o quần anh là
“cô” nào, Lục Tử Ngân mới buông tay, day day thái dương, mơ màng nhìn
quanh: “Về đến nhà rồi à?”
Tân Hạ Noãn
hé miệng mỉm cười, nụ cười biến những uất ức trong lòng thành đường
mật, đỡ lấy mặt Lục Tử Ngân mà hôn lên, cô gọi anh, “Ông xã.”
Việc Tân Hạ
Noãn chủ động hiển nhiên làm cho Lục Tử Ngân còn bị vây trong trạng thái mê ly ngẩn người, vẫn còn ngây ngẩn cả người, mặc cho Tân Hạ Noãn hôn
mình. Tân Hạ Noãn thử dùng đầu lưỡi mình tách môi Lục Tử Ngân, có chút
dùng lực. Chẳng lẽ cô không thể hạ gục được Lục Tử Ngân dù chỉ một lần.
Hiển nhiên
là Tân Hạ Noãn đã vui mừng quá sớm. Lục Tử Ngân than nhẹ một tiếng, bắt
đầu đáp lại Tân Hạ Noãn. Tân Hạ Noãn tự hiểu rằng đây là do tự cô tìm
lấy. Lục Tử Ngân trở mình, áp đảo Tân Hạ Noãn ngược trở lại giường, hơi
thở của anh mang theo hơi rượu lan tràn, hô hấp ngày càng dồn dập, Tân
Hạ Noãn run rẩy siết lấy làn vải trên vai áo của Lục Tử Ngân, vừa sợ hãi lại mong chờ.
Về việc quan hệ nam nữ, một cô gái lớn tuổi như Tân Hạ Noãn sớm đã nghe qua. Trước
đây chỉ là loáng thoáng nói qua cùng các bạn học, nay gần kết hôn, cũng
có khi thích tụ lại tán gẫu chuyện trong gia đình. Thậm chí người bạn
còn nói đùa. Không hiểu gái già như Tân Hạ Noãn sẽ chịu đựng được tới
bao lâu. Nhưng nhà của cô dạy dỗ khá nghiêm khắc, quả quyết không có
hành vi không tốt trước khi kết hôn. Nhưng đối với loại chuyện này cô
vẫn có lúc cảm thấy tò mò, có mấy lần nhịn không được tìm mua thử phim A đến nhà Mạn Ny xem trộm. Kết quả cô lại càng xấu hổ mất mặt.
Lúc Tân Hạ
Noãn cảm thấy bàn tay Lục Tử Ngân vuốt ve thân thể mình càng lúc càng
dùng lực, Tân Hạ Noãn không khỏi nuốt xuống, thân mình không tự giác mà
cứng ngắc. Lục Tử Ngân dường như cũng nhận ra, anh rời khỏi môi cô, ánh
mắt thiêu đốt tựa như có thể làm tan băng thành nước, sau đó lại nhẹ
nhàng hôn xuống, vuốt ve, lúc này Tân Hạ Noãn mới thoáng thả lỏng thân
mình.
Bàn tay Lục
Tử Ngân vuốt ve nhẹ nhàng từ trên xuống, như mang theo một dòng điện
nhẹ, khiến cho Tân Hạ Noãn cảm thấy cả người tê dại, không thể hiểu nổi, dường như rất khó chịu, lại rất thích, thậm chí hai tay Tân Hạ Noãn
không tự giác mà ôm lấy cổ Lục Tử Ngân, dùng chính kỹ thuật ngây ngốc
của mình mà phối hợp.
Tân Hạ Noãn
cũng không biết vì sao mình lại đột nhiên to gan lớn mật như vậy, chỉ
cảm thấy thắc mắc hành động này là do cô bất tri bất giác làm ra hay là
xuất phát từ bản năng? Cô muốn Lục Tử Ngân? Càng suy nghĩ, tâm tư có
chút không nhất quán. Ngay sau đó bỗng vang lên thanh âm lảnh lót của
tiếng chuông điện thoại di động, dồn dập ngân lên. Đây chính là nhạc
chuông Tân Hạ Noãn cài riêng cho cuộc gọi đến từ nhà cô, đinh tai nhức
óc như tiếng sấm rền.
