Nghiêu đều là sự thật.
Đầu não bị chấn thương sau tai nạn xe cộ, do vận khí của anh tốt,
khôi phục nhanh chóng, ngay cả trí nhớ cũng đã hồi lại, nhưng đúng là
vẫn có một số di chứng vẫn không thể cải thiện.
Anh phản ứng chậm đối với cảm giác đau đớn, phải nói là đầu óc anh
không tiếp thu được cảm giác đau đớn, chẳng hạn như trượt chân làm gãy
móng, nếu là người bình thường thì sẽ đau đến la trời la đất rồi, anh
lại chỉ cảm thấy giống như muỗi chích, đau trong nháy mắt, sau đó liền
mất cảm giác.
“Anh đang an ủi tôi sao?” Hoa Xảo Hủy ngừng lại động tác trên tay, ngẩng đầu nhìn anh.
Nhìn gương mặt anh, cô tự trách bản thân mình, cũng đều là do cô, vì
muốn mang cô thoát khỏi tình cảnh hỗn loạn kia, anh mới bị thương.
Còn nhỡ rõ lúc chạy ra khỏi đám cháy, anh từ đầu tới cuối đều nắm
chặt tay cô, một phút cũng không nới lỏng, cho dù cô vấp ngã, ảnh hưởng
đến tốc độ chạy thoát, anh cũng không bỏ cô lại một mình.
Ngụy Kính Nghiêu lúc đó, làm cho cô cảm thấy rất muốn dựa vào… khoan đã!
Khí thế hừng hực, la hét đám thiết kế chưa chịu bỏ chạy kia, thêm
việc nắm tay cô giúp cô tránh đi sự xô đẩy va chạm của đám người chạy
nạn, còn dùng giọng nói trấn an với cô rằng không sao cả, cõng cô tiếp
tục chạy khi gót giày cô bị gãy, anh…
Có phải rất có khí phách đàn ông hay không? Có phải rất có tố chất lãnh đạo hay không? (@K.Bee: SẶC!!!! )
“Anh hôm nay đột nhiên trở thành một Ngụy Kính Nghiêu đích thực, anh có biết không? Thiếu gia?”
Đột nhiên trở thành một Ngụy Kính Nghiêu đích thực —— Nguy rồi, lớp ngụy trang bị vạch trần rồi sao?
“Có sao?” Anh ôm cái gối, nghiêng đầu ra vẻ đáng yêu, dùng hành động
rất không giống Ngụy Kính Nghiêu thực sự để phả bỏ nghi ngờ của cô.
“Anh đột nhiên biến thành một Ngụy Kính Nghiêu mà tôi từng biết”. Tự tin, quyết đoán, hơn nữa còn hấp dẫn hơn mười phần.
“Người đó như thế nào?” Ngụy Kính Nghiêu nhịn không được hỏi cô, bởi
vì tò mò Ngụy Kính Nghiêu thật ra ở trong lòng cô, là người đàn ông như
thế nào. “Đẹp trai hơn anh sao?”
“Anh chính là Ngụy Kính Nghiêu mà, có cái gì để so sánh chứ?”. Hoa
Xảo Hủy không khỏi bị những câu hỏi của anh chọc cười, những câu hỏi này cũng không thuộc về Ngụy Kính Nghiêu trước kia, rất đáng yêu, không
giống như những câu hỏi của anh ngày trước. Bình thường vào lúc này, anh có lẽ sẽ nói: “Em còn câu hỏi nào hay ho hơn không?” Hơn nữa còn dùng
biểu hiện không kiên nhẫn nói với tôi.
Cô đoán chính xác rồi! Chắc chắn anh sẽ như vậy!
“Nghe qua có vẻ khó chịu”. Nếu nhớ không lầm, trước khi trí nhớ của anh hồi phục cũng đã nói với cô một câu như vậy.
Quả nhiên!
“Anh đã từng nói câu đó rất nhiều lần”. Hoa Xảo Hủy nghe vậy không
khỏi bật cười,, cúi đầu tiếp tục xử lý vết thương của anh, bôi cồn iot,
phủ lên một lớp băng gạc sạch sẽ, trong đầu lại không ngừng suy nghĩ, kể từ lúc hỏa hoạn phát sinh, anh đột ngột thay đổi thành Ngụy Kính Nghiêu trước kia.
Phải nói là quay trở về bộ dáng vốn có của Ngụy Kính Nghiêu.
“Thiếu gia, tôi cảm thấy…”
“Không được gọi anh là thiếu gia, anh không muốn làm thiếu gia của
em”. Ngụy Kính Nghiêu một trăm lẻ một lần ngăn cản cô gọi anh là thiếu
gia, anh không thích nhìn thấy bộ dáng cúi nhường của cô. “Ba em đã bỏ
công việc năm năm trước rồi, ông ấy đã không còn là tài xế của nhà anh
nữa, em cũng không được kêu anh là thiếu gia.”
“Anh nhớ ra rồi sao?” Hoa Xảo Hủy nghe vậy ánh mắt liền sáng lên.
Xong đời, không cẩn thận nói ra rồi, thật đáng chết!
“Nhớ ra? Đâu có”. Anh hiện tại đã luyện được công phu giả ngu rất tốt, làm ra vẻ vô tội trông rất giống.
“Vậy có lẽ đó là những hình ảnh chợt lóe rồi biến mất, buổi sáng gặp
Đổng Diệc Hà, cho tới buổi chiều hôm nay, anh đã nhớ lại không ít
chuyện…”
Ngụy Kính Nghiêu không khỏi thầm mắng một tiếng Shit! (@K.Bee: Ngay
cả khi anh hổi phục trí nhớ sao cũng vẫn cú tè thế hở??????? >” Trong khu vực phát triển nhất của thành phố, là một tòa nhà với kiến
trúc mười lăm tầng, nơi đây vẫn thường được thế giới nhắc đến với cái
tên “So Push”, đó là một công ty kỹ thuật đã thành lập được bốn năm,
chuyên cung cấp cho khách hàng các sản phẩm thiết bị mã hóa đặc biệt,
cùng với các dịch vụ game giải trí đang nằm trong kế hoạch cũng sắp được tung ra thị trường. Từ công ty chỉ có hai người lãnh đạo giờ đây đã
phát triển lên năm mươi chủ quản lý, mở rộng nhanh chóng, lập trình viên lên đến số lượng ba mươi, bất cứ trò chơi nào, cho dù là game trực
tuyến hay các thể loại khác, chỉ cần thông qua những kỹ thuật của So
Push, đều sẽ bán chạy, các phương thức lập trình của So Push cũng được
mã hóa cẩn thận, do đó đã trở thành độc nhất vô nhị, không ai có thể
vượt qua.
Nhìn khắp khu vực châu Á, không người nào có thể tiến xa hơn vị trí
của So Push, lại nhìn toàn thế giới, rất hiếm công ty nào có thể sánh
ngang.
So Push là niềm kiêu hãnh của Ngụy Kính Nghiêu, là thành tựu lớn nhất trong cuộc đời anh, nhưng khi trở về sau gần hai tháng vắng mặt, lại
làm cho anh gặp không ít khó khăn.
“Boss đã trở lại!” Nhân viên đang lười biếng ngồi trong góc cà phê
của công ty, ánh
