muốn đưa lễ vật gì để chúc mừng em ? Nhưng nếu lễ vật này lần này
không đưa, anh sợ đời này đều đưa không được!”
Cô vẫn như trước tức giận vạn phần, “Tôi kết hôn liên quan gì đến
chuyện của anh? Ai muốn anh chúc mừng, ai thích anh chúc mừng!”
Ánh mắt của hắn trầm thêm một chút, cô không cần hắn chúc mừng, cô
không thích hắn chúc mừng. Đúng vậy, hắn quên. Cô ngay cả quan hệ bạn bè bình thường cũng không nghĩ cùng hắn duy trì.
Cô vẫn là đang khóc, “Ai muốn anh chúc mừng tôi! Anh căn bản là
nguyền rủa tôi không thể kết hôn. Anh không phải không biết, tôi chính
là muốn cho cha mẹ tôi nhìn thấy tôi tâm tình vui vẻ khoác áo cưới xuất
giá mà thôi, huhu…” Vừa nói vừa hướng hắn dựa vào, một chút dựa vào trên bờ vai hắn.
Hắn thế này mới có dũng khí đem cô ôm ở trước ngực, ôn nhu dỗ dành
“Là anh không đúng, là anh không tốt. Ta không đưa cho em, được không?”
Nghe vậy, cô ngẩng đầu, hung tợn nói, “Không được.”
Hắn một tay ôm cô, một tay vội vàng thay cô lau nước mắt, “Được, đều nghe lời em. Được không?”
Cô đẩy tay hắn ra, cố tình gây sự nói, “Vậy anh rút cuộc còn đưa hay
không đưa?” Hắn không hiểu gì nhưng vẫn nói: “Em nói đưa sẽ đưa, em nói
không đưa sẽ không đưa, được không?”
“Thế rốt cuộc là đưa hay là không đưa?”
Trên trán Tần Mộ Thiên đều đổ mồ hôi lạnh, vô luận chọn cái gì, cô
tựa hồ đều chuẩn bị tìm hắn tính sổ. Nhưng là hắn rất là vui mừng. Quên
đi, đã đến đây thì hãy quyết định một lần đi “Anh vẫn còn muốn đưa!”
“Đưa cho tôi, chúc mừng tôi kết hôn sao? Anh là kẻ ngu ngốc, anh
không biết tôi đã hủy bỏ hôn lễ sao? Tôi không cùng Tả Duẫn Bạch kết
hôn. Anh còn muốn đưa cái gì mà lễ vật kết hôn chứ?”
Hắn bị lời của cô đánh cho bất tỉnh, nửa ngày mới phản ứng lại, mừng
như điên lay lay bờ vai cô “Tiểu Kiều, em nói cái gì? Em không cùng cái
tên họ Tả kia kết hôn sao? Là thật?Em không có gạt anh?”
Cô chăm chú nhìn hắn kinh ngạc, trong mắt như trước vẫn còn đầy nước nhưng khóe miệng lại giơ lên, gật gật đầu “Uh.”
Nhân sinh rất nhiều thời điểm có lẽ chính là như thế, vừa cười cười
xong liền khóc. Khóc xong liền nở nụ cười. Nhân sinh ngắn ngủn vài thập
niên, rất nhiều chuyện không cần quá câu nệ.
…………………………
Trên sân bay, Lâu Lục Kiều khéo léo kéo hành lý, một người đàn ông
anh tuấn đi tới, ân cần hỏi “Tôi có thể hỗ trợ sao?” Tiểu bằng hữu Tần
Trọng Viễn vội chạy lên trước, một phen giữ chặt ống tay áo mẹ, ngẩng
đầu nói “Mẹ, mẹ, chờ con một chút.” Lâu Lục Kiều cúi đầu trừng mắt nhìn
hắn một cái, biết tiểu tử này vừa muốn sử dụng một chiêu kia.
Chỉ thấy tiểu bằng hữu Tần Trọng Viễn quay đầu, hướng người đàn ông
anh tuấn sắc mặt đã hơi hơi có chút thất vọng, cười vô cùng sáng lạn nói “Chú đẹp trai, cha cháu nói nếu có ruồi muỗi tới gần mẹ cháu thì cháu
phải trước tiên lao tới. Còn có nữa, cha cháu ở ngay phía sau, hơn nữa
cha cháu so với chú còn đẹp trai hơn một trăm lần. Cháu chịu trách nhiệm tới nói cho chú biết, chú sẽ không có cơ hội .”
Nhìn bộ dạng không tin của người đàn ông anh tuấn này, tiểu bằng hữu
Tần Trọng Viễn “Phi thường phi thường” hảo tâm lấy ngón tay chỉ về phía
sau, ” Chú thấy chưa, cái người mặc áo gió vàng nhạt kia chính là cha
ta. Cháu không có lừa chú mà, so với chú còn đẹp trai hơn đi!” Người
đàn ông anh tuấn quay đầu, quả nhiên nhìn thấy ở phía sau cách bọn họ ba bốn thước có một người đàn ông cao lớn mặc áo gió màu vàng nhạt, đeo
một bộ hắc siêu, trưởng thành anh tuấn kiệt suất. Bước chân không nhanh
không chậm, đi theo bọn họ. Đại khái là cách xa một chút, người bình
thường rất khó đưa bọn họ liên hệ cùng một chỗ. Tiểu bằng hữu Tần Trọng
Viễn thấy cha mình đang nhìn hướng hắn, tay vội vung lên “Cha ơi, con
tự mình đem ruồi bọ của mẹ đuổi đi đây này.” Lâu Lục Kiều lúc này đã
không thể nhịn được nữa vội đưa tay bưng kín cái miệng lải nhải của con
trai, hướng người đàn ông kia hơi xin lỗi nói, “Xin lỗi. Con trai tôi đã nói nhiều lời dư thừa.”
Gặp mỹ nữ chủ động thừa nhận quan hệ mẹ con như vậy, sắc mặt người
đàn ông anh tuấn kia từ hồng chuyển sang trắng, nhưng thua người không
thể thua trận, vẫn là thật khách khí nói “Không sao, không sao. Tạm
biệt.” Kéo vali hành lí, hướng một hướng khác mà đi. Hắn đi được vài
bước, lơ đãng quay đầu, chỉ thấy nam tử áo gió kia vẫn như trước đi theo phía sau mẹ con hai người, vẫn duy trì khoảng cách không gần không xa.
Hắn sờ sờ cái mũi một chút, gia đình này thật sự là kỳ quái! Phỏng chừng là vợ chồng đang mâu thuẫn ầm ĩ, mà người vọ trước mắt còn đang tức
giận.
Trong Cabin của máy bay, Tiểu bằng hữu Tần Trọng Viễn cùng mẹ ngồi
cùng một chỗ, thân mật xem hoạt hình trên máy tính. Nhưng chỉ một lát
sau, hắn cởi dây an toàn quay đầu hướng Lâu Lục Kiều nói, “Mẹ, con muốn
sang bên cạnh cha.” Lâu Lục Kiều gật gật đầu, lựa chọn tiếp tục nhắm mắt lại nghe nhạc.
Bên cạnh chỗ ngồi Tần Mộ Thiên lúc này đang đứng một nữ tiếp viên
hàng không thướt tha xinh đẹp, vạn phần ân cần phục vụ “Anh Tần còn cần
cái gì không?” Tần Mộ Thiên nhìn đã lấy thêm mấy cốc nước, lắc lắc đầu
nói, “Không cần, cám ơn.” Nữ tiếp viên hà