anh lên tiếng trước. Không biết trải qua bao lâu, rốt cuộc An Tuấn
Hạo cũng mở miệng nói chuyện.
" Ba mẹ anh mất khi anh mười tuổi, vì thế trong nhà chỉ có anh cùng
chị gái nương tựa nhau mà sống. Chị vì anh làm rất nhiều việc, để có
tiền cho anh đi học. Cách đây mười năm, chị kiếm được một công việc thư
ký tại một văn phòng. Cứ nghĩ rồi đây cuộc sống của hai chị em sẽ có thể cải thiện hơn một chút. Nào ngờ chỉ hai năm sau thì anh phát hiện chị
mang thai. Hỏi ra mới biết được thì ra cái thai đó là của tổng giám đốc
tại công ty chị làm việc. Tuy nhiên gia đình anh ta lại chê chị anh xuất thân nghèo hèn, không xứng với con trai họ nên đã đưa tiền cho chị, bảo chị anh rời xa con trai của họ. " An Tuấn Hạo hít một hơi sâu, sau đó
tiếp tục câu chuyện.
" Chị vốn không hề nhận lời, vì chị không thể nào bỏ được người đó,
hơn nữa giữa hai người còn có con với nhau. Sau đó, có một hôm, có một
cô gái đến gặp chị anh và nói rằng cô ta là vị hôn thê của người kia. Cô ta yêu cầu chị anh chia tay với người kia, nếu không sẽ tung những tấm
ảnh mà chị anh trước đây đã từng làm việc tại quán Bar lên mạng. Dù sao
thì người kia cũng xem như có gia thế, chắc chắn sẽ không chấp nhận
chuyện bạn gái mình từng làm công việc như thế. Thực chất chị anh lúc đó chẳng qua là làm người pha chế rượu mà thôi, nhưng miệng đời ác độc, ai mà biết được sẽ có chuyện gì. Cho nên chị anh vì sợ ảnh hưởng đến tương lai của người kia, đã do dự. " An Tuấn Hạo nghĩ đến người chị đáng
thương của mình, không kiềm nén được xúc động.
" Không lâu sau, chị đọc báo biết được tin người kia cùng cô gái tự
xưng là vị hôn thê đó đính hôn. Chị anh không tin vào chuyện này nên đã
đến tìm người kia để hỏi cho rõ. Nào ngờ mới biết được thì ra anh ta
cùng cô gái kia đã xảy ra quan hệ, cho nên gia đình cô gái ấy bắt anh ta phải chịu trách nhiệm. Hơn nữa hoàn cảnh gia đình anh ta hiện giờ rất
cần sự giúp đỡ từ gia đình cô gái kia nên anh ta không còn sự lựa chọn
nào khác. Lúc đó chị anh quá đau lòng nên đã bỏ chạy ra ngoài, và bị ôtô đâm bị thương. Khi đưa vào bệnh viện thì chỉ cứu được đứa nhỏ, còn chị
anh thì đã qua đời. " An Tuấn Hạo nói đến đây, không khống chế được mà
rơi nước mắt.
" Đứa bé năm đó chính là Tuyết Nhi. " Tuyết Dung nghe xong câu chuyện cũng đoán được phần nào.
" Đúng vậy, Tuyết Nhi chính là con gái của chị anh cùng người kia.
Anh chỉ là cậu của con bé. Nhưng anh cùng chị từ nhỏ đã hiểu biết cảm
giác không có cha mẹ thì những đứa bé sẽ ra sao. Vì thế, để Tuyết Nhi
lớn lên không bị mọi người chê cười, anh đã nhận con bé làm con mình.
Anh hy vọng Tuyết Nhi có thể vui vẻ mà trưởng thành, không lo nghĩ. " An Tuấn Hạo cuối cùng cũng đem bí mật mà mình đã giấu diếm suốt tám năm
nay nói ra hết. Hôm nay anh cũng xem như đã trút được gánh nặng trong
lòng mình.
" Anh nên nói cho Tuyết nhi biết sự thật. Con bé có quyền được biết chuyện này. " Tuyết Dung nhìn An Tuấn Hạo chân thành khuyên.
" Con bé chỉ mới tám tuổi. Anh sợ nó chịu đựng không được cú sốc này. " An Tuấn Hạo có chút do dự, bối rối. Anh thật sự rất sợ nếu Tuyết nhi
biết chuyện này, liệu con bé còn có thể mà vui vẻ tiếp được hay không???
" Anh cảm thấy Tuyết Nhi giống những cô bé bình thường khác sao??? " Tuyết Dung cười, bình tĩnh hỏi lại.
" Ý của em là??? " An Tuấn Hạo dường như đã như nhận ra điều gì đó từ câu nói của Tuyết Dung.
" Ý của em là Tuyết Nhi là một cô bé thông minh, ít ra là so với
những đứa bé cùng tuổi với con bé. Hơn nữa con bé rất hiểu chuyện, con
bé sẽ hiểu cho anh thôi nên anh hãy nói cho nó biết đi. " Tuyết Dung
nhìn An Tuấn Hạo, nghiêm túc khẳng định lại lần nữa suy nghĩ của mình.
An Tuấn Hạo nhìn biểu hiện của Tuyết Dung, nở nụ cười nhẹ nhõm, ôm
lấy Tuyết Dung vào lòng. Giờ phút này đối với anh, chính là giờ phút
hạnh phúc nhất kể từ khi anh chào đời đến nay. Anh nhất định sẽ cố gắng
giữ gìn cảm giác hạnh phúc này, cho đến khi anh rời khỏi cuộc đời này.
" Định mệnh đúng là rất kỳ diệu. Nó mở ra một cánh cửa cho
một con người, rồi sẽ mang đến cho họ nhiều bất ngờ. Em nói có phải
không??? " An Tuấn Hạo cười nhẹ, bên tai Tuyết Dung hỏi nhỏ.
" Ân, giống như chúng ta, chỉ gặp nhau hai lần, mà đã đi đến nước
này. Đúng là nói ra rất khó tin, nhưng ít ra chúng ta không như những
người 'nhất kiến chung tình' kia. Họ mới đúng là tốc độ sét đánh, không
ai bì kịp. " Tuyết Dung cũng gật đầu đồng ý vô điều kiện vì suy nghĩ này của An Tuấn Hạo.
" Bất luận có hoang đường thế nào đi chăng nữa, anh cũng rất cảm ơn
định mệnh. Vì nó đã để anh gặp được em, để cho cuộc sống của anh sau này trở nên có ý nghĩa hơn, vui vẻ hơn. Anh không còn cầu gì hơn nữa, như
vậy là đủ rồi. " An Tuấn Hạo thật lòng đem những lời từ tận đáy lòng bày tỏ ra hết.
" Ân, em cũng vậy. Em trước đây cứ nghĩ cuộc sống của em sau này có
thể sẽ rất buồn chán. Vì ngoại trừ việc đi dạo phố cùng bạn bè và làm
việc ra, em không hề muốn làm gì hết. Nhưng mà xem ra sau này, em sẽ rất vui vẻ a~ Vì em có anh, còn có Tuyết nhi bên cạnh em mà, không phải
sao??? " Tuyết Dung giọ