ống động.
- Cậu
phải cười nhiều mới đẹp. Một giọng nói từ trên cao vọng xuống. Xuân Phi ngẩng
đầu nhìn, chàng trai đứng trên giá đang cúi người xuống nhìn cô, ánh mắt toát
lên vẻ hưng phấn – Cậu cười rất xinh.
Lúc ấy
Xuân Phi mới phát hiện mình đang nhếch mép cười, thế là tức tối cúi đầu xuống,
không nhìn anh ta. Chàng trai tiếp tục tô vẽ, đợi đến khi Xuân Phi ngẩng đầu
lên thì anh ta đã vẽ xong một cây tùng cao chọc trời.
- Cậu ở
cùng Hạ Sâm Triệt à? Anh ta lại hỏi.
- Liên
quan gì đến cậu.
- Vậy
thì đúng rồi. Anh ta hứng chí nói – Vậy hai người tiến triển đến mức nào rồi.
Anh ta chọn Kỷ Vi hay chọn cậu….
- Liên
quan gì đến đồ thối nhà cậu. Xuân Phi bực mình nói ra những lời thô thiển. Cô
không nghĩ gì mà ném cả cái đĩa pha màu về phía anh ta. Chàng trai đưa tay đỡ
lấy, màu bắn tung tóe, bắn một mảng vào vị trí chính giữa. Chàng trai hét lên:
- Trời
ơi, tôi vẽ mãi mới được. Hỏng hết cả rồi, hỏng hết cả rồi.
- Đáng
đời.
Xuân
Phi khoái trí nhếch mép. Chàng trai nhảy từ trên giá xuống, vội vội vàng vàng
chạy xuống dưới hội trường nhìn, sau đó nhăn nhó, dáng vẻ như là trời sắp sập
xuống – Đúng là phải vẽ lại rồi, không có cách gì cứu vớt. Cô nàng ghê gớm này,
chẳng phải là nói chuyện bình thường sao…. Cô gái này là động vật máu lạnh,
tuyệt đối không được động vào. Hơn nữa cô ấy hoàn toàn không có nét quyến rũ
trong truyền thuyết, phải hình dung thế nào nhỉ? Giống như trận tuyết đầu tiên
của mùa đông, khiến người ta mong chờ nhưng lại muốn chống chọi với nó.
Xuân
Phi đến quán cà phê của trường mua cốc Capuchino.
Khi
quay lại, cô ngồi dưới khán đài nhìn các nam sinh bận rộn trên lễ đài. Thực ra
như thế này rất tốt, không bị ai làm phiền, không cần phải đưa màu, cũng không
cần đưa khăn, chỉ nhìn khu rừng rậm dần dần hiện ra trước mắt. Nếu những chú
chim trên tấm vải biết hát thì đó nhất định sẽ là âm thanh hay nhất trên thế
giới. Cô cứ ngồi im như thế suốt một buổi chiều. Đến lúc trời tối, Kỷ Vi tập vũ
đạo xong bước ra, hét to về phía chàng trai đang tô màu:
- Bùi
Vũ, đừng quên vẽ hai con thiên nga.
- Ừ,
biết rồi.
Lúc Kỷ
Vi quay người bước ra cửa mới phát hiện Xuân Phi cũng ở trong hội trường. Xuân
Phi không để ý đến cô ta. Cốc cà phê đã nguội, cô uống một ngụm, đắng ngắt. Kỷ
Vi đã dần quen với thái độ của Xuân Phi, thậm chí còn làm mặt xấu đáng yêu với
Bùi Vũ đang hướng ánh mắt tò mò về phía họ, sau đó đi ra khỏi cửa. Tiếng tay
cầm đập vào cửa vang lên trong hội trường, rất chói tai.
Xuân
Phi thở phù, sau đó cúi đầu thu dọn vài thứ, chuẩn bị về nhà.
- Cùng
đi ăn tối nhé. Bùi Vũ lau tay vào quần áo và nói – coi như là chuộc lỗi cho câu
hỏi bất lịch sự ngày hôm nay.
Vốn dĩ
Xuân Phi định nói không cần nhưng lại bắt gặp ánh mắt chân thành của Bùi Vũ.
Ánh mắt rất trong sáng. Một khuôn mặt rất mình thường, không tìm thấy bất kỳ ưu
điểm nào, nhưng cũng không tìm thấy bất kỳ khiếm khuyết nào. Ánh mắt săm soi
của cô khiến Bùi Vĩ thấy mình giống con khỉ đang làm trò trong vườn bách thú.
Anh không đợi câu trả lời, quyết định cầm lấy chiếc ba lô của cô rồi đi lên
phía trước. Xuân Phi lững thững theo sau.
Hai
người dừng lại trước tiệm ăn nhỏ ngoài trường học, anh ta tươi cười chào chủ
quán rồi nói:
- Ông
chủ, cho hai bát mỳ khoai tây, không thêm ớt.
Một
quán ăn không cầu kỳ, chỉ có vài người khách thưa thớt. Chủ quán là một cặp vợ
chồng ngoài ba mươi tuổi. Chiếc tạp dề của người đàn ông rất sạch sẽ. Người phụ
nữ nhặt lá vàng trong rổ rau rồi đưa cho người đàn ông.
- Tôi
không ăn ở quán ăn ven đường.
- Món
mỳ khoai tây ở quán này rất ngon, đảm bảo cậu ăn một lần sẽ muốn ăn lần thứ
hai.
- Tôi
không ăn. Cô từ chối rất dứt khoát. Chủ quán đứng cách đó không xa nghe thấy
rất rõ. Tay đang lấy mỳ cũng dừng lại. Bùi Vũ ra hiệu tiếp tục, sau đó mỉm cười
bí hiểm với Xuân Phi:
- Thế
này nhé, chỉ cần cậu ăn hết bát mỳ khoai tây này, mình sẽ nói cho cậu biết tất
cả những vụ bí mật của Kỷ Vi.
- Sao
cậu biết?
- Nực
cười. Bùi Vũ đắc trí nói – Anh chàng đẹp trai Bùi Vũ quyết chí trở thành tay
săn tin cao cấp cho các tờ báo về đời tư của các ngôi sao nổi tiếng làm sao có
thể không biết những tin đồn trong cái học viện Giai Kỳ nhỏ xíu này được.
Bát mỳ
khoai tây bốc khói nghi ngút được bưng ra. Xuân Phi nếm thử một miếng. Rất
thơm, nhưng cô không muốn thừa nhận, chỉ bĩu môi rồi nói:
- Cũng
tạm được.
- Haha,
rất ngon đúng không. Bùi Vũ đắm chìm trong thế giới của mỳ khoai tây – Trên thế
giới này mỳ khoai tây là ngon nhất…..
- Đợi
đã, nói về Kỷ Vi đi.
- Được
rồi, cậu không cần lo về Kỷ Vi. Cô ấy và Hạ Sâm Triệt không phải là một đôi.
Theo nguồn tin đáng tin cậy, hồi cấp hai Kỷ Vi học ở trường trung học ІІ trong
thành phố, là bạn của Hạ Sâm Triệt. Về sau chị gái của Hạ Sâm Triệt giới thiệu
cô ấy đăng ký thi học sinh năng khiếu của học viện Giai Kỳ. Bởi vì học sinh
năng khiếu của Giai Kỳ đều là những học sinh ưu tú không có điều kiện kinh tế.
Nhà
trường không những không thu tiền học phí mà hàng năm còn có thể nhận học bổng.
Xuân
Phi đặt đ
