XtGem Forum catalog
Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323633

Bình chọn: 7.5.00/10/363 lượt.

ô.

Bạch Dật Phong biết điều xoay người rời đi, dù sao thì anh cũng đã nói

xong rồi, chỉ có điều, thật không ngờ Vũ Vọng lại to gan như vậy. Ha ha.

"Vũ Vũ..." Khẽ kêu một tiếng, cô để mặc anh cuồng hôn mình.

"Nhung nhung...Nhung nhung...." Vừa gọi tên cô, anh vừa lưu luyến trên

môi cô, anh không nỡ buông cô ra. Đã lâu rồi anh chưa cùng Nhung nhung

hôn nhẹ...

Kiều Nhung Ngọc thoải mái hưởng thụ kích tình của anh. Tuy hiện tại hai người không thể vận động mạnh, nhưng hôn thì vẫn được.

***************

"Phong thị đã tung ra tin tức, ba ngày sau sẽ mở một buổi họp báo." Mide nhìn tin tức được đăng trên báo cũng giống như tin vừa rồi anh ta nghe

trên TV. Tuy chỉ là một buổi họp báo nhỏ, nhưng chắc chắn sẽ hiệu quả

hơn rất nhiều so với việc bọn họ ngầm báo cho các tòa soạn.

"Tôi nhìn thấy rồi." Nhị phu nhân của tổng giám đốc tiền nhiệm Phong thị - Đào Du Linh căm hận vò nát tờ báo trong tay.

Hồi đó, bà ta nghĩ rằng phải kiếm được một phiếu cơm dài hạn, nên mới gả cho người đàn ông hơn mình mười mấy tuổi. Không ngờ, ông ta chỉ coi bà

như kẻ thế thân. Vì thế, bà ta đã nghĩ đến việc đi nịnh bợ con trai độc

nhất của nhà họ Phong, nhưng ai ngờ, lại chọn trúng một bàn đạp vô giá

trị. Thế mới khiến cho bà ta 'chó cùng rứt giậu', quyết định cùng người

bên ngoài bắt cóc Phong Vũ Vọng. Bà ta định kiếm một món tiền chuộc kha

khá. Tuy Phong Long Sinh không mấy quan tâm đến Phong Vũ Vọng, nhưng dù

sao thì cũng là đứa con duy nhất mà vợ ông ta để lại, nên bà ta nghĩ

mong ước của mình có thể thành hiện thực. Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng

khi sự việc xảy ra thì lại không giống như dự đoán của bà ta.

Đầu tiên là Phong Vũ Vọng chẳng hề hỏi một câu liền đi theo, hoàn toàn

tin tưởng bà ta. Thực ra, khi đó bà ta cũng mềm lòng, bà ta cũng không

phải là một người độc ác, nếu không phải bị tiền tài mê hoặc thì sẽ

chẳng bao giờ hại ai cả. Sau khi đưa Phong Vũ Vọng ra khỏi nhà họ Phong, cho dù bạn trai của bà ta trói nó ở trên ghế, nó vẫn không hề nghi ngờ, chỉ nghĩ là bà ta bị lừa thôi. Có nhiều lần bà ta đã muốn thả nó ra,

nhưng cuối cùng vẫn là bị bạn trai ngăn lại nên đành từ bỏ. Cuối cùng,

bà ta không ngờ rằng, Phong Long Sinh và bốn người kia lại xông vào cứu

Phong Vũ Vọng ra.

Từ lúc bà ta bị cảnh sát bắt đi đến khi bị đưa ra tòa, rồi cuối cùng là

bị tuyên án, bà ta vẫn không hề nhìn thấy Phong Vũ Vọng. Mười hai năm

sau, bà ta mới biết được: bởi vì chuyện năm đó mà Phong Vũ Vọng bị ốm

nặng, mất đi trí nhớ trở thành ngốc nghếch.

Tuy bà ta vô cùng hận Phong Long Sinh, song bà ta cũng cảm thấy thẹn với Phong Vũ Vọng.

"Bây giờ nên làm sao đây?" Mide đương nhiên biết rõ, chỉ dựa vào mấy tin tức đăng trên báo rất khó có thể lật đổ Phong thị hay Phong Vũ Vọng.

Huống chi, hiện tại Phong Vũ Vọng còn được nhà họ Phong bảo vệ kỹ lưỡng. Nhìn Đào Du Linh, anh ta bắt đầu thầm tính toán, có nên nghĩ cách khác

hay không.

"Trước khi bọn họ mở họp báo, chúng ta có thể mở một buổi họp báo

trước." Hai năm ở nhà họ Phong cộng thêm vài năm lăn lộn trong phong

trần, huống chi, ở trong tù đã tiếp xúc với đủ loại tội phạm nên đầu óc

bà ta xoay chuyển rất nhanh. Bà ta sẽ không động đến Phong Vũ Vọng,

nhưng, bà ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Phong Long Sinh và Phong thị.

"Ngừng, còn mở, còn mở nữa thì lấy cái gì ra mà nói." Mấy ngày qua, bọn

họ gần như đã tung ra hết các tin tức rồi, giờ mở ra thì biết nói gì

nữa.

"Lúc ở Mỹ, người con dâu kia của Phong Long Sinh còn có bí mật gì nữa

không?" Nếu không còn chuyện gì của nhà họ Phong, vậy bọn họ có thể

xuống tay với những người khác.

"Tôi không cho phép bà tổn thương Ngọc nhi." Đây là lần đầu tiên Mide

phản đối, anh hợp tác với bà ta cũng chỉ vì muốn lật đổ Phong Vũ Vọng mà thôi, không hề có ý muốn tổn thương Kiều Nhung Ngọc.

Ngồi ở trên ghế, bà ta đưa tay chống cằm, liếc xéo anh rồi khẽ nhếch

miệng, châm chọc: "Nếu không muốn thương tổn cô ấy thì ngay từ đầu cậu

đã không nên hợp tác với tôi rồi." Nhát gan như anh ta thì sao có thể

làm nên việc lớn, chả trách người khác lại ghét anh ta như vậy.

"Bà..." Anh ta cũng biết bà ta nói rất có lý.

"Lúc cậu quyết định nói ra chuyện đám cưới cùng chuyện chồng cô ấy là kẻ ngốc thì cậu đã làm tổn thương cô ấy rồi. Hiện tại còn dám đứng đây cao giọng nói cái gì mà không cho phép tôi tổn thương cô ấy, cậu đừng tỏ vẻ cao thượng nữa." Chân trái gác lên chân phải, bà ta nhìn anh, cười

lạnh, trong mắt hoàn toàn là châm chọc.

Bị công kích đến thương tích đầy mình, anh ta hoàn toàn vô lực chống đỡ. Anh ta ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, đau khổ vùi mặt vào hai gối. Chết tiệt, chết tiệt. Phiền chán vò đầu, cuối cùng anh ta mới chậm rãi

nói ra một chuyện.

"Hai năm trước, cô ấy bị giáo sư dùng lý do sao chép luận văn tốt nghiệp để hủy tư cách thi, đến tận bây giờ cô ấy vẫn chưa lấy được bằng kinh

tế học của đại học Harvard."

Mọi chuyện của Kiều Nhung Ngọc lúc còn ở Mỹ, anh ta gần như đều biết

hết, mà chuyện này, anh ta đương nhiên cũng biết, còn bao gồm một vài

tin tức bí mật nữa. Chuyện này được coi như là nét bút hỏng l