XtGem Forum catalog
Chờ Em Lớn Nhé Được Không

Chờ Em Lớn Nhé Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323924

Bình chọn: 9.5.00/10/392 lượt.

một cái. "Mạt Mạt, có đôi

khi tôi rất ghen tị với cô. Cô mới mười sáu tuổi, đàn ông bên cạnh đều muốn kết

hôn với cô, đàn ông mà tôi gặp... không ai thật sự muốn kết hôn với tôi."

"Có thể chị còn chưa gặp được."

"Trước đây tôi từng đọc trên tạp chí có một đoạn

viết, đàn ông muốn nhất hai dạng phụ nữ, một là xinh đẹp, hai là có tiền...

Xinh đẹp để làm tình nhân, có tiền thì làm vợ."

Mạt Mạt không nhịn được cau mày nhìn Tiêu Vi, giọng

điệu lạnh lùng: "Tôi không biết đàn ông khác nghĩ như thế nào, dù sao An

Nặc Hàn tuyệt đối không phải người như thế."

"Đó là vì cô không hiểu anh ấy."

"Không ai hiểu anh ấy hơn tôi." Mạt Mạt thật

sự tức giận, lại không tiện nổi cáu trong bệnh viện, đứng dậy lạnh lùng nói:

"Chị nói với Thành giúp tôi, bảo tôi có việc đi trước."

"Mạt Mạt, cô chờ một chút!"

Cô căn bản không nghe, trong phút chốc đi không ngừng

bước ra khỏi bệnh viện.

Tiêu Vi luôn đuổi sát phía sau, tới cửa bệnh viện kéo

cô lại: "Mạt Mạt, cô chờ một chút! Thành nói có chuyện muốn nói với cô, nó

sẽ ra đây nhanh thôi."

"Buổi tối tôi sẽ liên lạc với anh ấy."

"Vậy được rồi!" Tiêu Vi buông tay.

Mạt Mạt đi tới trước xe, vừa muốn lên xe, chợt trông

thấy chiếc xe dừng bên cạnh đột nhiên khởi động, lao thẳng về phía Tiêu Vi đang

đứng. Tiêu Vi sợ đến nỗi cuống quýt lui về sau vào bước, chiếc xe kia xẹt qua

vai cô ta.

"Tiêu Vi!" Mạt Mạt vội vàng chạy tới muốn

hỏi thăm một chút xem Tiêu Vi có chuyện gì không. Không nghĩ tới, chiếc xe kia

lại đột nhiên quay ngược trở lại, lao về phía các cô.

Tốc độ xe quá nhanh, cô không kịp tránh né, cũng quên

phải tránh né.

Vài giây đồng hồ ngắn ngủi, Mạt Mạt sợ đến đờ đẫn, cho

rằng bản thân mình sẽ bị đâm chết. Chiếc xe kia lại phanh cách hai mét trước

các cô, dừng lại. Ngồi trong xe là một người đàn ông đeo kính đen, tóc đen, da

vàng, vẻ mặt của ông ta vô cùng bình tĩnh.

Tiếp đó, chiếc xe rẽ rất nhanh, rời khỏi hiện trường.

Không kịp nghĩ ngợi, Mạt Mạt vôi vàng quay người nhìn

Tiêu Vi: "Chị không sao chứ?"

Sắc mặt cô ta tái nhợt đứng nguyên tại chỗ, nói:

"Tôi nói rồi, cô không hiểu anh ấy!"

Mạt Mạt lại nghĩ tới một lần ở Thiên đường & Địa

ngục An Nặc Hàn nói với Tiêu Vi những lời lạnh nhạt, cô bỗng hiểu rõ sự khoan

dung dịu dàng của An Nặc Hàn không phải dành cho mọi người, người có lỗi với

anh, anh lạnh lùng độc ác đến nỗi khiến người ta phát sợ.

...

