Tuyết Nhi lại là bé ngoan trong bé ngoan nên cần tuân thủ tuyệt đối lời của mẹ'. Cho nên cả hai làm sao có thể không nghe theo cho được.
" Đây là đạo đãi khách của các người sao??? " Cố Mộng Tuyền nhịn không được, lên tiếng chặn ngang.
" Bộ các người là khách sao??? Có khách gì mà trừng như thể hận không giết được chủ nhà không bằng. " Tuyết Dung cười lạnh đáp lời.
Đối với hạng đàn bà này, cô mới khinh thường tốn thời gian mà tiếp
đón. Vừa mất thì giờ, vừa tốn nước uống, tốn nước bọt nói chuyện, lại
càng nhàm chán, không vui. Nhiều cái hại như thế, có ngu cô mới đi làm.
" Cô..." Cố Mộng Tuyền tức giận không nói nên lời.
" Chúng ta có thể nói chuyện sao??? " bên cạnh Trương Tuấn Khải bình tĩnh hơn, nhìn An Tuấn Hạo lên tiếng.
" Bà xã của tôi vừa nói, chúng tôi cần vào nha. Cho nên xin lỗi,
không thể. " An Tuấn Hạo một bộ ngoan ngoãn nghe lời vợ trả lời, hoàn
toàn không để ý sắc mặt xanh tím của ba người còn lại.
Tuyết Dung thì ngược lại, mỉm cười hài lòng nhìn An Tuấn Hạo. Bất quá khi nghĩ đến hai chữ bà xã vừa rồi, khiến cô không khỏi tim đập nhanh,
hai bên tai cũng đỏ lên. Để tránh ngượng ngùng, cô nhanh chóng đẩy An
Tuấn Hạo cùng Tuyết Nhi vào nhà, sau đó đóng cửa lại.
Để mặc phía sau ba người còn lại vẻ mặt tức giận không thôi, Trương
phu nhân hầm hực bỏ đi, Cố Mộng Tuyền thì không cam lòng, đứng trước cửa mắng to.
" Các người chờ đó. Tôi nhất định sẽ cho các người biết tay, đừng có lên mặt. "
" Đi thôi, đứng đây để mất mặt à. " Trương Tuấn Khải đau đầu, lôi kéo Cố Mộng Tuyền rời đi.
" Các người cho tôi chờ. Tôi nhất định sẽ khiến các người hối hận vì
chuyện hôm nay. " Cố Mộng Tuyền trước khi đi còn không quên hét thêm một câu.
Mọi người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ và nghị luận. Do mấy ngày nay,
hai nhà Trương, Cố rất nổi tiếng nên mọi người ở đây đều nhận ra họ. Có
nhiều người bắt đầu tụ lại với nhau nhỏ giọng thầm thì và khinh thường.
Trương Tuấn Khải thấy vậy, sắc mặt càng thêm khó coi. Dùng một tay
che lại miệng của Cố Mộng Tuyền, tay còn lại thì lôi kéo cô ta rời đi.
" Ba, không cần quan tâm đến bọn họ, không cần để chuyện này trong lòng. " vừa vào đến nhà, Tuyết Nhi đã ôm lấy cổ An Tuấn Hạo. nhẹ
giọng an ủi.
" Con gái ngoan, ba không sao đâu. " An Tuấn Hạo nghe xong lời Tuyết Nhi, không khỏi mỉm cười.
" Hai cha con đúng thật là.... " Tuyết Dung nhìn hai người, lắc đầu cười khổ.
" Mẹ, mẹ cũng không cần bận tâm đến họ. Mặc kệ họ đi. " Tuyết Nhi mỉm cười tươi tắn, nhìn Tuyết Dung khẽ nhắc nhở, trong lòng thì lại cười
thầm, ' hì hì, mẹ ganh tỵ nha.'
" Ân, bà xã, em không cần quan tâm đến bọn họ làm gì. " An Tuấn Hạo cũng gật đầu đồng ý với Tuyết Nhi.
" Ai là bà xã của anh chứ!! " vừa rồi nhất thời vì ba người kia mà
Tuyết Dung đã quên mất chuyện này. Bây giờ An Tuấn Hạo lại nhắc đến,
khiến cho cô không khỏi ngượng ngùng.
" A, đúng là bây giờ chưa phải. Thế chúng ta lập tức đi đăng ký nha. " An Tuấn Hạo vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu nhìn Tuyết Dung, cười đầy ẩn ý.
" Hừ!! " Tuyết Dung giả vờ hờn dỗi, quay mặt đi không thèm nhìn An Tuấn Hạo.
" Mẹ mắc cỡ nha. " Tuyết Nhi cười trêu chọc.
" Cái con bé này, đừng ghẹo mẹ con. " An Tuấn Hạo nhìn ái thê sốt ruột, lập tức bênh vực.
" Nha~ " Tuyết Nhi cúi đầu, tỏ vẻ 'hối hận' không thôi.
" Được rồi, mau vào trong đi. Chúng ta cùng nhau nấu cơm. " Tuyết Dung lắc đầu, thật sự bó tay với hai cha con nhà này rồi.
Hai cha con mỉm cười nhìn nhau, đồng thanh, " Tuân lệnh bà xã/ mẹ. ". Sau đó lập tức theo sau đi vào, cả ba người trở lại bầu không khí vui
vẻ như mọi ngày.
..........
Tương phản, lúc này tại Trương gia, lại là một bầu không khi u ám,
nặng nề. Hai nhà Trương, Cố đều tập trung tại đây để tìm cách giải quyết vấn đề hiện tại. Nhưng vẫn chư có ai có thể đưa ra chủ ý hay nào.
" Chẳng phải tôi đã bảo khi đến đó cần ăn nói nhỏ nhẹ, để thuyết phục người nhà họ An đồng ý đứng ra chứng thực mọi chuyện chỉ là lời đồn hay sao??? Tại sao các người lại chẳng thèm quan tâm đến lời nói của tôi,
mà lại nóng nảy như thế hả??? " chủ tịch tập đoàn Tuân Hoa, Trương Chính khải, tức giận mắng to.
" Các người đúng là thành sự không xong, bại sự có thừa mà. Nhất là
con đó, đúng là đồ vô dụng mà. " bên này, chủ tịch tập đoàn Cố thị, Cố
Mạnh cũng tức giận không kém gì, chỉ thẳng vào Cố Mộng Tuyền mà mắng.
" Ba, là do An Tuấn Hạo và vợ anh ta quá đáng, có liên quan gì con chứ. " Cố Mộng Tuyền không cam lòng cãi lại.
" Vợ, chẳng phải An Tuấn Hạo chưa kết hôn sao??? " Trương Chính Khải khó hiểu hỏi.
" Nhưng rõ ràng hai người họ xưng hô với nhau như vợ chồng mà. " Cố Mộng Tuyền cúi đầu, nhẹ giọng giải thích.
" Tôi nhớ ra rồi. " lúc này, Trương phu nhân đang ngồi một bên im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng.
" Bà lại điên gì thế hả??? " Trương Chính Khải không kiên nhẫn hỏi.
" Là cô ta, vợ của An Tuấn Hạo. Khi nãy khi nhìn thấy cô ta, tôi cứ
cảm thấy quen quen, nhất thời không nghĩ ra. Nhưng hiện giờ thì tôi đã
nhớ ra cô ta là ai rồi. " Trương phu nhân một bộ bừng tỉnh, liền nhanh
chóng giải thích.
" Thế rốt cuộc cô ta là ai??? " Cố p
