Tân, bánh Pút đinh quan trọng hơn cô, nhất định không sai.
Tân Hạ Noãn
dừng xe tại một bãi giữ xe trước một siêu thị khá lớn. Đối với những món hàng màu mè hấp dẫn, Tân Hạ Noãn đều đi lướt qua, đi thẳng tới quầy bán thực phẩm dành cho vật nuôi.
Cô nhìn từ
trên xuống dưới quầy hàng, mọi chủng loại đều có ngoại trừ loại Thiên
Nhạc Nhạc. Tuy nhiên cũng may là kệ hàng ngay bên cạnh có một gói, cô
vừa mới vươn tay tới định lấy, thì đã có một bàn tay khác cũng vươn tới
trước cô, Tân Hạ Noãn ngẩng đầu nhìn, không khỏi thầm cảm khái sao thế
giới thật nhỏ, quả nhiên là oan gia ngõ hẹp.
Liêu Tu cũng kinh ngạc, “Sao em lại đến siêu thị này?”
Tân Hạ Noãn cười ngượng ngùng, “Đi ngang qua mua thức ăn cho chó.”
Liêu Tu nhìn gói hàng trên tay mình, đưa cho Tân Hạ Noãn, “Cầm đi, chỉ còn có một túi.”
Tân Hạ Noãn hơi ngượng ngùng khi nhận, khách sáo nói một câu, “Vị hôn thê của anh đâu?”
Liêu Tu
không nói lời nào, dường như không muốn đề cập tới vấn đề này. Tân Hạ
Noãn cũng im lặng không nói, cô suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết
định tốt nhất nên rời đi, liền nói với Liêu Tu: “Em về nhà.”
Liêu Tu muốn nói gì lại thôi, thấy Tân Hạ Noãn sắp sửa quay đi, anh lại sốt ruột níu cô lại, Tân Hạ Noãn ngẩn người, nhìn anh ngạc nhiên. Liêu Tu nói: “Chúc mừng em.”
Tân Hạ Noãn
không hiểu chúc mừng cái gì, cô có gì cần chúc mừng? Liêu Tu bổ sung:
“Rốt cục em cũng cưới Lục Tử Ngân, không đáng chúc mừng sao?”
Thì ra là
vậy. Tân Hạ Noãn mỉm cười nhưng trong lòng thì không cười nói, cũng
không biết lời này của Liêu Tu là nói móc cô hay thật tâm chúc phúc. Cô
cũng đành đáp trả một câu, “Vậy cũng chúc mừng anh, rốt cục anh cũng tìm được một người luôn quan tâm anh.”
Liêu Tu cười chua sót, vẻ mặt không có gì là tự tại, “Có được một câu nói yêu của
một người, cho dù không hạnh phúc vẫn muốn ở bên cạnh nhau. Anh tình
nguyện muốn người yêu anh.” Anh không nhìn thẳng vào cô, cũng không biết là vì chột dạ không có dũng khí hay là có ẩn tình gì khác. Tuy nhiên
những lời đó thật rung đông Tân Hạ Noãn. Bỗng nhiên cảm thấy những lời
này từng câu từng chữ rất giống trong tiểu thuyết kinh điển. Cô rõ ràng
biết Lục Tử Ngân là người giữ nhiều suy nghĩ trong lòng, không thể chống cự lại suy nghĩ muốn ở bên cạnh anh, tuy nhiên đó lại chính là yêu, cho dù không hạnh phúc vẫn muốn ở bên cạnh? Dù sao cũng không đến phiên
người ngoài như cô suy nghĩ cho Liêu Tu, cô cũng không biết là ai bất
đắc dĩ hơn ai. Cô cười cười, “Cái này gọi là tự ngược đãi bản thân.”
Liêu Tu mỉm
cười, vừa lúc ấy điện thoại đổ chuông, anh cầm di động mở máy, “Alo, ừ,
anh đang ở siêu thị mua thức ăn cho cún Nữu đây.”
Tân Hạ Noãn
ngây ngốc tại chỗ. Nữu… Tên này từng nghe Liêu Tu nhắc tới một lần. Lúc
trước khi hai người còn bên cạnh nhau, Liêu Tu từng nói anh thích có một đứa con gái tên Nữu. Liêu Tu giải thích, Nữu giống như Noãn, mang lại
cảm giác ấm áp trong lòng.
Tân Hạ Noãn
thấy Liêu Tu nói chuyện điện thoại thì quay đi trước. Liêu Tư nhìn theo
bóng dáng Tân Hạ Noãn, lặng yên không nói gì, chỉ còn nghe thấy giọng nữ trên điện thoại, “Anh yêu? Alo, anh còn đó không?”
Liêu Tu mãi mới phản ứng lại, thản nhiên nói, “Ừ, em nói tiếp đi.”
Tân Hạ Noãn
sau khi về nhà đổ thức ăn cho chó vào cái tô cho chú chó, chuẩn bị đi
lên lầu. Bà Tân đang xem tivi, nhảy dựng lên, “Tân Hạ Noãn, con lại
đây.” Tân Hạ Noãn thầm nghĩ, không tốt, mẹ cô lại muốn hỏi han gì đây.
Cô tập tễnh
đi qua, bà Tân liếc mắt một cái, ý muốn cô ngồi xuống. Tân Hạ Noãn ngoan ngoãn ngồi xuống. Bà Tân liền đi thẳng vào vấn đề, “Hôm nay sao lại về
trễ như vậy?”
“Đi ra ngoài xã giao thôi, mẹ cũng biết hiện tại thân phận con không như trước, lúc
nào cũng có những cuộc xã giao không lớn thì nhỏ.” Trong lòng cô giờ mới hoàn hồn. Nếu không phải có cuộc gọi đòi mạng của mẹ, chỉ sợ cô không
thể là chậu về hợp phố. Khi đó quả thực là cô đã quá xúc động.
Bà Tân vốn
biết tính con gái, đương nhiên nhìn ra trong lòng cô đang dấu diếm cái
gì, bà không khỏi nhíu mi, “Nói thật.” Biểu tình rất nghiêm túc. Tân Hạ
Noãn chỉ có thể làm bộ chẹ miệng, nhẹ giọng ho khan hai cái, “Con nói
thật mà, chỉ là, sao đó anh Tử Ngân uống rượu, con phải đưa anh ấy về
nhà…”
“Uống rượu?
Say rượi làm bừa?” bà Tân trừng mắt, tí nữa là nhảy dựng lên. Tân Hạ
Noãn bị biểu tình quá khích của mẹ dọa cho choáng váng, nên quên cả lắc
đầu. Bà Tân hít sâu, sau đó tỏ ra hơi nhụt chí, nghẹn giọng nói, “Không
có việc gì, bình thường…”
Tân Hạ Noãn
run đến tận lông mi. Bà Tân nói, “Dù sao sau khi đính hôn hai đứa cũng ở chung, chuyện đó cũng bình thường. Ai, thật sự là thời gian trôi nhanh
quá, lúc trước chỉ là hai đứa trẻ mặc quần yếm, giờ đã là vợ chồng, ai
có thể ngờ tới. Tạo hóa thật trêu người. Nhưng mà Noãn, con có sử dụng
biện pháp tránh thai không?”
Đầu Tân Hạ
Noãn nổi đầy vạch đen, cô nhìn thẳng vào bà mẹ đang liến thoắng ảo tưởng của mình, “Con với anh Tử Ngân rất trong sạch, không có gì cả.”
“Hả?” Bà Tân nhất thời không biết nói gì, “Chẳng lẽ con cũng như bố con với Lục Tử
Ngân tin theo lời Chúa, tr
