ể nàng phải buộc lòng đi lần nữa.
- Tôi đâu có đuổi nó? Giáo sư La Nghị quát.
- Nhưng hình như người nào trong nhà họ La cũng muốn đuổi nàng đi cả.
Trung Đan nhìn thẳng vào giáo sư Nghị chàng nhấn mạnh từng chữ một.
- Thưa giáo sư, Ức My là gì của ông?
Chậm rãi lấy tấm hình trong túi đưa ra trao cho giáo sư Nghị, Trung Đan tiếp:
- Tấm hình này là ai đây?
Tôi liếc sang nhìn tấm hình, đó là hình Khởi Khởi lúc còn bé. Tôi lạ
lùng nhìn Trung Đan rồi lại nhìn giáo sư Nghị, không biết chàng đang làm trò gì?
Nhưng hình như ông Nghị đang tức giận, đôi mắt tròn
xoe, râu tóc ông dựng đứng lên, giựt lấy tấm hình, tay ông run rẩy. Một
lúc lâu ông mới ậm ự hỏi:
- Trung Đan, anh tưởng anh có quyền tò mò bí mật gia đình người khác à?
- Không phải thế. Tôi chỉ muốn bảo vệ người tôi yêu, chỉ muốn nàng không bị ám hại.
- Ai ám hại nó.
Trung Đan nhìn tôi:
- Ai biết, nhưng có thể là người biết rõ thân thế của nàng ganh ghét
nàng. Thưa giáo sư, tôi nghĩ rằng tốt nhất là ngài nên nói ra, thật ra
nàng là ai?
Đôi mắt giáo sư mở lớn, tôi tưởng chừng như ông sẽ nhảy chồm về phiá Trung Đan. Nếu xe hỏa ngừng lại, không biết hậu quả
sẽ thế nào. Trung Đan chủ động cái nhìn. hai người nhìn nhau không nói
gì cả. Xe hỏa vẫn lao vút trong màn đêm bỏ lại phiá sau những tàn lửa
bay bay.
Đến ga Vạn Huê ánh đèn sáng rực lên, Giáo sư Nghị nhẹ nhàng hỏi:
- Anh đã biết được gì?
Trung Đan nhỏ giọng:
- Không nhiều lắm. Nhưng nếu giáo sư cứ giữ kín mãi thì không sáng
suốt chút nào, có bí mật nào không lộ ra đâu? Ức My cũng có quyền hiểu
rõ đời của nàng chứ?
Giáo sư La Nghị lẩm bẩm điều chi trong miệng, Trung Đan lại tiếp:
- Nếu ngài thấy rằng Ức My cần phải ở lại nhà họ La, có lẽ giáo sư đã có những lý do riêng của giáo sư. Nhưng nếu ở trong nhà ông Ức My chỉ
như là một kẻ ở đậu không hơn không kém, thì chi bằng ngài hãy để cho
nàng được sống một cuộc đời tự do, không bị sỉ nhục có hay hơn không.
- Sỉ nhục? Ai sỉ nhục nó chứ?
- Chính Khởi Khởi. Cô ấy khinh thường Ức My, lý do lớn nhất là tưởng rằng nàng chỉ là đứa con côi đến ăn nhờ ở đậu.
Giáo sư Nghị giật mình. Tôi có cảm giác như ông ta đang run rẩy. Xe
hỏa ngừng lại ở sân ga Đài Bắc, tiếng máy khuếch âm cho biết đã đến nơi
rồi. Trung Đan đứng dậy, xách hành lý của tôi và lồng thỏ bước về hướng
cửa. Chàng hỏi giáo sư Nghị:
- Thưa giáo sư, địa vị của Ức My và Khởi Khởi có ngang nhau chăng?
Ông Nghị bước xuống xe, đứng nơi sân ga ông nhìn Trung Đan nói:
- Cũng không hoàn toàn ngang nhau.
