m để ý, vụng trộm ngưỡng mộ, biết rõ anh là một người
vô lạnh lùng, nhưng vẫn cố tình muốn tiếp cận anh.
Có lẽ là do cô tự ti đi, cho nên mới khát khao Ngụy Kính Nghiêu, muốn trở thành một phần tử trong đám bạn của anh.
Cô nhỏ hơn anh bảy tuổi, sự chênh lệch tuổi cao tạo nên một cuộc sống bất đồng, cũng làm cho cô không thể tiến đến thế giới của anh, hoàn
toàn ngăn cách bên ngoài, nhưng lại vì vẻ dịu dàng ngẫu nhiên của anh mà vui vẻ không ngừng.
Hiện tại, mỗi lần anh lộ ra ánh mắt bất lực như một chú cún nhỏ, cười ngây ngô với cô, đều làm cho cô thực sự rất đau lòng.
“Chú sói con của em có vẻ rất thích em”. Stanlen nhìn cô nhỏ bé bên
cạnh, lại nhìn sói con bị bắt đứng yên một chỗ, nhíu mày cười bí ẩn.
“Đó chỉ là ảo giác mà thôi”. Hoa Xảo Hủy nghe vậy liền cười, cười đến chua xót.
Anh không phải thật sự muốn cô ở bên cạnh anh, thiếu gia ỷ lại cô, là do khổi máu tụ lại trong não, áp chế thần kinh làm anh không minh mẫn.
Bằng không một người đàn ông địa vị thân phận lớn như vậy, từ mười
tuổi đến mười tám tuổi, thời gian cô ở bên anh dài như thế, anh cũng
không đem cô để vào trong lòng, hiện tại làm sao có thể đem ánh mắt đặt
trên người một con vịt xấu xí như cô chứ?
Hoa Xảo Hủy không ngừng nói với chính mình, đó không phải là tình yêu của Ngụy Kính Nghiêu.
Thoát khỏi suy nghĩ trong đầu, cô làm một khẩu hình “phải ngoan ngoãn ” với Ngụy Kính Nghiêu. Tiếp theo lại tập trung tinh thần vào công việc dở dang trước mắt, đo số đo cho người đàn ông người Pháp thân cao rắn
chắc, ngũ quan tuấn mỹ kia.
Tự nhiện như vậy, tay của người đàn ông kia dao động, bả vai, trong
ngực, bụng, đùi, lưng, cái đầu nho nhỏ của cô hoàn toàn bị người đàn ông kia ngăn trở, có lẽ là do mấy lần hợp tác thành quen, cô một bên làm
việc một bên nói chuyện vui vẻ với người đàn ông đó.
Ngụy Kính Nghiêu rất khó kiềm chế để gương mặt của mình không lộ ra
điều gì, anh thật sự rất ghét tay cô động vào một người đàn ông khác,
thân mật như vậy làm gì chứ?
Biết rõ đó là công việc, nhưng anh lại không kiềm chế được cơn ghen tỵ càng ngày càng mãnh liệt này.
“Xảo Hủy, anh muốn ăn socola”. Nếu không thể đẩy tên đàn ông kia ra, vậy phá hỏng việc cũng tốt.
Ngụy Kính Nghiêu bất thình lình lên tiếng làm rối óc, Hoa Xảo Hủy thở dài không nói gì.
“Anh lại nữa rồi”. Không thể trách cô vì sao cáu kỉnh, không hề dịu dàng, bởi vì đây không phải là ần đầu anh ồn ào với cô.
“Anh rất chán”. Bày ra một khuôn mặt vô tội, ý đồ muốn tranh thủ sự
thương cảm của cô, kỳ thật anh mới chỉ chờ có nữa tiếng, khuôn mặt của
anh rất nổi danh, thỉnh thoảng xuất hiện trên báo chí, có một số cô
người mẫu đã từng cùng anh chơi ở Pub, thỉnh thoảng đến hỏi anh xem có
nhớ các cô hay không, nhưng đều bị anh giả ngu đùa giỡn dọa chạy, anh
cảm thấy trò chơi này rất thú vị.
Nhưng vừa quay đầu lại, nhìn thấy Xảo Hủy bị dáng người kiện mỹ, dung mạo anh tuấn của người đàn ông ngoại quốc bao quanh, anh liền không vui đứng dậy, tình huống giữa cô và tên đàn ông kia, làm cho anh đợi một
giây mà cứ như một năm.
“Anh đó…..” Cô làm sao có thể trách cứ một người lúc nào cũng cố chấp như anh chứ? Chỉ có thể bất đắc dĩ xoa đầu anh. “Tôi sắp xong rồi, anh
ngoan mọt chút”. Sau khi trấn an anh hai câu, cô quay đầu nhìn người đàn ông kia bày ra một chuỗi tiếng Pháp.
Người đàn ông kia nghe vậy trực tiếp cởi quần áo trên người mình, cho đến khi chỉ còn một chiếc quần lót. (@K.Bee: Khổ, làm thế thằng bé lại
càng ghen lòi mắt )))
Cơ bắp khỏe mạnh, nửa người trên tạc hình tam giác, từ bờ vai rắn
chắc đến thắt lưng cứng cỏi, thật sự là một cảnh đẹp đầy nam tính.
“Em làm xong chưa?” Ngụy Kính Nghiêu ngây thơ đem tên người mẫu kia
và nhà thiết kế tách ra, dùng dáng người cao lớn của chính mình để ngăn
cách cô và tên đàn ông có thân hình mê người thu hút kia.
“Chú sói con của em đang lộ ra răng nanh với chúng ta, đe dọa chúng
ta kìa”. Stanley bật cười, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt cười như
không cười nhìn Ngụy Kính Nghiêu.
Răng nanh?
Hoa Xảo Hủy nghi hoặc ngẩng đầu, nào có nhìn thấy Ngụy Kính Nghiêu lộ ra cái răng nanh nào đâu, chỉ thấy biểu tình đáng thương tội nghiệp mà
thôi.
Bộ dạng vừa khóc vừa kể lể rằng cô không chịu để ý tới vẻ mặt của anh.
“Anh thật đáng chết, về sau tôi không mang anh theo nữa”. Cô nhịn không được bày ra một khuôn mặt nghiêm khắc.
“Không chịu, anh muốn đi cùng em!” Như một đứa trẻ ngây thơ chết cũng không chịu.
“Nhưng tôi không thể cứ chú ý đến anh mãi, anh thực là phiền phức,
phiền phức đến mức quấy rầy cả công việc của tôi”. Hoa Xảo Hủy nghiêm
nghị nhìn anh, vẻ mặt không hề do dự.
“Anh nhìn em làm việc sẽ không ồn ào, thật đó”. Ngụy Kính Nghiêu biểu tình rất thật lòng, nhưng lời nói kế tiếp lại khiến người ta cảm thấy
anh rất ngây thơ. “Nhưng mà, anh không thích nhìn em sờ vào người khác,
anh ta không mặc quần áo, em không được nhìn.”
Sặc nước, anh coi cô là một đứa con gái mười tuổi sao? Ở nước Pháp
học tập, làm việc mấy năm nay, đàn ông trần truồng cái gì không nên nhìn cũng đã nhìn hết, anh đang ăn dấm chua sao?
“Tôi thật
