nhở, rất hay bắt nạt bạn bè và kiếm chuyện gây sự. Có một điều mà Trúc
Diệp không hiểu tại sao bọn chúng lại tìm đến cô.
Một đứa có lẽ là trưởng nhóm đứng lến phía trước hất hàm nói với cô:
- Mày là Trúc Diệp phải không?
Trúc Diệp tuy có hơi sợ hãi nhưng vẫn bình tĩnh nói:
- Phải! Có chuyện gì không?
- Mày cướp người yêu của Hoàng Nghi?
- Tôi không hiểu các bạn đang nói gì?
Chát!
Một cái tát in hằn trên má của Trúc Diệp. Lực tay cũng không
phải là nhẹ. Mấy đứa khác thấy Trúc Diệp bị đánh vội cười
lớn như đang xem một màn hài kịch. Đứa trưởng nhóm đó phủi tay rồi khẽ nâng cằm Trúc Diệp lên nói:
- Mày đừng có giả vờ ngoan hiền nữa, có biết là buồn nôn lắm không? Nó chỉ có thể lừa được mấy thằng con trai ngu dốt kia
thôi.
Trúc Diệp khóe mắt hơi cay cay. Cô không phải khóc vì bị đánh
mà khóc vì nhục nhã. Từ bé đến giờ, cô chưa phải chịu cảnh
xỉ vả này bao giờ, bọn người này thật đáng sợ.
Rồi mấy đứa con gái đó lao vào Trúc Diệp như vồ vập con mồi
trước mặt. Đứa thì túm tóc, đứa thì đạp...khiến cho Trúc
Diệp chẳng biết làm gì với đám hỗn độn này.
- Dừng lại!.
Trúc Diệp thầm cảm ơn ai đã nói câu này.
Cả đám quay ra phía người vừa nói câu đó. Có thể là chúng sẽ lào vào đánh luôn cả tên đó. Tuy nhiên, khi nhìn mặt người này thì đứa nào đứa đấy mặt cắt không còn giọt máu. Là dân giang hồ, có ai không biết đến Nam Lâm cơ chứ? Và anh ấy đang đứng
trước mặt bọn nó. Cả đám chỉ kịp quay ra nói một câu với
Trúc Diệp:
- Nếu không phải vì Nam Lâm thì mày đã chết với bọn tao rồi.
Nói xong cả bọn liền bỏ đi, mà nói đúng hơn là chạy.
Trúc Diệp lồm cồm bò dậy rồi bước đến chỗ Nam Lâm. Đầu tóc
cô bị đám người kia vò cho rối bù lên, quần áo thì xộc xệch
nhìn trông rất tội nghiệp.
- Sao anh lại đến đây?
Nam Lâm đưa tay vuốt lại mái tóc cho Trúc Diệp. Rồi cầm lấy chiếc ba lô của Trúc Diệp nói:
- Bố bảo anh đi đón em về.
- Anh An Lâm có ở nhà không?
Nam Lâm cảm thấy hơi tức giận sau câu hỏi này. Anh đã cất công
đi đón Trúc Diệp thế mà người cô ấy hỏi lại là An Lâm. Nam Lâm bực tức quay gót bỏ đi lên phía trước. Bỏ dở luôn cả câu hỏi
của Trúc Diệp.
Trúc Diệp không hiểu vì sao Nam Lâm lại giận nhưng cô cũng không
hỏi. chỉ vội vàng chạy theo sau anh ấy về nhà. Hôm nay Nam Lâm
đã cứu cô khỏi mấy đứa con gái hư hỏng kia. Có lẽ buổi tối cô nên cảm ơn anh ấy. Việc cô muốn bây giờ là chạy ngay về nhà
rồi ôm chầm lấy An Lâm. Anh ấy không biết bây giờ gầy hay béo?
Có khỏe hay không? Đã lâu lắm rồi cô chưa được gặp anh ấy.
Vừa về đến nhà. Trúc Diệp đã quên cả việc chào bố mẹ, cô gọi to:
- Anh An Lâm.
An Lâm đang ngồi xem tivi, nghe tiếng của Trúc Diệp thì vội vàng bước ra mừng rỡ:
- Trúc Diệp.
Trúc Diệp chạy lại ôm chầm lấy An Lâm. Bao nhiêu nỗi nhớ nhung
như vỡ òa trong tích tắc. Trúc Diệp ôm chặt lấy bờ vai của An
Lâm. Rồi cô buông ra nũng nịu:
- Quà của em đâu?
An Lâm mỉm cười định lên phòng lấy quà cho Trúc Diệp nhưng lại nhìn thấy bộ dạng lôi thôi của cô. Anh vội hỏi:
- Em sao vậy?
Trúc Diệp trả lời nhanh:
- Bị mấy đứa con gái chặn đánh.
- Sao lại thế?
Trúc Diệp liền đẩy câu chuyện sang một hướng khác:
- Được rồi. Quà của em đâu? em chỉ muốn quà thôi.
An Lâm bị vẻ rối rít của Trúc Diệp làm cho quên cả câu hỏi
kia. Anh chạy lên phòng và xách một túi to đi xuống nhà.
Trúc Diệp thấy thế liền chạy đến đỡ lấy túi quà mỉm cười nói:
- Gì thế anh?
An Lâm nháy mắt:
- Em mở ra đi.
Trúc Diệp hào hứng mở túi quà ra. Bên trong có rất nhiều thứ. Đồ ăn và cả một hộp hình chữ nhật được gói gém cẩn thận
nữa. Cô liền lấy nó ra nhìn ngắm xung quanh, rồi lại lắc lắc.
Đang định mở ra thì Nam Lâm đi đến đá vào túi quà rồi nói:
- Vô vị!
Sau đó anh bước lên phòng bỏ mặc lại cái nhíu mày không vừa ý của Trúc Diệp. Anh ta là như vậy, suốt ngày chỉ thích phá
đám người khác. Trúc Diệp tức tối được một lúc thì quyết
định mở chiếc hộp trong tay mình. Cô trầm trồ khi bên trong là
một đôi giày búp bê màu đen rất đẹp. Chiếc nơ to che khuất cả
một vùng mũi giày khi đi vào chắc sẽ hợp với chân của Trúc
Diệp. Trúc Diệp vội vàng tháo chiếc dép đi trong nhà ra và xỏ giày vào. Cô lại một lần nữa thốt lên. Quả là rất đẹp. Có
lẽ đây sẽ là đôi giày đẹp nhất mà cô từng được đi. Đôi mắt
của Trúc Diệp như ngàn ánh sao tỏa ra, sung sướng có, mãn
nguyện có.
- Em có thích không?
Trúc Diệp mỉm cười gật đầu:
- Em rất thích.
Hôm