hời gian quý báu.
Một tiếng vang rất nhỏ từ
ngoài cửa sổ truyền vào, một phiến của sổ bị người bên ngoài mở ra, một
thân ảnh không tiếng động leo vào, rơi xuống đất nhẹ nhàng tựa như con
mèo cho thấy không phải lần đầu đi cửa sổ.
Sriranda nằm yên không hề động, mặt không chút thay đổi nhìn vị khách xa lạ xâm nhập vào phòng, ngược lại khi người nọ quay người lại phát hiện cô thì hít một
hơi thật sâu. Nương theo ánh trăng sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, ánh sáng làm hiện rõ mặt mày tuấn tú xuất sắc cùng với quần áo dơ bẩn không chịu nổi của anh ta.
Thiếu niên này thoạt nhìn giống như mới tử trong ngục lăn một vòng trở về !
Hai người cứ nhìn nhau như vậy, ai cũng không lên tiếng, cuối cùng vẫn là
tiếng bước chân ở bên kia cánh cửa đánh vỡ thế giằng co. Thiếu niên dựng thẳng ngón trỏ lên với cô“ Xuy” một tiếng rồi chạy nhanh trốn vào phía
sau bức màn nhung thiên nga.
“ Tức chết ta, tức chết ta, tức chết ta….”
Phịch một tiếng, cửa phong nghỉ bị đá văng ra, không cần quay đầu Sriranda cũng biết người đi vào là ai __ Roth phu nhân.
“ Mẹ, vì cái loại người kia mà tức giận không xứng với thân phận của mình….” Thanh âm kiều mị vang lên, hẳn là con gái Waby.
Roth phu nhân đặt mông ngồi xuống sô-pha, hỗn hển nói “ Cái con tiện nhân
kia cư nhiên dám ở trước mặt ta kiêu ngạo. Năm đó muốn bưng trà cho ta
còn không xứng, nay đắc thế liền dám đối với ta phồng mũi trừng mắt,
thực cho rằng con gái của bà ta sẽ được vương tử chọn sao, còn không
biết ngôi vị cuối cùng vào tay ai đâu!” Nói xong liền cầm tay Waby “Con
gái a, con cũng không được thua kém nha, đợi lát nữa khi vũ hội bắt đầu, ngàn vạn lần đừng thua bởi cái con Nicole kia, nhất định phải làm cho
vương tử mời con nhảy điệu đầu tiên !”
Waby có vẻ thực khó xử, “ Nhưng…nhưng Nicole lớn lên quả thực…phong tao a, mẹ xem ngực của cô ta lớn như vậy…”
“ Ngốc muốn chết, con không lấy mấy khỗi bọt biển đệm thêm vào cho ngực cao lên à?”
“ Nhưng mẹ…người ta cũng đã đẹm bốn khối bột biển rồi a, phình tắc ở trong quần áo thực là khó chịu…..”
Sriranda nghe xong dở khóc dở cười, thực không hổ là mẹ con, ai cũng không kém ai.
Mà thiếu niên giấu sau tấm mành kia không có lực khắc chế tốt như cô, khẽ cười ra tiếng.
Sắc mặt Roth phu nhân biến đổi, đứng lên quát “ Ai ? Ai ở bên trong ? Waby, đem đèn thắp lên.”
Ngọn đèn bừng sáng, ánh lên chỗ sô-pha cô ngồi, cô không còn chỗ trốn đi.
Roth phu nhân vừa thấy là cô liền gào lên như sấm “ Tốt, còn có loại người ti bỉ trốn ở chỗ này nghe lắng !”
Sriranda thở dài, “Nói chút đạo lí đi Roth phu nhân, là tôi đến trước ”
“Vậy vì sao mày không lên tiếng? Như vậy còn không phải là nghe lắng. Hừ,
thật đúng là có mẹ như thế nào thì con gái cũng như thế đó, mẹ là kẻ bại hoại thì con gái cũng không phải kẻ tốt lành gì !” Lúc trước cùng Lidya đấu võ mồm thất bại, bây giờ sẽ đem tất cả phát tiết lên đứa con thứ
hai của bà ta. Roth phu nhân chỉ vào Sriranda mắng liền không dứt.
“ Tao nói cho mày biết, đừng tưởng rằng có vài phần tư sắc là có thể lên
làm vị hôn thê của vương tử, vương tử có thân phận gì, mà bọn mày lại có thân phận thế nào ? Mẹ của chúng mày gặp vận cứt chó, thông đồng với
lão sắc quỷ Nicole, nhưng cũng đắc ý không được bao lâu đâu. Chờ khi lão sắc quỷ kia chầu trời thì tất cả di sản của ông ta không phải đều thuộc về đứa con thân sinh Cinderella sao? Người ta mới chân chính là danh
môn tiểu thư, cùng bọn mày – những kẻ xuất thân ti tiện là con gái của
một hoa tượng mà nói là không thể nào giống nhau.’
Waby ở
một bên ha ha cười, tiếp lời nói “ Đúng rồi, nghe nói ba cô là vì ung
thư phổi mà chết ! Nhưng mà tôi còn nghe qua một phiên bản nói là ba cô
vì tức quá mà chết, bởi vì ông ta phát hiện vợ cùng người khác yêu đương vụng trộm, đội nón xanh cho ông ta, a ha ha…!”
Sriranda
vẫn lẳng lặng đứng nghe, tùy ý hai người nhục nhã, cho đến khi nghe xong một câu cuối cùng thì đôi mắt mới từ thiển chuyển thâm, đột nhiên thay
đổi.
“ Ngực” Cô lạnh lùng mở miệng.
Waby sợ run một chút “ Cái gì ?”
“ Còn nói đến cha tôi một chữ, tôi cam đoan tất cả mọi người trong đại
sảnh phía sau cánh cửa kia đều sẽ biết. Buổi tối hôm nay, ngực của Waby
tiểu thư là giả, đệm bốn khối bọt biển.”
Waby nhất thời hét lên. Roth phu nhân cũng tức giận đến cả người run run, “ Mày, mày, mày
,…Tốt, mày được lắm! Chúng ta đi”. Nói xong vội vàng lôi kéo con gái rời đi.
Tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên. Sriranda ngoái đầu
nhìn lại, liền thấy thiếu niên kia đứng bên cửa sổ, vỗ tay mỉm cười với
cô nói “ Phản kích thú vị”
Sriranda lười tiếp lời.
Thiếu niên đi đến trước mặt cô còn nói “ Cô tên gì ?”
Anh ta hỏi thật đúng lý hợp tình, thuận ý thánh chương, không biết mình có
bao nhiêu đường đột, hơn nữa còn không sử dụng kính ngữ. Sriranda vốn
không thể nào cao hứng, lập tức khinh miệt liếc nhìn anh ta một cái, nói : “Vì sao tôi phải nói cho anh.”
Thiếu niên sợ run một
lát, nhưng rất nhanh lấy lại nụ cười. Khi anh ta cười rộ lên, ánh mắt
loan loan, có vài phần trẻ con, rất là dễ thân. “ Cô thật thú vị”
“ Cảm ơn”. Xem ra nơi này cũn