi giầy, rồi trèo lên giường ngồi. Sau đó, anh cởi giày giúp cô rồi đặt xuống sàn, rồi nằm xuống cạnh cô.
Nhưng chỉ có thể nhìn lưng cô thôi, ban đầu anh còn kiên nhẫn, nhưng một lúc sau, anh lại không thích nữa.
Thật cẩn thận tránh đụng vào bụng cô, anh trèo qua người cô, nằm xuống bên kia, rồi mở to mắt nhìn cô.
Kiều Nhung Ngọc chẳng hề để ý đến anh, cô lại xoay người, nhìn về phía cửa.
Anh lại trèo qua bên kia, lúc thấy cô muốn xoay người, anh vội ôm chặt lấy cô: "Nhung nhung, để anh nhìn em đi mà." Anh không muốn nhìn lưng cô nữa đâu.
"Vũ Vũ...Em thấy khó chịu quá...." Cô không hiểu vì sao bọn họ lại đối xử với mình như thế.
"Nhung nhung ngoan, không khó chịu, không khó chịu..." Để cô dựa vào ngực mình, anh vỗ nhẹ lưng cô, giống như đang dỗ dành con nít. Anh không hiểu vì sao cô lại khó chịu, nhưng anh không hy vọng cô khó chịu, anh muốn Nhung nhung được vui vẻ.
"Vũ Vũ...Danh lợi thực sự quan trọng lắm sao?" Mặc dù biết anh không hiểu, song cô vẫn muốn nói cho anh nghe. Cũng chẳng biết vì sao, cô lại tin rằng anh sẽ giúp cô chữa lành vết thương.
Danh lợi? Đó là cái gì?
"Không biết." Anh lắc đầu, thành thật nói.
"Vậy, nếu để anh chọn giữa danh lợi và em, thì