Snack's 1967
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321863

Bình chọn: 8.5.00/10/186 lượt.

của anh mình? Chuyện này có thể khiến cô vui mừng đến mấy ngày.

Nhưng, người định không bằng trời định, nụ cười này của cô chỉ duy trì đến khi nhìn thấy bóng dáng Lưu Khải Hiên ở phòng khách thì ngưng, "Nguy rồi! Em quên báo cho anh Lưu một tiếng."

"Không sao, anh sẽ giúp em chống đỡ." Tử Duy cười cười, bàn tay xoa xoa đầu Tử Đức, rồi bước về hướng phòng khách.

Lưu Khải Hiên vẫn đứng ở sổ phía trước, hai tay vác bắt chéo sau lưng, giống như cả buổi tối vẫn đứng bất động như vậy, giống như pho tượng.

"Khải Hiên, đã trễ thế này, cậu vẫn chưa đi nghỉ sao?"

Sống lưng Lưu Khải Hiên khẽ run lên.

Nghỉ ngơi?

Tử Duy cho rằng anh ta có thể nghỉ ngơi được sao? Hắn cho rằng cả đêm không thấy bóng dáng của hắn, không biết rốt cuộc hắn đã xảy ra chuyện gì mà anh ta có thể an tâm trở về ngủ sao?

Hắn cũng biết hiện tại đã khuya lắm rồi vậy mà lại còn để mình lo lắng cho hắn! Lưu Khải Hiên đau lòng nhắm mắt lại, mím chặt đôi môi đang khẽ run.

"Hai người đói bụng không? Để tôi kêu má Vương dọn chút gì cho hai người ăn." Lưu Khải Hiên Bình tĩnh nói, lưng vẫn quay về phía bọn họ.

"Không đói bụng, chúng tôi ăn ở bên ngoài rồi." Tử Đức nhẹ giọng trả lời. Thật may! Giọng điệu của Lưu Khải Hiên nghe có vẻ không khó chịu.

Lưu Khải Hiên gật đầu một cái, "Tử Đức, khuya lắm rồi, em về phòng nghỉ ngơi đi! Tử Duy và anh có chuyện phải vào phòng làm việc nói." Nói xong, hắn tự động đi tới phòng làm việc trước.

Âu Dương Tử Đức nhìn Tử Duy bướng bỉnh giả làm mặt hề, sau đó chạy nhanh như chớp trở về phòng trên lầu.

Lúc này Âu Dương Tử Duy mới đi vào phòng làm việc.

"Tử duy, tại sao cậu xử sự cũng con nít giống như Tử Đức thế? Cô ấy còn nhỏ, không hiểu chuyện thì đã đành, sao cậu cũng như thế . . . . . ." Sau khi đóng cửa phòng làm việc, Lưu Khải Hiên rốt cuộc cũng biểu lộ cảm xúc.

Tử Duy ngạc nhiên nhìn anh ta, "Khải Hiên, sao sắc mặt của cậu lại tái nhợt như vậy? Có phải bị bệnh hay không?"

"Tôi không sao." Anh ta ngồi xuống ghế sa lon, "Tử Duy, người bệnh là cậu, cậu cứ đi như thế sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, cậu có biết không?" Anh ta cố gắng đè nén cảm xúc của mình.

"Cậu xem bây giờ không phải tôi rất tốt sao?" Âu Dương Tử Duy nhún nhún vai, ngồi xuống chiếc ghế da rất lớn sau bàn làm việc, dùng sức xoay tròn chiếc ghế."Cậu quá căng thẳng rồi."

"Tôi quá căng thẳng? Cậu nói tôi quá căng thẳng?" Lưu Khải Hiên lắc đầu ra vẻ không thể tin.

Anh ta vì Âu Dương Tử Duy mà trái tim cả đêm không yên, thế mà hắn lại nói anh ta quá căng thẳng?

"Chứ sao nữa! Ngoại trừ những chuyện trước kia vẫn không nhớ ra, tôi không phải là rất tốt sao? Cậu yên tâm, tôi không có việc gì." Tử Duy cười rất thoải mái.

"Yên tâm? Sao tôi có thể yên tâm được? Cậu biết không? Gần đây tin tức truyền thông vẫn theo dõi chặt chẽ thương tích của cậu tiến triển như thế nào, cổ đông chờ mãi vẫn không thấy cậu trở lại chủ trì đại cục, đã bắt đầu lo lắng, một số công ty cũng bắt đầu có thái độ chờ xem sự việc chuyển biến ra sao, ngay cả kế hoạch sáp nhập công ty Hân Quốc cũng bị ảnh hưởng. . . . . ." Lưu Khải hiên vuốt vuốt tóc, có vẻ mệt mỏi và buồn phiền, "Mà bệnh tình của cậu một chút tiến triển cũng không có. . . . . ."

"Khải Hiên, có phải cậu quá mệt mỏi hay không?" Tử Duy thấy được anh ta có vẻ buồn phiền cùng. . . . . . Tức giận.

"Tôi không sợ mệt mỏi, tôi lo lắng cho bệnh tình của cậu. . . . . ." Trong mắt của anh ta tràn đầy sự quan tâm.

"Tôi không có cách nào khác rồi." Tử Duy vừa nói vừa nhún vai.

Lưu Khải Hiên nhìn Âu Dương Tử Duy giống như một ậu bé chưa trưởng thành, trong lòng không khỏi một hồi đau nhói.

Tử Duy bị bệnh, bệnh khiến hắn không biết rõ mình là ai!

Tuy chỉ có ba mươi tuổi, nhưng trước kia hắn là một người bình tĩnh, lão luyện, nhìn hắn trưởng thành và chững chạc; nhưng bây giờ nhìn hắn xem . . . . . . Cảm giác giống như cậu bé mười lăm tuổi vậy!

Hắn thật sự quên mình là ai, cũng quên luôn quá khứ của bọn họ rồi!

Lưu Khải Hiên dựa lưng vào ghế, không còn chút sức lực nào nhắm hai mắt lại.

Đúng rồi! Tử Duy bị bệnh, mình không nên giận hắn, hắn chỉ là mất trí nhớ mà thôi, hắn sẽ phục hồi như cũ, hắn sẽ nhớ lại quá khứ. . . . . .

"Tử Duy, cậu mệt không? Nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai tôi lại tới thăm cậu." Hắn cố gắng gượng cười, rồi đứng dậy.

"Khải Hiên, tôi thấy. . . . . . Mấy ngày nữa tôi quay về công ty được rồi, thích nghi sớm một chút cũng tốt, nếu như chờ tới lúc tôi khôi phục lại trí nhớ, thì không biết phải chờ tới lúc nào!"

"Nhưng cậu không nhớ gì về tình hình và công việc của công ty. . . . . ."

"Không sao, có cậu ở đây, sợ cái gì? Tử Đức nói cậu là trợ thủ đắc lực của tôi, không phải sao?"

"Được rồi!" Lưu Khải Hiên lại mỉm cười. Anh ta có cảm giác thích được hắn tin tưởng.

"Khải Hiên. . . . . ." Tử Duy đột nhiên gọi hắn dừng lại, "Mặc dù tôi không thể nhớ lại chuyện trước kia, nhưng tôi hiểu rõ cậu là bạn tốt nhất của tôi, cám ơn cậu!"

Mặc dù hắn cũng không hiểu, tại sao hắn mất trí nhớ lại làm Khải Hiên khẩn trương như vậy. . . . . .

----------------

"Con gái, chương trình biểu diễn thế nào? Có ai bìn