i. Có nhớ em đã hứa với
anh điều gì không?” Hắn cười khẽ hôn lên chóp mũi cô.
Cô suy nghĩ sâu xa một hồi, gật gật đầu “Vậy được rồi, thật ra chỉ cần em có việc
để làm là được. Khi nào em có thể tới đây làm việc?”
“Em muốn lúc nào cũng được.” Giọng nói trầm ổn của hắn không giấu được sự vui mừng.
“Vậy anh trả lương em bao nhiêu?” Cô cũng bắt đầu thấy hứng thú, tiếp tục hỏi.
Thấy gương mặt cô đã giãn ra không ít, hắn thoải mái trả lời “Em là nữ chủ nhân của Đường Thịnh, muốn bao nhiêu cũng được.”
“Vậy còn được!” Cô hôn lên môi hắn vài cái “Em về nhà trước, xem Tiểu Lạc Lạc……”
Hắn vươn tay ôm lấy eo cô, không cho cô đi “Đã đến rồi thì em chăm sóc luôn cha của Tiểu Lạc Lạc đi, anh ta cũng cần em âu yếm mà…”
Giọng
hắn đầy nũng nịu, thật chẳng giống Doãn Lạc Hàn mặt lạnh trong công việc chút nào “Nhưng anh còn phải làm việc mà. Em về trước, hết giờ làm việc anh về rồi mình lại ở bên nhau…”
“Không được, anh muốn em chăm
sóc anh ngay lúc này cơ.” Hắn nhìn cô đang cố lách ra khỏi vòng tay
mình, bá đạo quyết định “Sắp đến giờ ăn trưa rồi, em đi ăn cùng anh, rồi anh cho em về.”
Xem ra là không thể không đồng ý rồi! Cô cười
gật đầu, xoay người đi giúp hắn lấy áo khoác, sau đó hai người tay trong tay cùng vào thang máy, đến đại sảnh, nhân viên trong công ty không
ngừng đưa mắt nhìn.
“Nhìn kìa, người đó không phải phu nhân tổng giám đốc đó sao……”
“Xem nào… hình như là đúng…. Từ sau khi họ kết hôn, giờ tôi mới được nhìn thấy cô ấy đấy……”
“Bọn họ thắm thiết thật đấy…… Nếu tôi mà có ông chồng như vậy, chắc đến ngủ cũng cười mất…..”
Đối mặt với những tiếng xầm xì của mọi người, Mân Huyên chỉ có thể giả
điếc, nhưng không khỏi vẫn cảm thấy vui vẻ. Ở trong mắt người ngoài, xem như cô được gả vào nhà giàu, từ nay về sau tiêu tiền như nước, khiến
người ta hâm mộ. Nhưng trong lòng cô, cô chỉ đơn giản là yêu một người
đàn ông bình thường tên là Doãn Lạc Hàn, tuy rằng hắn luôn rất bá đạo
nhưng sâu trong thâm tâm lại vô cùng tình cảm, ngọt ngào, yêu cô, thương cô, sợ cô đi làm công ở bên ngoài mệt mỏi, thậm chí tuyệt đối không
đồng ý cho cô sinh thêm một đứa con nữa, cũng chỉ bởi vì hắn sợ mất cô.
Có thể ở bên một người đàn ông yêu mình đến như vậy, cô nguyện làm tất
cả vì hắn. Chỉ cần hắn là Doãn Lạc Hàn, cho dù sau này trời đất đảo lộn, hắn trở thành kẻ nghèo rớt mùng tơi, cô cũng nguyện cả đời đi theo hắn, vĩnh viễn không rời xa.
“Em nghĩ gì vậy?” Tiếng cười khẽ truyền vào lỗ tai cô.
Cô lắc đầu cười “Không có gì, em chỉ nghĩ chút nữa không biết nên ăn gì đây?”
Hắn kéo tay cô đến Lamborghini đã đậu trước Đường Thịnh, mở cửa xe, đợi cô
ngồi vào trong mới chạy sang đầu bên kia, ngồi vào ghế lái.
“Tới nhà hàng Pháp nhé?”
Cô tươi cười, gật đầu “Vâng, không chừng tới đó có thể gặp được Chính Vũ, nhà hàng Pháp đó là của Chính Vũ mà.”
“Em nhớ vậy.” Hắn nheo mắt, giọng nói có chút ghen tuông “Bởi vì lần đầu tiên cậu ta mời em ăn cơm, chính là ở đó phải không?”
“Hàn, anh lại nghĩ đi đâu vậy?! Chuyện của em với Chính Vũ đã là quá khứ rồi, hiện tại cậu ấy đã kết hôn với Chỉ Dao, mà em và anh cũng đã kết hôn,
cả hai bên đều đã có con, anh nói xem bọn em còn có thể có chuyện gì
chứ?” Cô dở khóc dở cười. Thật không hiểu sao hắn có thể nghĩ lung tung
như vậy, chuyện cô và Chính Vũ dường như đã xảy ra từ rất lâu, cô đã sớm quên rồi.
Hắn nhướn mày, vẫn chưa chịu từ bỏ “Vậy sao nhắc tới nhà hàng đó, trông mặt em vui vậy?” Cô vô tội chớp chớp
hàng mi cong dài “Bởi vì em nghĩ đến đó, không chừng có thể gặp được cả
Chỉ Dao và Chính Vũ. Bốn chúng ta lâu ngày không gặp rồi, giờ có thể
cùng ngồi ăn với nhau, không phải là chuyện đáng mừng sao?”
Hắn dường như đã bắt đầu nhận ra mình nghĩ nhiều, ho khan vài tiếng “Xin lỗi, anh……”
Cô lắc đầu, giơ tay che miệng hắn “Được rồi, chuyện này bỏ qua đi! Tóm lại em và Chính Vũ không thể có chuyện gì được, từ nay về sau anh đừng lo
lung tung nữa. Thôi, anh lái xe đi, em đói quá rồi.”
Hắn nâng tay cô lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô, trầm giọng nói
“Cuối tuần trước không phải hai nhà đã cùng đi công viên rồi sao? Hôm
nay anh thực sự hi vọng chỉ có riêng anh và em.”
Cô không nhịn
được, cười lớn “Nói vậy thôi chứ làm gì có chuyện trùng hợp như vậy,
chắc gì mình đã gặp Chỉ Dao và Chính Vũ đâu mà…”
“Anh cũng hi vọng thế.” Hắn cũng cười, phát động xe.
– Nhà hàng Pháp –
Đi vào trong nhà hàng, Mân Huyên quét mắt một lượt xung quanh, nhưng không thấy gương mặt quen thuộc nào cả. Vốn dĩ cô biết Chỉ Dao và Chính Vũ
hay tới đây dùng cơm, cũng mong gặp được hai người bọn họ, nhưng xem ra
hôm nay họ không tới rồi.
Doãn Lạc Hàn kéo ghế ngồi cho cô, khóe môi hơi nhướn lên “Xem ra là không có rồi!”
Cô chống cằm, ngước mắt nhìn hắn, tinh nghịch đáp “Chúc mừng anh, mong ước của anh thành hiện thực rồi! Vậy chút nữa phải cắt bít tết giúp em đó.”
Hắn vừa gọi đồ xong, nghe thấy cô nói như vậy thì thản nhiên nhún vai
“Chuyện đó thì có khó gì! Có thể cắt bít tết giúp người con gái anh yêu, anh vui còn không kịp.”
“Anh nói đấy nhé!” Cô ngọt ngào cười,
ngón tay gõ