Tôi nhảy xuống xe đi qua hai hàng lan can bước ra ngoài. Những chiếc
xe xích lô, taxi tranh nhau đón khách. Trung Đan nhìn giáo sư Nghị:
- Bây giờ đi đâu?
- Về nhà, chớ còn đi đâu nữa.
Ông Nghị giận dữ.
- Về nhà ông à?
Giáo sư Nghị ưỡn ngực ra, bàn tay ông trên vai tôi run rẩy, ông nói:
- Đúng vậy, về nhà tôi cũng là nhà của Ức My.
Trung Đan thở phào, chàng ngoắc tay gọi taxi. Chúng tôi chui vào, Trung Đan nói với bác tài:
- Đến đường Roosevelt! Rồi quay sang tôi - Em làm gì đó?
Tôi đáp:
- Dạ, chú thỏ của em nó đang nóng ạ.
Giáo sư Nghị hơi rung động, ông thở dài:
- Cũng lại là chú thỏ. Bản tính em giống hệt mẹ.
Tôi hỏi một câu mà đã lâu rồi lòng vẫn nghi vấn:
- Thế mẹ tôi là ai?
Từng chữ, từng chữ một, giáo sư Nghị nhấn mạnh:
- Là vợ tôi! Ánh trăng tuyệt đẹp ngoài khung cửa.
Chúng tôi quây quần trong phòng khách: Giáo sư La Nghị, Trung Đan, Hạo Hạo, Khởi Khởi và tôi. Chỉ thiếu một mình bà Nghị, có lẽ bà đã ngủ rồi, vì khi tôi, Trung Đan và
ông Nghị về đến nhà đã hơn 10 giờ. Giáo sư Nghị lần lượt cho người gọi
Hạo Hạo và Khởi Khởi xuống và dặn đừng phá giấc ngủ của bà Nghị.
Khi mọi người đã tụ họp đông đủ, chúng tôi ngồi thành vòng tròn, chính giữa là hỏa lò cháy đỏ. Đêm đã khuya lắm rồi, cửa kính đã đóng chặt,
ánh trăng vờn đục khung mây, trong phòng đèn đã được thắp sáng tỏa những tia sáng mờ ảo tạo nên cảnh âm u. Hỏa lò với những ánh lửa bập bùng soi rõ từng nét mặt.
Giáo sư La Nghị tựa người vào ghế, đôi mắt mơ màng nhìn vào lửa, bắt đầu kể lại chuyện ngày xưa:
- Năm ấy là năm Dân Quốc thứ 27. Vừa tốt nghiệp đại học xong, tôi bắt đầu đi khảo cứu địa chất. Tôi đến vùng Quảng Tây, Quí Châu vừa du lịch, vừa thu thập một số đá Chung Vũ và Thạch cao. Trời vừa sang thu, tôi
cũng vừa tới My Đàm, một thị trấn thuộc tỉnh Quí Châu, thì gặp Tú Lâm mẹ của Ức My.
Giáo sư La Nghị ngừng lại, nhìn tôi rồi quay sang nhìn Hạo Hạo, ông tiếp:
- Cũng là mẹ của Hạo Hạo.
- Gì?
Hạo Hạo hoảng hốt kêu lên. Ông Nghị chận lại:
- Đừng nóng, để tôi kể tiếp.
Rồi đưa tay lên xoa mũi, mắt ông rơi vào cõi suy tự một lúc ông tiếp:
- Tôi quên nói là thuở xưa nhà tôi rất giàu có. Cha tôi là một trong
những thương gia nổi tiếng nhất tại Quế Lâm. Tôi lại là con một nên thụ
hưởng cả một sản nghiệp to tát của cha già. Ra trường xong, mang theo
hai người tớ để phục dịch, tôi đã đi đến những vùng lân cận vừa để du
lịch, vừa để khảo sát địa chất tại nơi đó. Thật ra nói là vậy chớ khảo
sát địa chất chỉ là một cái cớ nhỏ