hỏ giọng nói.
" Được a~ " Tưởng Hải Nguyệt nhìn con gái, sảng khoái đáp ứng.
Bất quá lời nói vừa rồi của bà, đã làm cho người nhà họ Triệu hoảng
hốt.'Xem ra Tưởng Hải Nguyệt cùng Lăng Thời Khiêm đều đã biết chuyện của An Tuấn Hạo cả rồi a.'
An Tuấn Hạo đứng đó, nghi hoặc trong lòng, nhưng không dám lên tiếng. Vì anh không chắc liệu với hai từ 'bạn trai' mà Tưởng Hải Nguyệt vừa
nói là chỉ anh hay là người khác nên anh quyết định im lặng trước hết
rồi tính sau.
Hôn lễ sau đó diễn ra một cách rất tốt đẹp. Chú rể và cô dâu tiến vào dưới sự chứng kiến của quan khách, mỉm cười nhìn nhau nói lời thề trăm
năm. Sau đó là trao nhẫn cho nhau, và trước mọi người họ đã chính thức
trở thành vợ chồng.
..........
" Cậu rất dũng cảm. " Lăng Thời Khiêm nhìn An Tuấn Hạo không tiếc lời khen ngợi.
Sau khi kết thúc hôn lễ, ông đã cố tình mời An Tuấn Hạo ra gặp riêng
để nói chuyện. Ông chỉ hy vọng có thể làm sáng tỏ mọi chuyện để con gái
bảo bối của ông khỏi phải đau lòng.
" Chủ tịch Lăng, ông nói vậy là sao??? " An Tuấn Hạo nghi hoặc hỏi.
" An Tuyết Nhi thật là con gái của cậu sao??? " Lăng Thời Khiêm trong giọng nói lúc này còn bao hàm một chút khẳng định. Chứng tỏ ông ta hoàn toàn chắc mình đang hỏi vấn đề gì.
An Tuấn Hạo nghe xong câu hỏi này, không khỏi sững người. 'Không thể
nào, chuyện này năm đó ngoài trừ mình và người đó ra, không ai biết.
Người đó đã qua đời thì chỉ còn mình là biết bí mật này thôi. Làm sao mà ông ta biết được cơ chứ???'
" Trên đời này không có gì là bí mật cả. Chỉ cần bỏ ra chút tiền là
có thể thuê người điều tra được ngay. " Lăng Thời Khiêm hảo tâm nhìn An
Tuấn Hạo giải thích. Ông thật không ngờ cậu trai trẻ này cũng có mặt rất ngây thơ.
" Chủ tịch Lăng... " An Tuấn Hạo do dự lên tiếng, nhưng đã bị Lăng Thời Khiêm ngắt lời.
" Cứ gọi tôi là bác trai. Cậu và con gái tôi quan hệ như thế, không cần phải khách sáo đâu. "
" Tôi và Tuyết Dung có kết quả sao??? " An Tuấn Hạo nghe vậy, cúi đầu ảo não.
" Đây là lần đầu tiên tôi thấy con gái mình, vì một người đàn ông mà
đau đầu như thế. Vì một người mà mất ngủ, thậm chí vì người đó mà không
tiếc cùng người ông thương yêu nó từ nhỏ đến lớn đối nghịch. " Lăng Thời Khiêm nhớ đến biểu hiện của Tuyết Dung suốt ba tuần nay, không khỏi lắc đầu. 'Đúng là con gái lớn rồi không thể giữ lại mà.'
" Chủ...bác trai, bác nói vậy là sao??? " An Tuấn Hạo khó hiểu hỏi lại.
" Là sao??? Chẳng phải cậu cũng thích con gái tôi nhưng vì e ngại con gái tôi không thích cậu nên mới không dám nói ra sao??? Còn con gái
ngốc của tôi, nó bảo đây là lần đầu cùng một người đàn ông tiếp xúc qua
hai lần mà động lòng. Nhưng mà cậu lại có thêm một đứa con gái, chính vì điều này đã khiến cho ba vợ của tôi phản đối. Tuyết Dung từ nhỏ chưa
từng cùng ông ngoại của nó trái nghịch điều gì. Đây là lần đầu tiên và
cũng vì cậu mà cãi lời ông nó. Nhưng nó vẫn sợ cậu không thích nó, nên
nó mới không dám lên tiếng trước đấy thôi. " Lăng Thời Khiêm lắc đầu
than nhẹ.
'Hai người trẻ tuổi này. Đúng là khiến người đau đầu mà. Tuyết Dung
cũng thế, thường ngày làm gì cũng rất quyết đoán, nhưng không ngờ, khi
vướng vào chuyện tình cảm rồi thì lại trở nên nhút nhát như thế. Đúng là không thể nào đoán trước được mà.'
" Bác trai, bác nói thật sao??? " An Tuấn Hạo cứ nghĩ mình đang mơ nên muốn khẳng định lại lần nữa.
" Đương nhiên là thật. Chứ cậu nghĩ tôi không có việc gì làm, tìm cậu để đùa vui sao??? " Lăng Thời Khiêm ngữ khí có chút hờn giận.
" Nhưng mà còn ông ngoại của Tuyết Dung thì làm sao bây giờ ạ??? " An Tuấn Hạo lo lắng hỏi.
" Yên tâm, Hải Nguyệt và tôi đã nói rõ sự tình cho ông cả rồi. Tôi
chỉ hy vọng cậu có thể đem đến cho con gái tôi hạnh phúc. Hơn nữa theo ý kiến của tôi, cậu cũng nên cho Tuyết Nhi biết mọi chuyện. Dù sao thì
chuyện này, con bé cũng có quyền được biết. " Lăng Thời Khiêm dùng ngữ
điệu chân thành nhất lên tiếng. Hiện giờ ông hoàn toàn không còn là chủ
tịch tập đoàn Khải Thiên cao cao tại thượng mà chỉ lấy tư cách một người làm cha để khuyên nhủ thôi.
" Bác trai, xin bác yên tâm. Cháu nhất định sẽ cho Tuyết Dung hạnh
phúc. " An Tuấn Hạo giọng nói tràn ngập khẳng định. Đây hoàn toàn là
những lời xuất phát từ tận đáy lòng của anh nên anh không cần thiết phải đắn đo suy nghĩ.
" Còn về chuyện của Tuyết Nhi, cháu sẽ cân nhắc sau. Xin bác đừng can thiệp. " khi nói về vấn đề này thì An Tuấn Hạo trong giọng nói lại hàm
chứa tức giận, cùng đầy nỗi oán hận.
" Hảo, tùy cậu vậy. " Lăng Thời Khiêm không ép. Vì ông biết chuyện
này, quyền quyết định hoàn toàn nằm trong tay An Tuấn Hạo, ông thật
không tiện xen vào.
.........
Vừa chia tay cùng Lăng Thời Khiêm, An Tuấn Hạo đã nhìn thấy Tuyết
Dung đứng bên ngoài chờ mình. Từ ánh mắt của đối phương, hai người hoàn
toàn nhìn ra được tình cảm đã cất chứa trong lòng hai người từ bấy lâu
nay. Cho nên không cần nói nhiều lời hoa mỹ, giờ đây An Tuấn hạo chỉ là
im lặng lái xe, chở Tuyết Dung ra bờ biển, ngồi đó, không nói tiếng nào.
Tuyết Dung cũng không làm phiền anh, chỉ im lặng ngồi bên cạnh, chờ
đợi