Mạt Mạt không biết chính mình làm sao về được đến nhà,

cô không hề gõ cửa, hốt hoảng đi vào phòng An Nặc Hàn.

Hai tay An Nặc Hàn đang cầm tập album đứng bên cửa sổ,

nghe tiếng Mạt Mạt vào phòng, sửng sốt quay đầu lại.

"Vì sao anh lại thuê người lái xe đâm Tiêu

Vi?" Mạt Mạt hỏi anh.

Anh bình tĩnh gập quyển album lại, đặt vào trong giá

sách, không hề trả lời, dường như đã ngầm thừa nhận.

Cô đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hờ

hững của anh, bỗng nhiên thấy anh thật xa lạ. Lúc đầu nghe nói An Nặc Hàn dùng

tính mạng Tiêu Vi đe dọa Tiêu Thành, cô cho rằng anh chỉ nói thế thôi, sẽ không

thật sự làm vậy, hiện tại xem ra anh thật sự nói được thì nhất định sẽ làm

được!

"Vì sao anh lại cho người lái xe đâm Tiêu Vi?"

Cô không có cách nào tiếp nhận được sự ngầm thừa nhận của anh, cô nhất định

phải hỏi ra đáp án. "Cô ấy đã từng là người yêu của anh, chút tình cũ anh

cũng không nhớ tới sao? Cho dù anh đã không còn tình cảm với cô ấy, anh cũng

nên nhớ đến... cảm nhận của em. Cô ấy mà chết, em sẽ áy náy cả đời, anh có biết

hay không?"

"Anh biết, thế nên..." An Nặc Hàn đi tới

trước mặt cô, nở một nụ cười giễu cợt: "Anh muốn làm, sẽ trực tiếp thuê

người đâm chết Tiêu Thành, để lay tỉnh em bị thằng đấy đùa giỡn trở thành như

ngớ ngẩn thế này!"

"Anh?"

Trừ những lời này, anh không giải thích nhiều, lấy

chìa khóa xe từ trong ngăn tủ, rời khỏi.

Chờ Mạt Mạt phản ứng lại, đuổi theo, An Nặc Hàn đã đi

xuống tầng. "Anh nói rõ mọi chuyện đi, rốt cuộc có phải anh làm hay không?"

"Em cho là thế nào, thì chính là như thế."

***

Trên sàn nhảy, Tiêu Vi cố gắng uốn éo cơ thể xinh đẹp,

mái tóc đen dài như tơ lụa nhảy múa dưới ánh đèn nhấp nháy. Giữa đông đảo những

cô gái phương Tây tóc vàng mắt xanh, sự quyến rũ của cô vẫn là tiêu điểm của

ánh mắt đàn ông nơi này.

Nhảy đến khi mệt, Tiêu Vi ngồi trước quầy bar, nhấc ly

rượu brandy còn lại nửa chén nhấp một hớp, ngón tay thon dài trượt theo thành

ly. Lấy một dáng vẻ cô đơn đi chờ đợi người đàn ông sẵn lòng làm bạn với cô. Cô

thích để bản thân mình luôn luôn duy trì được sự gợi cảm, càng đau đớn càng

khiến bản thân quyến rũ, bởi vì khuôn mặt xinh đẹp là thứ duy nhất cô có thể

xua đi trống vắng.

Rất nhiều ánh mắt đang quăng về phía phía cô, những

ánh mắt tràn đầy thú tính này khiến cô vô cùng chán ghét, đồng thời cũng khiến

cô cảm thấy bản thân mình không không đến nỗi quá bi ai.

"Một mình à? Tôi có thể ngồi đây không?"

Người nói chuyện là một người đàn ông Australia, thân hình cao lớn, tóc màu

nâu, đôi mắt xanh đậm, không được coi là đẹp trai, nhưng không xấu.

Vừa mắt là được, xem ra đêm nay cô sẽ không vô vị.

Ánh mắt của cô li