Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323922

Bình chọn: 7.5.00/10/392 lượt.

chạy chậm lại đi.” Trời ạ, anh chạy nhanh như thế là muốn cô mệt chết sao? Cũng không nghĩ đến anh cao 185cm còn cô chỉ cao 158cm thì

sao có thể đuổi kịp được anh chứ? Một bước của anh bằng hai bước của cô

đó.

“Ừ.” Ngoài miệng đồng ý nhưng vẫn không hề giảm tốc độ.

Cuối cùng cũng đến phòng mình, mở cửa anh lập tức đẩy cô vào rồi cũng xông vào lục tung mọi thứ.

Đứng cạnh cửa, hai tay chống gối liều mạng thở dốc, đợi tới lúc bình ổn lại

hô hấp cô mới đứng thẳng người nhìn xem anh đang làm gì.

Anh lục

tung tất cả chẳng biết là đang tìm cái gì, chỉ thấy anh lục lọi bên này, tìm kiếm bên kia mà chỗ nào anh chạy qua đều trở nên rối loạn. Quần áo

trong tủ đều bị anh ném ra ngoài, ngay cả giá sách cũng cùng chung số

phận, sách đều bị anh ném hết xuống đất.

Nhíu mày: “Rốt cuộc anh đang tìm gì vậy?” Anh cứ lục loạn như thế so với bị trộm còn thảm hơn.

“Nhung Nhung.” Vọt tới bên cạnh, kéo tay cô, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, không thấy vật kia đâu.”

“Anh đừng vội, trước tiên nói cho em biết anh muốn tìm thứ gì?” Nhìn anh lo lắng như vậy, vật đó chắc chắn là rất quan trọng.

“Hồng ngọc, cha đưa nó cho anh nói muốn tặng cho em.” Nói xong, buông cô ra

định xông đi tìm tiếp nhưng cô đã kịp thời giữ anh lại.

“Tặng em?” Chẳng trách anh lại vội vàng tìm kiếm, hóa ra là muốn tặng cho cô.

“Cha nói là muốn tặng cho con dâu tương lai.” Không phải cô nói bọn họ sẽ kết hôn sao? Đó chẳng phải là cho cô à.

Cười cười: “Nó trông như thế nào?”

Cứ chạy loạn như anh thì còn lâu mới tìm ra được, đoán chừng lát nữa quản gia mà nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ ngất xỉu.

“To thế này.” Lấy tay so sánh độ to nhỏ.

“Màu đỏ.” Cụ thể trông như thế nào thì anh không nhớ rõ lắm.

Sao mà vật anh nói cô hình như đã thấy qua ở đâu rồi, vẻ mặt khó hiểu nhìn

anh tập trung suy nghĩ. Lúc nhìn thấy sợi dây đỏ đeo trên cổ anh lộ ra

khỏi áo sơ mi mới đột nhiên hiểu ra. Cô nhớ mình đã nhìn thấy nó ở đâu

rồi.

Vươn tay kéo vật lộ ra trên cổ anh: “Anh xem, có phải anh muốn tìm cái này không?”

Cúi đầu nhìn miếng hồng ngọc treo trên cổ mình liền cười vô cùng vui vẻ:

“Hóa ra là ở đây.” Vội vàng tháo xuống rồi lập tức đeo cho cô.

Trời ạ, tên ngốc đáng yêu này, vật đeo ở trên cổ còn tìm kiếm xung quanh

nữa, nhìn căn phòng giống như bị gió bão quét qua chỉ biết thở dài lắc

đầu. Cảm nhận được hơi ấm của anh vẫn còn lưu lại trên miếng ngọc liền

đưa tay nắm nhẹ miếng ngọc.

Thì ra miếng hồng ngọc này là vật gia truyền truyền cho trưởng tử của Phong gia, Phong Long Sinh sợ anh đánh

mất nên dùng dây buộc lại đeo lên cổ anh. Hôm qua cô nói bọn họ sẽ kết

hôn nên anh mới nhớ tới mấy ngày trước cha cứ nhắc đi nhắc lại bên tai

mình.

“Nhung Nhung, em có thích không?” Mắt mở to tràn đầy hy

vọng nhìn cô, chỉ thiếu mỗi cái đuôi là giống như chó con vui sướng nhìn chủ.

Nhảy lên bám chặt cổ anh rồi đặt xuống một nụ hôn lên má: “Thích.”

Hai tay ôm lấy eo cô, xoay một vòng, cười vui vẻ giống như chó con được khen ngợi.

“Cậu chủ, tôi đã bảo người mang hành lý của cô Kiều đến phòng cô ấy rồi.” Má Lỗ chợt xuất hiện, cắt ngang không khí ngọt ngào mà hài hòa của hai

người.

Đỡ mông không cho cô rời khỏi người mình, sau đó bất mãn

nhìn bà: “Nhung Nhung không ở cùng phòng với con sao?” Chẳng phải nói

muốn chuyển đến ở chung với anh ư?

“Cậu chủ, hai người còn chưa

kết hôn nên không thể ở cùng nhau được.” Má Lỗ đối với cậu chủ nuôi từ

nhỏ đến lớn này rất là yêu thương, còn đối với Phong Vũ Vọng từ nhỏ đã

mồ côi mẹ mà nói thì bà giống như một người mẹ hiền.

“Không thể sao...” Thất vọng bĩu môi nhưng má Lỗ nói không được anh cũng không dám cãi lời.

“Đặt em xuống, để cho vị này.....” Vừa mới tới, thật sự không biết nên xưng

hô với vị quản gia có địa vị không tầm thường trong Phong gia này như

thế nào.

“Cô Kiều cứ gọi tôi má Lỗ đi.” Nhìn hành động thân mật

của hai người cùng nụ cười dịu dàng, ánh mắt hạnh phúc của cô khiến bà

thực sự chấp nhận cô. Bà sẽ không nhìn nhầm, cô gái này cực kỳ thích cậu chủ ngu ngốc nhà họ.

“Má Lỗ.” Ngọt ngào gọi, giọng nói trẻ con trời sinh vô cùng dễ nghe.

“Vũ Vũ, đặt em xuống để má Lỗ dẫn em về phòng, em còn phải sắp xếp hành lý nữa.” Vỗ vỗ vai anh.

“Không muốn.” Bốc đồng xiết chặt tay không muốn thả cô xuống, anh thích ôm cô như thế.

Má Lỗ vô tình lướt nhìn xung quanh phòng suýt chút nữa thì ngất xỉu, chỉ

vào đống hỗn độn kia: “Cậu chủ, xin hỏi có chuyện gì xảy ra trong phòng

cậu vậy?” Anh vừa mới về chưa tới mười phút đã làm loạn hết cả phòng

lên, thật sự khiến người ta tức giận mà.

“Con...” Xấu hổ nhìn quanh phòng không biết nên giải thích thế nào.

Tựa vào lòng anh cười vui vẻ. Lại có người vì tìm đồ vật đeo trên cổ mình

mà lục tung hết cả phòng, đoán chừng trên thế giới này chỉ có độc nhất

mỗi anh mà thôi.

“Thôi, để tôi bảo người vào dọn dẹp.”

Vỗ trán, thật hết cách với anh, thấy anh vẫn ôm chặt Kiều Nhung Ngọc lại

vô lực vỗ trán: “Cậu ra đây, tôi dẫn cô Kiều về phòng của cô ấy.” Bà

chưa từng thấy tên ngốc này dính người như vậy.

Vô cùng vui vẻ ôm Kiều Nhung Ngọc đi


Duck hunt