XtGem Forum catalog
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329204

Bình chọn: 9.00/10/920 lượt.

hiếm đoạt. . . . . . Dù sao em cũng không cần anh nữa.”

Bình thường cô luôn cảm thấy Trần Ngộ Bạch đối với cô có ngàn vạn lần không tốt. Sao vào lúc này nói ra chỉ toàn những chuyện nhỏ nhặt, cũng không suôn sẻ mạch lạc nữa?

Hiển nhiên Trần Ngộ Bạch đối sự chỉ trích của cô cũng xì mũi coi thường, “Nếu như em nói cái kiểu của lão ngũ là tốt, vậy thật không có biện pháp —— em có chỗ nào có thể thông minh xinh đẹp vượt qua Tần Tang chứ.”

Tử huyệt của An Tiểu Ly bị anh đâm trúng rồi. Từ nhỏ đến lớn, điều cô không thích nghe nhất chính là người ta nói cô không xinh đẹp đáng yêu như Tang Tang.

“Vậy anh có chỗ nào hơn được sự tao nhã lịch sự, ngọc thụ lâm phong của Lý Vi Nhiên!”

“Như vậy em có chỗ nào có thể hơn được sự băng thanh ngọc khiết, khéo hiểu lòng người của Tần Tang!”

“Anh!”

“Ừ hử?”

Trần Ngộ Bạch cười lạnh, chống tay ở phía trên đỉnh đầu cô, đôi mắt tỏ sáng như trẻ con đang đùa giỡn.

“Nếu như vậy, chúng ta giải tán đi!”

“Nghĩ khá lắm. An Tiểu Ly, em còn thiếu tiền của anh, muốn trốn nợ sao?”

“Thì quỵt nợ đó! Anh có thể làm gì em!”

An Tiểu Ly thở hỗn hển đẩy anh một cái, bởi vì vấn đề độ cao cách xa nhau, bàn tay vỗ đúng vào dạ dày của anh. Trần Ngộ Bạch rên lên một tiếng thật nhỏ, tay chống vào xe không động đậy. An Tiểu Ly nhân cơ hội chạy như bay, để lại núi băng sắc mặt khó coi, lạnh lùng cắn răng nhìn chằm chằm bóng lưng cô.

An Tiểu Ly, em chờ đó cho anh!

. . . . . .

Sau khi ngả bài với núi băng, An Tiểu Ly thỏai mái khác thường. Mang theo hưng phấn mới vừa tốt nghiệp, cô cảm thấy cuộc sống tựa như một hủ nếp lớn, chờ cô ngã xuống hạnh phúc.

Tần Tang bắt đầu tìm việc làm, An Tiểu Ly cũng thường xuyên đi các nơi phỏng vấn cùng với cô ấy, nhìn thấy có cơ hội thích hợp, cô cũng sẽ nộp một phần lý lịch sơ lược.

Thông minh có hạn của cô nói cho cô biết, yêu quý sinh mạng, cách xa phúc hắc. Nếu quả thật có thể tìm được công việc tốt hơn Vũ Hưng khoa học kỹ thuật, cô nhất định lập tức không chút do dự vênh váo tự đắc mà đuổi việc Trần Ngộ Bạch.

Khi đó An Tiểu Ly không biết, phúc hắc sở dĩ trở thành phúc hắc, là đã từng đánh ngã bao nhiêu nhân vật nhỏ như cô.

An Tiểu Ly mới vừa phỏng vấn xong một Công Ty Khoa Kỹ, đang ngâm nga ca khúc nhảy chân sáo bước qua đại sảnh huy hoàng khí phái của Vũ Hưng khoa học kỹ thuật.

Sau đó, ngừng lại.

“Tiêu giáo sư!” An Tiểu Ly gặp được ân sư ngày xưa đi từ trong thang máy ra cùng với lão nghiêm. Cô rất thích giáo sư kiêm chủ nhiệm bảo an, hòa ái dễ gần này. Ngoại trừ thường xuyên cúp cua và ngủ trong giờ học, bình thường cô chưa bao giờ gây thêm phiền phức cho ông ấy.

Tiêu giáo sư mỉm cười gật đầu với cô, vẻ mặt vẫn nhất quán điềm tĩnh. Ông ung dung giảng giải đạo lý cho An Tiểu Ly trong đại sảnh đông người, nào là lòng trách nhiệm với người giáo dục ra mình trong tương lai, nào là tầm quan trọng phải bồi dưỡng tâm tính trong cuộc sống. Cuối cùng, An Tiểu Ly càng ngày càng mờ mịt, ông chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thở dài một hơi, phất tay áo ngồi đám mây rời đi..

An Tiểu Ly cố gắng giãy dụa khỏi những suy nghĩ khốn đốn, tò mò hỏi lão Nghiêm cũng buồn ngủ mơ màng: “Tiêu giáo sư tới Vũ Hưng làm gì? Mời cố vấn bên ngoài à?”

“Không phải, ” lão Nghiêm lắc đầu một cái, nhìn An Tiểu Ly một cái đầy hàm ý, “Sáng nay tổng giám đốc gửi điện tới đại học C, nói là cần tài liệu quản chế của lực lượng nồng cốt trong trường học.”

“A —— à? !” An Tiểu Ly cả kinh thất sắc, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn một chút máu.

Vội vã trở lại trên lầu, An Tiểu Ly tìm bừa tập văn kiện đợi ký trên bàn mình, chạy ào vào phòng tổng giám đốc dò la tình hình.

Núi băng không có ở đây, không khí trong phòng vẫn còn hương bạc hà thoang thoảng mà An Tiểu Ly quen thuộc. Từ trước đến nay cô được công nhận là không tim không phổi, trong nháy mắt đẩy cửa vào thậm chí lại hơi hoảng hốt.

Nhưng mà cô chỉ lãng phí hai giây để hoảng hốt, rốt cuộc thì chính sự vẫn quan trọng hơn. Cô mở máy tính cấp tốc tra tìm lịch sử truy cập, không có.

Giở lật đống văn kiện được sắp xếp tỉ mỉ trên bàn, cũng không có.

Mở từng ngăn kéo, không có.

An Tiểu Ly tuyệt vọng, với lối suy nghĩ luôn kín đáo BT của núi băng đó, thứ anh ta cố tình giấu diếm đảm bảo cô không tìm nổi. Cô đặt mông ngã ngồi lên chiếc ghế tựa lưng lớn của anh. Cảm thấy rõ ràng thời tiết mùa thu tươi mát ban nãy, thoáng cái đã âm u.

Thứ giáo sư Tiêu đưa tới, nhất định là tài liệu giám sát việc cô đã cào xước xe anh trên con đường lớn của trường học vào ngày đầu tiên họ gặp nhau. Trần Ngộ Bạch muốn chứng cứ, là muốn tố cáo cô ra tòa à? Không thể nào, anh ta là người có uy tín danh dự như thế, không làm được đâu! An Tiểu Ly đưa ra một phán đoán chắc chắn trước tiên, sau khi vỗ ngực suy nghĩ về hành vi không giống người của anh, lại do dự, anh ta, không làm được ư?

Thế nhưng, anh ta có thể cầm chứng cứ này đi khắp nơi hủy hoại danh tiếng của cô hay không? Khiến cho không có đơn vị nào ở thành phố C dám thuê cô? Hay là, gửi cho bố mẹ cô? Mấy vị đó không biết mô tê gì ở nhà cô kia mà. Nếu như mà biết được… cô giáo