Hai người đều ngừng lại, Lục Tử Ngân hơi nheo mắt lại, mỉm cười nhìn xuống cô. Giống như là đang nói, chúng ta tiếp tục hay là em đi nhận cuộc gọi kia? Tân Hạ Noãn thấy anh cười đến không biết xấu hổ, trong lòng anh nhất định là đang rất đắc ý.
Cô đẩy anh
ra, xuống giường cầm lấy túi xách trên ghế, lấy điện thoại ra nghe, vừa
mới nhận cuộc gọi, từ đầu kia đã truyền tới giọng của bà Tân: “Hạ Noãn,
giờ là mấy giờ rồi? Còn chưa về nhà?”
“Mẹ, con về
nhà ngay đây.” Cô biết, chỉ khi qua mười giờ, vượt qua giờ giới nghiêm,
nhất định mẹ cô sẽ thúc giục cô. Cô quay đầu nhìn Lục Tử Ngân, anh đang
ngồi trên giường, áo sơ mi mở toang, lộ ra vầng cơ ngực gợi cảm đến mười phần, quần cũng đã cởi ra một nửa, như ẩn như hiện, nhìn vô cùng hấp
dẫn. Lục Tử Ngân lấy ra một gói thuốc lá, châm một điếu, hút vào hai
hơi, nói: “Anh uống rượu, không thể đưa em về, em lấy xe anh mà về, ngày mai em lại tới đây.”
Tân Hạ Noãn
chớp mắt nhìn anh, bất an thăm do biểu tình của Lục Tử Ngân, nhưng mà
anh chỉ ấn ấn thái dương, trên mặt không lộ ra cảm xúc gì nhiều. Tâm
tình lo lắng của Tân Hạ Noãn thư thái hơn, cô gật đầu với anh. “Vậy anh
đi ngủ ngay đi, ngày mai em sẽ quay lại sớm.”
Cô cầm lấy túi xách, chuẩn bị đi ra ngoài, Lục Tử Ngân đang ngồi bỗng gọi cô: “Noãn.”
Tân Hạ Noãn xoay người nhìn anh kỳ quái, tựa như đang hỏi có việc gì? Lục Tử Ngân mỉm cười, “Không có việc gì, chỉ muốn gọi vậy thôi.”
Tân Hạ Noãn
nhịn không được trừng mắt, quả nhiên tốt chất thần kinh của vị đại gia
này… có chút điên. Tân Hạ Noãn nhún vai, đi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa
phòng của Lục Tử Ngân lại. Lúc vừa đóng cửa lại, khuôn mặt Tống Nhất
Hạnh vốn đang rất bình tĩnh đột nhiên đỏ bừng, ngây ngốc cười trộm, cô
cũng không hiểu sao mình lại có biểu hiện ngu ngốc như vậy.
(Kat: =.=! thế là sờ tóp lại tại đây thật à? *lật bàn* làm ta ăn dưa bở!!!!)
Trên đường
lái xe về nha, Tân Hạ Noãn định mở nhạc nghe. Đúng lúc đó chuông điện
thoại lại vang lên, lại là tiếng chuông inh ỏi đòi mạng đó. Cô bắt máy,
“Mẹ, con đang đi trên đường.”
Bà Tân nói:
“Biết là con đang trên đường rồi, lúc về nhớ ghé qua siêu thị, mua một
ít thức ăn cho chó, nhớ phải là hiệu Thiên Nhạc Nhạc, mua cả bánh pút
đinh. Nghe nói có loại mới, con ăn thử, nếu thấy ngon thì mua.”
Tân Hạ Noãn vô lực đáp lại, “Vân, con biết.” Trong mắt bà