khi Mạt Mạt mười tám tuổi, xin anh đừng
cản trở chuyện cô bé muốn làm. Nó nói: có một số việc phải tự mình nhìn rõ mới
có thể cam lòng."
"Ừ."
Bởi vì đều yêu phải người không nên yêu, nên trong
lòng Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong so với bất kì ai đều hiểu được, yêu là loại
tình cảm mù quáng nhất!
Cho dù tận mắt thấy người mình yêu giơ dao lên trước
mặt mình, cho dù người mình yêu còng tay mình đưa đến trước cục cảnh sát, họ
cũng không oán trách không hối hận.
"Ngu xuẩn" đến nước này, họ làm sao có thể
yêu cầu một đứa trẻ hơn mười tuổi có đôi mắt phân tích sự đời!
Bọn họ bảo vệ tình yêu Mạt Mạt quá tốt, không để cô bé
trải qua chút mưa gió nào, không để cô bé tiếp xúc với hiện thực xấu xa.
Cuộc sống bao bọc như chân không này ngược lại khiến
cho Mạt Mạt quá mức ngây thơ, dễ dàng tin tưởng người khác, cho rằng đàn ông
khắp thế giới đều giống như An Nặc Hàn, từ trong thâm tâm yêu thương cô bé,
chiều chuộng cô bé.
An Dĩ Phong lấy một chiếc khăn mặt đưa cho Hàn Trạc
Thần, nói: "Có thể chờ Mạt Mạt bị Tiêu Thành hoàn toàn tổn thương một lần,
cô bé mới có thể cảm nhận được Tiểu An yêu cô bé bao nhiêu."
"Cũng được, hẳn là nên để Mạt Mạt biết nhân tính
có bao nhiêu điều đáng ghê tởm, nếu không thì nó sẽ không thật sự lớn
được."
***
Lại một năm nữa trôi qua.
An Nặc Hàn đã một năm không trở về, anh nói muốn ở bên
ngoài trải nghiệm một thời gian, tìm công việc ở Anh. An Dĩ Phong đương nhiên
phản đối, đáng tiếc là không có sự phối hợp của Mạt Mạt, ông cũng bó tay với An
Nặc Hàn.
Trong một năm này, Tiêu Thành đồng ý trị liệu vật lý
dài hạn, vết thương đã khỏi hẳn, mỗi ngày đều luyện tập phát thanh, nhưng mỗi
lần hát đến âm cao, thanh âm sẽ chênh vênh.
Mạt Mạt nhìn ra được Tiêu Thành rất khổ sở, nhưng anh
ta trước giờ không hề trách cứ cô, ngược lại đều an ủi cô nói: không thể hát
cũng không sao, anh còn có thể học sáng tác. Âm nhạc không phải là âm thanh mới
có thể biểu đạt.
Anh ta còn hỏi cô: "Chờ anh tốt nghiệp, muốn đi
Vienna học nhạc, em đi cùng anh không?"
Mỗi khi đến lúc này, Mạt Mạt đều trầm lặng, cô không
dám hứa hẹn bất kỳ điều gì, cô biết rõ không thực hiện lời hứa làm người ta tổn
thương thế nào.
Vào giữa hè, những khóm hoa bỉ ngạn trong vườn lại nở
rộ cả một vùng.
Mạt Mạt quấn lên mái tóc dài đến thắt lưng, vội vàng
bận rộn dọn dẹp phòng của An Nặc Hàn, bồn hoa cúc mới nở đặt bên cạnh bàn,
quyển sách anh mới lật được một trang, đặt trên bàn học.
Bệ cửa sổ, bàn học, giá sách... lau đến khi không còn
một hạt bụi, trải lên trên giường tấm ga, chiếc chăn cô tỉ mỉ chọn lựa. Sau đó,
cô bỏ thứ gì đó của mình vào phòng bên cạnh, bày biện giống như vậy...
Làm xong tất cả mọi thứ, cô ôm chiếc gối mềm mại nằm
trên giường anh, nhìn đồng hồ đeo tay.
Ngày mai An Nặc Hàn sẽ trở về, cho dù chỉ là về nghỉ
phép. Thế nhưng vừa nghĩ đến có thể nhìn thấy anh, cô liền không nén được trống
ngực đập dồn.
...
Ngày hôm sau, Mạt Mạt sớm tới sân bay, đứng ở nơi gần
cửa ra máy bay nhất, nhìn vào trong.
Không ít hành khách vội vàng đi ra va phải cô, cô cười
cười xin lỗi người ta.
Một năm không gặp rồi, anh sẽ trông thế nào đây? Lại
càng thêm đẹp trai? Hay càng chín chắn hơn?
Anh nhìn thấy cô sẽ mang biểu tình gì? Là thản nhiên
chào hỏi cô, hay lại xúc động ôm lấy cô, nói: "Mạt Mạt, anh rất nhớ
em!"
Cô nên phản như như thế nào?
Lại nghĩ tiếp, những thứ này đều không quan trọng!
Có thể nhìn thấy anh, cái gì cũng không cần nói không
cần làm, cô cũng rất vui vẻ rồi!
Xa xa, bóng mình An Nặc Hàn xuất hiện trước mắt cô.
Anh gầy, đường nét khôi ngô nhu hòa trở nên góc cạnh
rõ ràng, đáy mắt bình lặng, không tìm ra sự dịu dàng quen thuộc. Còn có nét
cười của anh, lạnh nhạt đến nỗi khiến cô không quen... Toàn bộ sự vui sướng
biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là sự hoảng loạn không biết làm thế nào.
Cô không biết nên làm thế nào đối mặt với anh, cũng
không nghĩ ra bản thân mình nên nói cái gì.
Đường mắt của họ giao nhau trong không trung. Mạt Mạt
nỗ lực muốn nhìn rõ vẻ mặt của anh có phải có kích động và hưng phấn hay không,
bất đắc dĩ, đôi mắt bị hơi nước làm mờ, cho dù cô cố gắng thế nào cũng không
thấy rõ.
An Nặc Hàn đang đứng trước mặt cô, thả vali xuống,
vươn hai tay ra, thản nhiên cười với cô.
Mạt Mạt quăng tất cả mọi thứ ra sau đầu, nhắm mắt lại
ôm lấy anh. "Anh Tiểu An!"
Giây phút này cô có một loại ham muốn mãnh liệt, cô
muốn ôm anh, không bao giờ buông tay.
Bất kể trong đầu anh nghĩ đến người con gái nào, bất
kể anh không muốn thế nào, cô đều không muốn rời khỏi anh.
Anh ôm khuôn mặt của cô, ngón tay lưu luyến trượt qua
mái tóc dài, in lên trán cô một nụ hôn thật sâu. "Mạt Mạt, em chẳng thay
đổi chút nào!"
Cô mỉm cười, đáp lại anh một nụ hôn thật dài bên má:
"Anh Tiểu An, anh cũng không thay đổi!"
An Nặc Hàn buông cô ra, đến ôm hai đôi vợ chồng tới
đón anh, từng người một, rồi đưa tay ôm lấy vai Mạt Mạt rời khỏi sân bay.
Cũng giống như mỗi lần An Nặc Hàn về nước, người hai
nhà đều cùng đi ăn đồ Pháp. Hôm nay còn đặc biệt hơn tình cảnh l